⁀ᶦᵈᵒᶫ乂Kituriel乂╰‿╯
Giới thiệu về bản thân
đúng :))
lớp 3
bro ko pk lớp 11 ???
⭐ vậy
sao ????
ko bt cái chuối
học nhé
Trong đoạn trích Lời ru nối dài của Nguyễn Thị Bích Vượng, hình ảnh người ông hiện lên thật bình dị mà xúc động. Không có những lời yêu thương hoa mỹ, ông dành trọn tình cảm cho cháu bằng những việc làm nhỏ bé, lặng thầm nhưng chứa đựng sự hi sinh và lòng yêu thương vô bờ bến. Tình yêu ấy được thể hiện qua sự chăm chút từng bữa ăn, từng giấc ngủ và luôn theo cháu trên hành trình trưởng thành bằng những lời dặn dò giản dị mà sâu sắc.
Trước hết, người ông là người luôn chăm chút tỉ mỉ, dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cháu. Hoàn cảnh gia đình nghèo khó, bố thường xuyên xa nhà làm nhiệm vụ, mẹ vất vả mưu sinh nên ông trở thành chỗ dựa yêu thương của tuổi thơ nhân vật “tôi”. Ông hiền lành đến mức “cả xóm ai cũng bảo: ‘Hiền như ông Duyên thì đất cũng phải thương’”, chi tiết mở đầu đã gợi lên vẻ đẹp chất phác, nhân hậu của người ông. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ông vẫn luôn mong cháu được ăn uống đầy đủ. Ông thường “ra ao mò cua, bắt cá về cho tôi ăn”, bởi ông nghĩ “để đủ chất”. Hành động ấy tuy giản dị nhưng chất chứa biết bao sự hi sinh. Đặc biệt, trong ngày mưa tầm tã, bất chấp bản thân “ướt sũng”, ông vẫn lội xuống ao bắt cua, bắt cá chỉ với suy nghĩ rất đỗi chân thành: “Mưa thì mưa, cháu, ông vẫn phải có thức ăn chứ.” Câu nói ngắn gọn, mộc mạc mà chứa đựng tình yêu thương vô điều kiện. Ông không nghĩ đến sự lạnh giá hay cực nhọc của mình, điều ông quan tâm chỉ là bữa cơm của cháu. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã khiến người đọc cảm nhận được tình yêu thương sâu nặng mà ông dành cho đứa cháu bé bỏng.
Không chỉ chăm lo từng bữa ăn, người ông còn nâng niu cả tâm hồn và tuổi thơ của cháu. Mỗi buổi trưa, ông đều mắc võng cho cháu ngủ, nhẹ nhàng đưa võng và kể những câu chuyện cổ tích. Giọng kể của ông được miêu tả “trầm ấm, chậm rãi, như từng làn gió lướt nhẹ qua mái tóc tôi”, tạo nên một không gian bình yên, đầy ắp yêu thương. Những cuộc đối thoại ngắn như: “– Lại chuyện Tấm Cám hả ông? – Thế cháu muốn nghe chuyện nào?” hay “– Cháu thích nghe chuyện Chử Đồng Tử! – Được, nhưng phải nhắm mắt mới thành tiên được đấy nhé.” vừa hồn nhiên vừa ấm áp, thể hiện sự chiều chuộng, kiên nhẫn và tinh tế của người ông đối với cháu. Ông luôn lắng nghe mong muốn của cháu, vui vẻ đáp ứng và khéo léo dỗ dành để cháu chìm vào giấc ngủ. Những câu chuyện cổ tích ấy không chỉ giúp cháu có những giấc mơ đẹp mà còn nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng, gieo vào lòng cháu những hạt giống của lòng nhân ái, sự lương thiện và niềm tin vào điều tốt đẹp. Vì thế, với nhân vật “tôi”, “cổ tích không chỉ là hoàng tử, công chúa, mà là tiếng võng đưa, là vòng tay ấm áp của ông”. Chi tiết ấy đã nâng tình yêu thương của người ông lên thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ, trở thành cội nguồn của sự bình yên và hạnh phúc.
Không dừng lại ở việc chăm sóc tuổi thơ của cháu, người ông còn luôn dõi theo cháu trên bước đường trưởng thành bằng tình cảm bao dung, ấm áp và những lời dặn dò quý giá. Khi nhân vật “tôi” rời quê lên thành phố học tập, rồi sau này lập nghiệp, người ông không giữ cháu ở bên mình mà âm thầm động viên cháu bước về phía tương lai. Trước lúc chia tay, ông “dúi vào tay tôi gói kẹo vừng”, món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao yêu thương của người ông quê mùa. Bàn tay “khô khốc nhưng ấm áp” không chỉ trao món quà mà còn truyền cho cháu cả tình thương, niềm tin và sự che chở. Lời dặn: “Cháu lên đấy nhớ học tập cho tốt, và đừng quên quê mình con nhé.” là lời nhắn gửi mộc mạc nhưng vô cùng sâu sắc. Ông mong cháu cố gắng học hành để có tương lai tốt đẹp, đồng thời nhắc cháu phải luôn nhớ về cội nguồn, nhớ quê hương và những người đã yêu thương, nuôi dưỡng mình. Đó là bài học làm người giản dị mà quý giá, nhắc nhở con người dù đi đâu, thành công đến đâu cũng không được quên gốc rễ của mình.
Đặc biệt, hình ảnh người cháu “nhìn lại bóng ông thấp thoáng bên hiên nhà, dáng lưng còng, mái tóc bạc trắng dưới nắng chiều” đã khắc họa thật cảm động bóng dáng người ông già nua vẫn lặng lẽ đứng dõi theo cháu. Ông không nói thêm lời nào, chỉ âm thầm nhìn theo với tất cả tình yêu thương và niềm hi vọng. Chính sự lặng im ấy lại khiến tình cảm của ông trở nên sâu nặng hơn bao giờ hết. Đó là tình yêu bao dung, không ràng buộc, luôn mong cháu được hạnh phúc và trưởng thành. Hình ảnh ấy còn gợi lên quy luật nghiệt ngã của thời gian: ông ngày một già đi, nhưng tình yêu dành cho cháu thì chưa bao giờ vơi cạn.
Bằng ngôi kể thứ nhất, những chi tiết đời thường chân thực, lời đối thoại mộc mạc, ngôn ngữ giàu cảm xúc cùng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, Nguyễn Thị Bích Vượng đã xây dựng thành công hình tượng người ông giàu lòng yêu thương, nhân hậu và giàu đức hi sinh. Người ông không chỉ nuôi dưỡng cháu bằng bữa cơm, giấc ngủ hay những câu chuyện cổ tích mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, nhân cách của cháu bằng những bài học đạo đức giản dị, sâu sắc. Qua đó, đoạn trích gửi gắm thông điệp ý nghĩa về tình cảm gia đình thiêng liêng, nhắc mỗi người hãy biết yêu thương, trân trọng ông bà, những người luôn âm thầm hi sinh cả cuộc đời vì con cháu. Tình yêu thương của người ông trong Lời ru nối dài sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tuổi thơ, là hành trang tinh thần quý giá theo nhân vật “tôi” trên suốt chặng đường đời.
hi
bị lỗi câu hỏi á