Lê Nguyễn Châu Anh
Giới thiệu về bản thân
Từ câu chuyện của H, em rút ra ý nghĩa của việc tiết kiệm thời gian là để làm được nhiều việc, chúng ta luôn ưu tiên những việc quan trọng trước và dành thời gian rảnh để thực hiện đam mê của mình.
a/ Tình huống đề cập tới tình huống nguy hiểm là bị trộm cắp.
b/Tình huống này có thể gây ra hậu quả đối với bạn M là bị trộm cắp, gây nguy hiểm hoặc có thể bị bắt cóc.
Trong mỗi cuộc đời, có biết bao kỉ niệm đẹp về tình cảm gia đình và tình bạn, những kỷ niệm ấy thật thiêng liêng cao đẹp biết bao. Nhưng ấn tượng sâu nặng nhất đối với tôi là những kỷ niệm hồi học ở trường tiểu học.
Ngôi trường của tôi ở gần núi nên không có nét đẹp gì đặc biệt. Nhưng nó đã mang lại cho tôi kỷ niệm ngọt ngào khi lần đầu bước vào trường.Thời gian trôi qua mau, kỷ niệm lại càng có nhiều với mái trường này. Tôi còn nhớ mãi những kỷ niệm đẹp lúc ra chơi, cùng các bạn chơi đủ các trò, nào là: chơi đuổi bắt, nhảy dây, chơi cầu nhưng ấn tượng sâu nhất đối với tôi đó là trò chơi bịt mắt bắt dê. Hôm ấy vào giờ ra chơi, Thư rủ các bạn trong lớp cùng nhau chơi. Đông quá các bạn phải oẳn tù tì xem ai bắt, cuối cùng là Xuân bắt. Thư dùng khăn quàng của mình để bịt mắt Xuân lại, các bạn chạy xoay vòng cậu ta, lúc này bạn ấy không thấy gì cả, chỉ tóm bừa nên chúng tôi chạy tán loạn. Bỗng dưng dính một người, Xuân sờ từ đầu cho đến tóc và khẳng định là Huyền Anh. Xuân bỏ khăn ra nhìn, hóa ra đó là bạn lớp khác. Lúc này hai người đều đỏ mặt còn các bạn cùng chơi thì bật cười. Bỗng dưng có một tiếng nói to. Cho tớ chơi với! Đó chính là Tuyên , người bạn hay đùa nhất của lớp tôi. Bạn ấy từ trong lớp chạy ra và xung phong bắt. Thư dùng khăn bịt mắt Tuyên lại, các bạn bắt đầu trốn, Tuyên đứng giữa sân nhìn qua nhìn lại chẳng thấy gì cả, nhưng hình như bạn ấy đang nghe tiếng bước chân của tôi. Tôi thấy thế liền chạy qua cột cờ và dừng chân lại, đứng né một bên. Tuyên nhào tới bắt, ai ngờ Tuyên bắt dính cột cờ, cả lớp cười lăn lộn, Tuyên cũng ôm mặt cười. Tiếng trống tùng tùng báo hiệu giờ vào học, thế là giờ ra chơi đã hết, vào lớp các bạn đều dùng tập, sách để quạt cho mát.
Đó là một kỷ niệm sâu sắc nhất với tôi dưới mái trường này. Mặc dù đã đến với ngôi trường trung học cơ sở nhưng những kỉ niệm đáng nhớ đó vẫn luôn ghi khắc trong tim em.
Câu 1: Câu truyện trên được kể theo ngôi thứ 3 (giấu mình).
Câu 2: Theo em, câu chuyện trên người trồng cây hoa lan không ai biết.
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong câu này là hình ảnh "cây hoa lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà".
Câu 4: Theo em Hà run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ vì đó nó là món quà quý giá bà gửi ông và cũng là một kỉ vật đẹp đẽ của ông Hà.
Câu 5: Qua câu chuyện trên em thấy gia đình là một vật chất tinh thần quan trọng. Là tổ ấm tạo nên nhân cách, giáo dục những giá trị tốt đẹp, là nơi dựa tinh thần vững chắc cho mỗi người khi đối mặt với khó khăn hay thất bại. Gia đình còn là cái nôi nuôi dưỡng và bảo vệ, nơi chúng ta tìm thấy sự bình yên, tình yêu thương, đồng thời là động lực để phấn đấu và phát triển.