Mạc Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
6 con vịt
từ bé đến lớn hay từ lớn đến bé vậy?
công thức tính chu vi hình vuông: độ dài 1 cạnh x 4
Công thức tính diện tích hình vuông: độ dài 1 cạnh x chính nó
Ni-tơ
6a
Trong dòng chảy của cuộc đời, có những khoảnh khắc, những cuộc gặp gỡ như những viên ngọc quý lấp lánh, khắc sâu vào tâm trí ta. Với tôi, cuộc gặp gỡ đáng nhớ nhất, để lại ấn tượng sâu đậm nhất chính là lần hội ngộ với bác Hai - người cậu ruột mà tôi yêu quý, sau 10 năm xa cách.
Bác Hai tôi là người đã sang nước ngoài định cư khi tôi còn là một cô bé học cấp Một. Ký ức về Bác chỉ còn là những mảng màu nhạt nhòa qua những bức ảnh cũ và giọng nói ấm áp qua điện thoại đường dài. Suốt mười năm, Bác bận rộn với cuộc sống mưu sinh nơi xứ người, chỉ gửi về những lời thăm hỏi và những món quà nho nhỏ. Gia đình tôi cũng nhiều lần chuẩn bị để đi thăm Bác nhưng đều lỡ hẹn vì nhiều lý do. Sự xa cách về địa lý khiến tình cảm không hề phai nhạt, nhưng lại tạo nên một khoảng trống khao khát được gặp mặt trực tiếp.
Vào một buổi chiều cuối năm se lạnh, Mẹ tôi nhận được một cuộc điện thoại. Khuôn mặt Mẹ bỗng rạng rỡ hẳn lên rồi nghẹn lại trong niềm xúc động. Sau khi dập máy, Mẹ quay sang tôi, đôi mắt long lanh: “Con ơi, Bác Hai về! Bác ấy vừa xuống sân bay, đang trên đường về nhà mình đấy!” Lời thông báo ấy như một tia sét đánh trúng tim tôi. Mọi cảm xúc hồi hộp, vui mừng, ngỡ ngàng như vỡ òa. Tôi lao ra sân, đứng nép sau cánh cổng sắt, lòng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khoảng nửa tiếng sau, một chiếc taxi dừng lại trước cửa. Cửa xe mở ra, một dáng người cao gầy, khoác chiếc áo khoác dày bước xuống. Mái tóc Bác đã lấm tấm sợi bạc, gương mặt hằn lên dấu vết của thời gian và những lo toan nơi đất khách. Nhưng ánh mắt ấy – ánh mắt nhân hậu, ấm áp – thì tôi nhận ra ngay lập tức, không lẫn vào đâu được.
“Hai ơi!” – Mẹ tôi chạy đến ôm chầm lấy Bác, cả hai đều rưng rưng nước mắt.
Rồi Bác quay sang tôi. Tôi đã lớn, cao hơn hình ảnh Bác còn giữ trong trí nhớ. Bác nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa có chút bối rối.
“Con gái của anh đây ư? Lớn nhanh quá, Bác suýt không nhận ra!” Giọng Bác vẫn trầm ấm và quen thuộc như những cuộc điện thoại, nhưng nghe trực tiếp lại chứa đựng một sức mạnh cảm xúc lớn lao hơn nhiều.
Tôi không nói được lời nào, chỉ bước đến và ôm chặt lấy Bác. Cái ôm đầu tiên sau mười năm xa cách. Tôi cảm nhận được sự vững chãi, hơi ấm và cả mùi hương lạ lẫm nhưng dễ chịu trên chiếc áo của Bác. Trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách địa lý, mọi rào cản thời gian dường như tan biến. Tôi cảm thấy một sợi dây tình cảm thiêng liêng và bền chặt đang được nối liền lại.
Cuộc gặp gỡ ấy không chỉ là niềm vui đoàn tụ của gia đình, mà còn là một kỷ niệm vô giá đối với cá nhân tôi. Nó nhắc nhở tôi về giá trị của tình thân, về sự kiên nhẫn chờ đợi và niềm hạnh phúc vỡ òa khi điều mong mỏi bấy lâu trở thành hiện thực. Cuộc gặp gỡ với Bác Hai không chỉ là một sự kiện, mà là một minh chứng sống động cho câu nói: ''Tình cảm gia đình là trân quý nhất, không có gì có thể thay thế được''. Dù thời gian có trôi đi, khoảnh khắc đoàn tụ ấm áp và xúc động ấy sẽ mãi là dấu ấn khó phai trong trái tim tôi.
candle
hello
Ve ngân ran ran
Gió lùa tóc bay
Phương hồng rực cháy
Lá xanh ngất ngây.
Sân trường vắng vẻ
Kỉ niệm xa rồi
Tiếng cười gọi mời
Tháng năm tuyệt vời.
Hè về lại nhớ
Áo trắng ngây thơ
Chút buồn vu vơ
Đợi chờ duyên mơ.
1+1=2