Tráng Thị Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tráng Thị Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Nhân vật Bê-li-cốp hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người sống thu mình, bảo thủ và sợ hãi trước mọi biến đổi của cuộc sống. Hắn luôn tạo cho mình một “cái bao” vô hình lẫn hữu hình: từ cách ăn mặc kín mít, thói quen sinh hoạt khép kín đến suy nghĩ luôn lo sợ “nhỡ có chuyện gì xảy ra”. Chính nỗi ám ảnh đó khiến Bê-li-cốp trở nên cô lập, xa cách với mọi người xung quanh. Không chỉ tự giam mình, hắn còn vô hình trung kìm hãm sự tự do của người khác bằng những quy tắc cứng nhắc và lối sống giáo điều. Cuộc đời Bê-li-cốp vì thế trở nên vô nghĩa, tù túng và đáng thương hơn là đáng trách. Hình ảnh “cái bao” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện một kiểu người tồn tại trong xã hội nhưng lại chối bỏ chính sự sống năng động của nó. Qua nhân vật này, tác giả phê phán lối sống bảo thủ, trì trệ, đồng thời cảnh tỉnh con người cần dũng cảm thay đổi để hòa nhập với cuộc sống.

Câu 2 Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi mang lại cảm giác quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi ở trong đó, con người sẽ khó có thể phát triển và khám phá hết tiềm năng của bản thân. Vì vậy, việc bước ra khỏi vùng an toàn mang ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi cá nhân. Vùng an toàn có thể hiểu là những thói quen, môi trường hay giới hạn mà con người cảm thấy quen thuộc và không phải đối mặt với thử thách. Ở đó, ta ít khi phải lo lắng hay thất bại. Nhưng chính sự “an toàn” ấy lại dễ khiến con người trở nên trì trệ, ngại thay đổi và đánh mất cơ hội phát triển. Bước ra khỏi vùng an toàn là dám thử sức với những điều mới mẻ, chấp nhận khó khăn, thậm chí cả thất bại để trưởng thành hơn. Trước hết, việc bước ra khỏi vùng an toàn giúp con người khám phá năng lực của chính mình. Khi đối diện với thử thách, ta buộc phải học hỏi, thích nghi và sáng tạo để vượt qua. Chính quá trình đó giúp ta nhận ra mình có thể làm được nhiều hơn những gì từng nghĩ. Bên cạnh đó, trải nghiệm mới còn giúp mở rộng tầm nhìn, hiểu biết và kỹ năng sống. Một người chỉ quen với môi trường cũ sẽ khó có cơ hội phát triển toàn diện như người dám thử thách bản thân. Không chỉ vậy, bước ra khỏi vùng an toàn còn giúp con người rèn luyện bản lĩnh và sự tự tin. Thất bại ban đầu có thể khiến ta chùn bước, nhưng nếu kiên trì, ta sẽ học được cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn. Chính những lần dám bước ra khỏi giới hạn đã tạo nên sự trưởng thành và giúp ta tự tin đối diện với những thử thách lớn hơn trong tương lai. Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là hành động liều lĩnh hay thiếu suy nghĩ. Mỗi người cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, xác định mục tiêu rõ ràng và lựa chọn hướng đi phù hợp với khả năng của mình. Quan trọng nhất là giữ tinh thần cầu tiến, không sợ sai và luôn sẵn sàng học hỏi. Trong thực tế, có rất nhiều người thành công nhờ dám bước ra khỏi giới hạn quen thuộc của bản thân. Họ chấp nhận thử thách, dám thay đổi và không ngừng nỗ lực. Điều đó cho thấy rằng, chỉ khi dám rời khỏi vùng an toàn, con người mới có thể chạm tới những cơ hội lớn hơn. Tóm lại, vùng an toàn không phải là nơi để ta dừng lại mãi mãi, mà chỉ là điểm xuất phát. Bước ra khỏi nó là cách để mỗi người trưởng thành, hoàn thiện bản thân và vươn tới những giá trị tốt đẹp hơn trong cuộc sống.

Câu 1 - Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là: Tự sự. Câu 2 Nhân vật trung tâm của đoạn trích là Bê-li-cốp. Câu 3 Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất. Tác dụng: + Tăng tính chân thực, khách quan: Người kể là nhân vật trực tiếp chứng kiến và sống cùng Bê-li-cốp nên cầu chuyện có độ tin cậy cao. + Thể hiện rõ thái độ, cảm xúc của người kể (vừa châm biếm, vừa phê phán, vừa ngán ngầm). + Góp phần làm nổi bật bầu không khí ngột ngạt, sợ hãi bao trùm cả trường học và thành phố. Câu 4 Những chi tiết miêu tả chân dung Bê- li-cốp: + Đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tôẩm cốt bông. Ô hắn để trong bao, chiếc đồng hồ quả quýt cũng để trong bao bằng da hươu; và khi rút chiếc dao nhỏ để gọt bút chì thì chiếc dao ấy cũng đặt trong bao; cả bộ mặt hẳn ta nữa dường như cũng ở trong bao vì lúc nào hẳn cũng giấu mặt sau chiếc cổ áo bành tô bẻ đứng lên. + Hắn đeo kính râm, mặc áo bông chần, lỗ tai nhét bông. - Nhan để đoạn trích được đặt là Người trong bao vì: + Tất cả những đồ vật của Bê-li-cốp đều được đặt trong những cái bao kín. + Ngay cả chính bản thân Bê-li-cốp cũng tự ẩn mình vào trong những cái “bao", cắt đi mọi giao cảm với đời. + Chiếc bao là ẩn dụ cho việc không dám bước ra khỏi vòng an toàn của mình. Câu 5 - Bài học rút ra từ đoạn trích: Phải sống dũng cảm, hết mình, dám chấp nhậntổn thương. -Vì: Nếu cứ giấu mình, chúng ta sẽ không bao giờ có thể phát triển, và rộng ra, cả xã hội sẽ bị chậm lại theo.

Bạn Hà cần phải làm rộng viền khung cảnh là 1cm

a, Cos a= 33/65

b,

d1:4x-3y+12=0

d2:4x-3y-48=0


\(\in\) (3-2√7 ,3+2√7)

b,S={4}

a,Cos a=⁵⁶/65

b,

d1:3x-4y+47=0

d2:3x-4y-13=0