Nguyễn Hải An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hải An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Trong đoạn trích, nhân vật thuyền trưởng Nê-mô hiện lên là một con người dũng cảm, tự tin và giàu kinh nghiệm trong việc khám phá đại dương. Ông luôn đi trước dẫn đường cho đoàn thám hiểm và vững bước giữa những đống đá ngổn ngang dưới đáy biển. Điều đó cho thấy Nê-mô rất thông thạo con đường và quen thuộc với môi trường nơi đây. Trước khung cảnh kỳ lạ và đầy nguy hiểm của đáy đại dương, ông vẫn giữ được sự bình tĩnh và chủ động, khiến người kể chuyện cảm thấy yên tâm khi đi theo. Hình ảnh vóc người cao lớn của Nê-mô in trên ánh sáng hồng càng làm nổi bật vẻ uy nghi và mạnh mẽ của ông. Đối với nhân vật “tôi”, Nê-mô giống như một “vị thần biển”, thể hiện sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối. Qua đó, nhân vật Nê-mô được khắc họa là một người dũng cảm, bản lĩnh và có tinh thần khám phá mạnh mẽ.

Câu 2.

Trong cuộc sống, thành công của con người chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố khác nhau như tài năng, hoàn cảnh, may mắn và sự nỗ lực. Tuy nhiên, theo em, nỗ lực của bản thân là yếu tố quan trọng hơn cả để đạt được thành công.

Nỗ lực của bản thân là sự cố gắng, kiên trì và quyết tâm vượt qua khó khăn để đạt được mục tiêu đã đặt ra. Người có ý chí và tinh thần nỗ lực luôn không ngừng học hỏi, rèn luyện và hoàn thiện bản thân. Chính sự cố gắng bền bỉ ấy giúp con người từng bước tiến gần hơn đến thành công. Trong thực tế, nhiều người dù xuất phát điểm không thuận lợi nhưng nhờ sự chăm chỉ và nghị lực vẫn đạt được những thành tựu đáng khâm phục. Điều đó cho thấy nỗ lực đóng vai trò rất quan trọng trong hành trình chinh phục ước mơ.

Hiện nay, trong cuộc sống vẫn có nhiều người đạt được thành công nhờ sự kiên trì và cố gắng không ngừng. Tuy nhiên, cũng có một số người lại ỷ lại vào may mắn, thiếu ý chí phấn đấu nên dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Đây là một thái độ sống chưa đúng đắn, bởi nếu không nỗ lực thì con người khó có thể đạt được mục tiêu của mình.

May mắn có thể mang lại cho con người những cơ hội thuận lợi trong một thời điểm nhất định. Tuy nhiên, may mắn chỉ là yếu tố ngẫu nhiên và không phải lúc nào cũng xuất hiện. Nếu không có sự cố gắng và chuẩn bị, con người sẽ khó nắm bắt và tận dụng được những cơ hội đó. Vì vậy, nỗ lực vẫn là yếu tố quan trọng và mang tính quyết định hơn.

Để đạt được thành công, mỗi người cần xác định mục tiêu rõ ràng, không ngừng học tập, rèn luyện và kiên trì theo đuổi ước mơ của mình. Đồng thời, chúng ta cũng cần biết trân trọng những cơ hội đến với mình và nỗ lực hết sức để biến cơ hội ấy thành kết quả.

Tóm lại, dù may mắn có thể mang lại những thuận lợi nhất định nhưng nỗ lực của bản thân mới là yếu tố quan trọng nhất giúp con người đạt được thành công trong cuộc sống.

Câu 1.
Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là: ánh sáng lân tinh yếu ớt phát ra từ các con sò và động vật giáp xác; dưới chân người kể chuyện có những xương khô lạo xạo; xuất hiện ánh sáng đỏ rực như lửa cháy phía chân trời; một ánh hào quang trắng phát ra từ phía sau ngọn núi dưới đáy biển.

Câu 2.
Số từ trong câu “Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi” là “một”.

Câu 3.
Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiểm dưới đáy biển vì ông rất thông thạo con đường và quen thuộc với môi trường dưới đáy đại dương. Ông vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, cho thấy ông đã nhiều lần đi qua nơi này.
Sự tự tin đó giúp chuyến thám hiểm diễn ra thuận lợi hơn, tạo cảm giác yên tâm cho những người đi cùng và giúp họ vượt qua những địa hình nguy hiểm dưới đáy biển.

