Nguyễn Bảo Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mỗi khi hè đến, quê em lại rực rỡ sắc vàng óng ả của những cánh đồng lúa chín. Đó là khoảng thời gian mà em yêu thích nhất, bởi không chỉ mang theo mùi hương của mùa gặt, mà còn gợi trong em biết bao cảm xúc ấm áp và yên bình.

Từ xa nhìn lại, cánh đồng như một tấm thảm vàng trải dài tít tắp đến tận chân trời. Những bông lúa nặng trĩu hạt, cúi đầu như đang thì thầm với nhau điều gì đó. Ánh nắng vàng tươi của buổi sáng sớm chiếu xuống khiến cả cánh đồng như được dát vàng lấp lánh. Một vài cơn gió nhẹ thoảng qua, làm những đợt sóng lúa nhấp nhô, trông giống như biển vàng đang dập dềnh trong nắng.

Mùi hương lúa chín thơm dịu dàng, ngan ngát, hòa quyện với mùi đất, mùi rơm rạ tạo nên hương vị rất đặc trưng của làng quê. Xa xa, tiếng chim sẻ, tiếng cu gáy vang lên líu lo như đang góp thêm âm thanh cho bản nhạc mùa gặt. Đâu đó có tiếng nói cười rộn rã của bác nông dân đang chuẩn bị ra đồng. Trên bờ ruộng, mấy chú trâu thong thả gặm cỏ, đôi mắt lim dim như đang tận hưởng buổi sáng thanh bình.

Em thích nhất được đi trên con đường nhỏ giữa cánh đồng, cảm nhận làn gió mát thổi qua mái tóc, nghe tiếng lúa xào xạc bên tai. Mỗi lần như thế, em thấy lòng mình nhẹ bẫng, mọi lo âu như tan biến, chỉ còn lại niềm vui và tình yêu tha thiết với quê hương.

Cánh đồng lúa chín không chỉ đẹp mà còn là biểu tượng của sự no đủ, của công sức lao động cần mẫn bao tháng ngày của người nông dân. Em mong mùa vàng nào cũng được ngắm nhìn khung cảnh ấy — một bức tranh quê hương vừa giản dị, vừa tuyệt vời.

7.

" chao liệng": có nghĩa là chỉ động tác lắc lư, nghiêng ngả, không ổn định.

8.

đại từ " mình" dùng để xưng hô giữa bạn bè thân thiết.

9.

 Chiều nay cũng vậy, tôi tha thẩn xem bọn con trai trèo lên bãi đất dốc lấy đà chạy xuống dong diều lên cao, tay chúng giật dây mới điệu nghệ làm sao. Bỗng “bụp”, mắt tôi tối sầm. Tôi giật mình vì cái diều hình mặt trăng khuyết của một em nhỏ va vào mặt. Cậu bé lắp bắp vẻ hối hận:

   – Em... xin lỗi. Chị... chị có sao không?

   Câu nói của nó làm tôi dịu đi cơn đau nhói ở mặt, tôi nhẹ nhàng bảo:

- Chị không sao cả lần sau em chú ý hơn nhé!

Bỗng có một bác nông dân đi qua, bác nói:

- Cảm ơn cháu đã tha thứ cho con của bác vì đã không cẩn thận trong lúc chơi thả diều. Tôi đáp lại:

- Dạ không có gì đâu bác .

Qua chiều hôm đó ai cũng ca ngợi tôi là đứa trẻ hiểu chuyện nhất làng.