Nguyễn Ngô Khánh Vy
Giới thiệu về bản thân
Tuần trước, trường mình tổ chức một chuyến đi về nguồn đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng – nơi mà mỗi người Việt đều tự hào gọi là “quê hương của dân tộc”. Nghe tin là mình háo hức liền, vừa muốn đi chơi, vừa muốn tận mắt thấy nơi các vua Hùng đã dựng nước mà hồi trước chỉ nghe qua sách vở.
Sáng hôm đó, khi trời còn chưa kịp hửng nắng, cả lớp đã tụ tập ở cổng trường, ai nấy cũng mang theo balo, nước uống và cả một “núi” đồ ăn vặt. Trên xe, tụi mình hát hò ầm ĩ, cô giáo phải nhắc “giữ sức để còn leo núi”, mà ai nấy vẫn cười toe toét, đúng kiểu tuổi học trò có bao giờ biết mệt đâu.
Khi đến nơi, mình đứng lặng nhìn những bậc đá dẫn lên đền Thượng, cảm giác như mỗi bước chân là một lần được chạm vào lịch sử. Không khí ở đây khác hẳn – vừa linh thiêng vừa yên bình. Cô hướng dẫn viên kể rằng ngôi đền này thờ các vua Hùng – những người đã có công dựng nên đất nước Văn Lang đầu tiên. Nghe mà thấy tự hào ghê gớm luôn.
Tụi mình thắp hương, xếp hàng nghiêm túc lắm nha. Đứng trước bàn thờ Tổ, mùi nhang quyện trong làn gió nhẹ khiến mình thấy lòng mình lắng lại. Mình chợt nghĩ: hóa ra những điều tưởng chừng xa vời trong sách vở lại đang ở ngay trước mắt mình.
Sau khi tham quan, tụi mình ngồi nghỉ ở dưới chân núi. Mọi người chia nhau bánh, nước, cười nói rôm rả. Có đứa còn nghịch ngợm bắt chước “lễ tế vua Hùng” khiến cả nhóm cười lăn. Nhưng xen giữa tiếng cười là cảm giác gắn bó kỳ lạ – như thể chuyến đi này khiến tụi mình hiểu nhau hơn, và cũng hiểu rõ hơn cội nguồn dân tộc.
Trên đường về, mình nhìn qua cửa sổ xe, thấy núi rừng Phú Thọ lùi dần phía sau mà lòng vẫn còn vương vấn. Cô giáo hỏi: “Các em học được gì sau chuyến đi này?” – mình trả lời ngay: “Dạ, em thấy mình yêu đất nước hơn, và hiểu rằng giữ gìn truyền thống cũng quan trọng như học kiến thức vậy ạ.”
Chuyến đi ấy không chỉ là một buổi tham quan, mà là một hành trình về với cội nguồn, về với niềm tự hào dân tộc. Đến giờ, mỗi khi nghe ai nhắc đến Đền Hùng, mình lại nhớ về hôm ấy – về tiếng cười, về làn khói hương, và cả cảm giác thiêng liêng khi đứng trước nơi bắt đầu của lịch sử Việt Nam.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú luật Đường.
Câu 2. Những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến trong bốn dòng thơ đầu: hoè lục đùn đùn; thạch lựu phun thức đỏ; hồng liên trì tiễn mùi hương.
Câu 3.
– Biện pháp đảo ngữ: từ “lao xao”, “dắng dỏi” được đảo lên đầu các dòng thơ “Lao xao chợ cá làng ngư phủ,/ Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.”.
– Tác dụng:
+ Tạo nhạc điệu, gợi sự sôi nổi của đời sống.
+ Nhấn mạnh âm thanh sống động trong đời sống lao động của con người.
+ Làm nổi bật bức tranh mùa hè không chỉ có màu sắc, hương vị mà còn có âm thanh chân thực của con người và thiên nhiên.
Câu 4. Trong hai dòng thơ cuối, tác giả đã bộc lộ tình cảm, cảm xúc:
– Niềm mong ước thái bình: hình ảnh “Ngu cầm” gợi thời Nghiêu – Thuấn, nhân dân sống yên vui, hạnh phúc.
– Tình yêu thương nhân dân: ước muốn “dân giàu đủ khắp đòi phương” cho thấy tác giả lo cho đời sống muôn dân, không nghĩ riêng cho bản thân.
– Khát vọng nhân văn: Nguyễn Trãi gửi gắm tư tưởng “lấy dân làm gốc”, mong mỏi hạnh phúc chung cho xã hội.
=> Hai dòng thơ bộc lộ tình yêu dân, thương dân và khát vọng về một xã hội thái bình, nhân dân ấm no, hạnh phúc.
Câu 5.
– Chủ đề của bài thơ: Ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, sinh động của thiên nhiên ngày hè và thể hiện tấm lòng yêu đời, yêu dân, lo cho dân của Nguyễn Trãi.
– Căn cứ để xác định chủ đề:
+ Nhan đề của văn bản: “Cảnh ngày hè”.
+ Các từ ngữ miêu tả khung cảnh thiên nhiên; bộc lộ tình cảm, cảm xúc của tác giả.
+ Nội dung chính của các phần.
Câu 6.
– Hình thức:
+ Mô hình đoạn văn phù hợp, đảm bảo không mắc lỗi diễn đạt, chính tả.
+ Dung lượng: ngắn gọn, từ 5 đến 7 dòng.
– Nội dung: Rút ra bài học trong việc giữ gìn tinh thần lạc quan, biết tận hưởng những điều bình dị quanh mình.
+ Biết trân trọng những điều giản dị trong đời sống: cảnh vật, âm thanh, sắc màu quanh ta.
+ Giữ cho mình tinh thần lạc quan, tìm thấy niềm vui ngay trong cuộc sống thường ngày, kể cả trong học tập, lao động.
+ Sống chan hoà với thiên nhiên, biết bảo vệ và làm giàu đẹp môi trường sống.