Câu 4.
Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô trong văn bản:

-Dũng cảm: ông dẫn đầu đoàn thám hiểm và bình tĩnh đi qua những nơi hiểm trở dưới đáy biển.

-Tự tin, giàu kinh nghiệm: ông vững bước và rất thông thạo con đường dưới đáy đại dương, khiến người kể chuyện cảm thấy yên tâm khi đi theo.

Câu 5.
Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ rất quan trọng đối với mỗi người. Những chuyến khám phá giúp con người mở rộng hiểu biết về thế giới xung quanh và học hỏi thêm nhiều điều mới mẻ. Bên cạnh đó, việc trải nghiệm những môi trường khác nhau còn giúp con người rèn luyện sự dũng cảm, ý chí và khả năng thích nghi. Nhờ những chuyến thám hiểm như vậy, con người có thể phát hiện ra nhiều điều kì thú của thiên nhiên và đóng góp vào sự phát triển của khoa học. Vì vậy, khám phá những miền đất lạ có ý nghĩa rất lớn đối với sự hiểu biết và tiến bộ của con người.

Câu 1.

Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những đặc điểm đáng chú ý, góp phần làm nổi bật ý nghĩa của câu chuyện. Ban đầu, khi bị gà hỏi về việc mình đã làm gì để giúp ích cho chủ, heo không vội trả lời mà vẫn tiếp tục ăn. Điều đó cho thấy heo là con vật khá điềm tĩnh và không thích khoe khoang. Tuy nhiên, khi gà tỏ thái độ kiêu ngạo và cho rằng heo không có ích, heo đã tức giận và lên tiếng phản bác. Câu nói của heo: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” đã khiến gà nhận ra rằng mình hiểu biết chưa đầy đủ. Qua nhân vật heo, câu chuyện muốn nhấn mạnh rằng mỗi cá nhân đều có giá trị và vai trò riêng. Heo không trực tiếp làm việc như các con vật khác, nhưng vẫn có ích đối với con người theo cách của mình.

Câu 2.

Trong cuộc sống, mỗi người đều mong muốn được ghi nhận và trân trọng những nỗ lực của mình. Một lời khen chân thành đôi khi có thể mang lại niềm vui và động lực rất lớn cho người khác. Tuy nhiên, có người lại ngại khen ngợi vì cho rằng điều đó sẽ làm mình kém hơn. Thực tế cho thấy, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện phẩm chất tốt đẹp của mỗi người.

Khen ngợi người khác là việc ghi nhận và đánh giá tích cực trước những ưu điểm, thành công hoặc nỗ lực của họ. Khi chúng ta khen ngợi một cách chân thành, điều đó không làm giảm giá trị của bản thân mà ngược lại còn thể hiện sự khiêm tốn và tấm lòng rộng lượng. Một lời khen đúng lúc có thể giúp người khác cảm thấy được tôn trọng, từ đó có thêm động lực để tiếp tục cố gắng và phát triển. Trong học tập cũng như trong cuộc sống, việc khen ngợi còn góp phần xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp, tạo nên môi trường tích cực và đoàn kết.

Thực tế cho thấy, trong nhiều tập thể như lớp học, gia đình hay nơi làm việc, những lời động viên và khen ngợi luôn mang lại hiệu quả tích cực. Khi một học sinh được thầy cô hoặc bạn bè ghi nhận sự cố gắng của mình, em sẽ có thêm tự tin để học tập tốt hơn. Tuy nhiên, vẫn còn một số người ngại khen ngợi hoặc không muốn công nhận thành công của người khác vì tâm lí ganh tị, sợ rằng người khác giỏi hơn mình. Đây là một suy nghĩ sai lầm, bởi mỗi người đều có những điểm mạnh và giá trị riêng.

Tuy vậy, lời khen cũng cần phải chân thành và đúng mực. Nếu khen ngợi một cách giả tạo, quá mức hoặc vì mục đích nịnh bợ thì lời khen đó sẽ mất đi ý nghĩa tốt đẹp ban đầu. Vì vậy, mỗi người cần học cách khen ngợi đúng lúc, đúng việc và xuất phát từ sự chân thành.

Để xây dựng một môi trường sống tích cực, mỗi chúng ta cần biết trân trọng và ghi nhận những nỗ lực của người khác. Hãy học cách nói lời khen khi thấy người khác làm được điều tốt, đồng thời không ngừng cố gắng hoàn thiện bản thân. Khi biết khen ngợi và khích lệ lẫn nhau, chúng ta sẽ cùng nhau tiến bộ và phát triển.

Tóm lại, khen ngợi người khác không làm mình kém đi mà còn thể hiện sự văn minh và nhân ái trong cách ứng xử. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện thói quen ghi nhận những điều tốt đẹp ở người khác để góp phần xây dựng những mối quan hệ tích cực và tốt đẹp hơn.

Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật là loài vật được nhân hoá (gà, chó, heo), đây là kiểu nhân vật thường gặp trong truyện ngụ ngôn.

Câu 2.
Biện pháp tu từ được sử dụng là phép liệt kê: “Trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà...”.

Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:

-Nhân vật là loài vật nhưng được nhân hoá, có suy nghĩ và lời nói như con người.

-Câu chuyện ngắn gọn, đơn giản nhưng mang ý nghĩa sâu sắc

-Qua câu chuyện rút ra bài học đạo lí cho con người.

Câu 4.
Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị và đóng góp riêng, vì vậy cần khiêm tốn và biết tôn trọng công sức của người khác.
Căn cứ để xác định chủ đề là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo; đặc biệt ở phần cuối truyện cho thấy mỗi con vật đều có ích đối với con người.

Câu 5.
Trong cuộc sống, mỗi người đều có vai trò và giá trị riêng nên chúng ta cần biết khiêm tốn và trân trọng sự đóng góp của người khác. Không ai hoàn hảo hay giỏi hơn tất cả mọi người. Mỗi cá nhân đều có khả năng riêng để góp phần vào thành công chung. Nếu chỉ biết tự cao và coi thường người khác, chúng ta sẽ dễ mắc sai lầm giống như con gà trong câu chuyện. Khi biết tôn trọng và ghi nhận công sức của mọi người, các mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Sự khiêm tốn còn giúp chúng ta học hỏi thêm nhiều điều từ những người xung quanh. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện thái độ khiêm nhường và biết trân trọng những đóng góp của người khác.

Trong lịch sử phong kiến nước ta, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn là vị anh hùng tiêu biểu cho trí tuệ và lòng yêu nước. Chiến công hiển hách nhất gắn liền với tên tuổi ông chính là trận đại thắng trên sông Bạch Đằng năm 1288.

Khi quân Nguyên Mông lâm vào thế yếu và phải tháo chạy về nước theo đường thủy, Trần Hưng Đạo đã có một quyết định táo bạo. Ông nhận ra địa thế sông Bạch Đằng với thủy triều lên xuống mạnh mẽ chính là "mồ chôn" lý tưởng cho quân thù. Dưới sự chỉ đạo của ông, quân dân ta đã bí mật vào rừng chặt hàng ngàn cây gỗ lim, vót nhọn, bịt sắt sắc lẹm rồi đóng xuống lòng sông thành những bãi cọc ngầm hiểm hóc.

Sáng ngày 9 tháng 4 năm 1288, khi thủy triều dâng cao che lấp bãi cọc, Trần Hưng Đạo cho thuyền nhẹ ra khiêu chiến rồi giả vờ thất bại. Tướng giặc là Ô Mã Nhi vốn kiêu ngạo, lập tức thúc quân đuổi theo mà không hề nghi ngờ. Khi toàn bộ hạm đội giặc đã lọt thỏm vào trận địa, thủy triều bất ngờ rút mạnh. Những chiếc thuyền chiến khổng lồ của quân Nguyên bắt đầu va vào cọc nhọn, bị đâm thủng và vỡ tan tành trong sự hoảng loạn của binh lính.

Ngay lúc đó, tiếng trống trận vang rền, quân Đại Việt từ hai bên bờ lao ra như vũ bão, phun lửa hỏa công khiến cả dòng sông đỏ rực. Quân giặc đại bại, tướng Ô Mã Nhi bị bắt sống. Chiến thắng này đã đặt dấu chấm hết cho tham vọng xâm lược của nhà Nguyên, đồng thời khẳng định tài thao lược thiên tài của Trần Hưng Đạo.

Dù thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về bãi cọc ngầm và sự mưu trí của vị chủ soái họ Trần vẫn mãi là bài học vô giá về tinh thần bảo vệ Tổ quốc của cha ông ta.

Vào những năm đầu Công nguyên, nước ta bị nhà Đông Hán đô hộ. Thái thú Tô Định là một kẻ tham lam, độc ác, đã gây ra biết bao nỗi khổ cực cho nhân dân. Lúc bấy giờ, ở vùng Mê Linh có hai chị em là Trưng Trắc và Trưng Nhị, vốn là con gái Lạc tướng, vừa tài giỏi võ nghệ, vừa có lòng yêu nước nồng nàn. Sự việc bắt đầu khi Thi Sách – chồng của bà Trưng Trắc – bị Tô Định giết hại vì có ý chí chống đối. Trước nợ nước, thù nhà, vào mùa xuân năm 40, Hai Bà Trưng đã chính thức phất cờ khởi nghĩa tại cửa sông Hát (Hát Môn, Hà Nội). Trong buổi lễ xuất quân, bà Trưng Trắc đã đọc lời thề thiêng liêng, quyết tâm quét sạch quân thù để dựng lại cơ nghiệp họ Hùng. Hình ảnh Hai Bà Trưng uy nghi trên lưng voi, dẫn đầu đoàn quân xông trận đã làm khiếp vía quân thù. Từ Hát Môn, nghĩa quân nhanh chóng làm chủ Mê Linh, rồi tiến về Cổ Loa và Luy Lâu. Sức mạnh của lòng dân như triều dâng thác đổ, khiến thái thú Tô Định phải hoảng sợ, cắt tóc thay hình đổi dạng để lén trốn về nước. Chỉ trong một thời gian ngắn, 65 huyện thành đã được giải phóng, đất nước sạch bóng quân thù. Sau thắng lợi, bà Trưng Trắc được suy tôn lên làm vua, lấy hiệu là Trưng Vương, đóng đô ở Mê Linh. Dù sau này, trước sức mạnh quá lớn của quân Mã Viện, Hai Bà đã anh dũng hy sinh tại sông Hát, nhưng ngọn lửa yêu nước mà Hai Bà thắp lên vẫn mãi cháy sáng. Cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng là một minh chứng rạng ngời cho truyền thống "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Cho đến ngày nay, nhân dân ta vẫn lập đền thờ Hai Bà ở nhiều nơi như để ghi nhớ công ơn to lớn của những người nữ anh hùng đầu tiên trong lịch sử dân tộc.
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông lần thứ hai (1285) đã ghi dấu biết bao anh hùng hào kiệt. Trong số đó, câu chuyện về Hoài Văn hầu Trần Quốc Toản - một thiếu niên trẻ tuổi, gan dạ, với hình ảnh bóp nát quả cam vì căm thù giặc đã trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước.  Năm 1285, quân Nguyên - Mông hung hãn tràn sang xâm lược nước ta lần thứ hai. Vua Trần Nhân Tông triệu tập Hội nghị Bình Than để bàn kế sách đánh giặc. Lúc bấy giờ, Trần Quốc Toản dù mới ngoài đôi mươi, tuổi còn nhỏ, lại không phải là vương hầu cao cấp nên không được tham dự cuộc họp quan trọng này.  Đứng trên bờ đợi, lòng Trần Quốc Toản như lửa đốt. Khi thấy các chú và các quan triều đình bàn luậnông muốn vào kiến nghị để thể hiện ý chí chiến đấu nhưng bị quân canh ngăn lại. Nghĩ đến cảnh giặc phương Bắc đang tàn phá quê hương, lòng căm thù giặc của ông dâng lên tột độ. Trong tay đang cầm quả cam vua ban, vì quá tức giận và quyết tâm đánh giặcông đã bóp chặt tay, khi buông ra thì quả cam đã nát từ bao giờ mà không hề hay biết.  Không chấp nhận sự phớt lờ, Trần Quốc Toản quay về huy động hơn nghìn gia nô và thân thuộc, sắm vũ khí, chiến thuyền. Ông cho thêu lá cờ lớn với sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo hoàng ân" (Phá giặc mạnh, báo ơn vua). Lá cờ ấy theo ông tung hoành trên khắp các mặt trận, khiến quân giặc khiếp sợ.  Trần Quốc Toản đã trực tiếp lãnh đạo quân đội, góp phần quan trọng vào các trận đánh lớn như Hàm Tử, Tây Kết, Chương Dương, buộc quân giặc phải rút lui. Dù hi sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, tinh thần của ông vẫn sống mãi, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ Việt Nam về lòng dũng cảmý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn.  Câu chuyện về Trần Quốc Toản luôn nhắc nhở em phải cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước, xứng đáng với truyền thống vẻ vang của cha ông.