Bùi Phú Trọng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Phú Trọng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chắc hẳn trong mỗi chúng ta, đặc biệt là những người trẻ đang chập chững định vị bản thân trong tấm bản đồ cuộc đời, đã không ít lần trăn trở với sự lựa chọn: Giữa việc nỗ lực khẳng định bản sắc cá nhân và hòa mình vào sức mạnh của cộng đồng, đâu mới là con đường đúng đắn? Câu hỏi đã gợi nhớ cho tôi một nhận định sâu sắc: "Cái tôi làm nên bản sắc, cái chúng ta làm nên sức mạnh". Đối với thế hệ trẻ, việc cân bằng giữa "cái tôi" và "cái chúng ta" không chỉ là một sự lựa chọn nhất thời, đó là con đường hữu hiệu nhất để phát triển toàn diện và cống hiến hết mình cho xã hội.
Trước hết, cần phải hiểu "cái tôi" là bản ngã, là cá tính riêng của mỗi người. Điều đó cũng có thể bao gồm cả nét tiếng nói nội tâm, quan điểm hay nhận thức, hoài bão để ta tự tạo dựng cuộc sống và dấu ấn cá nhân. Ngược lại, "cái chúng ta' là ý thức về cộng đồng, việc kết nối, sẻ chia, cống hiến cho xã hội. Chúng ta có thể thấy "cái chúng ta" qua trách nhiệm chung để xây dựng cộng đồng đoàn kết, qua lòng tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau, qua cả hạt mầm tươi đẹp của lòng bao dung, thấu cảm. Như vậy, ý kiến trên đã nhấn mạnh sự cần thiết, yếu tố quan trọng của mỗi người trẻ trong việc cân bằng giữa "cái tôi"-ý thức cá nhân và "cái ta"-ý thức cộng đồng.Bởi trên hết, "cái tôi" tạo nên sự độc đáo, khác biệt còn "cái chúng ta" lại tạo nên tính bền vững.
Rõ ràng tuổi trẻ là một vùng trời rực rỡ để ta thể hiện cá tính, nét đặc sắc và chinh phục được những thành tích mà trái tim luôn hướng đến. Việc giữ lấy bản sắc "cái tôi" giúp chúng ta thể hiện được màu sắc riêng, năng lực tiềm tàng và góc nhìn chủ quan đối với thế giới rộng lớn ngoài kia. Mỗi người được hiện diện trên thế gian này đều được tạo hóa ban tặng cho nhiều nền tảng riêng biệt, có thể về môi trường sống, môi trường giáo dục, vốn sống, tính cách hay phẩm chất cá nhân. Nếu ta đánh mất đi "cái tôi", ta có thể rất dễ bị trôi dạt vào những bộn bề, dèm pha không đáng có. Phải chăng, chính người có đủ dũng khí, đứng lên bảo vệ "cái tôi" trong một xã hội đầy cạnh tranh thì họ chính là người trụ lại lâu nhất, có thể định vị rõ ràng "vị trí" của bản thân. Tựa như ngọn hải đăng giữa một biển thử thách, vẫn luôn đứng vững dẫu cho cơn bão có đi qua. Bởi lẽ như vậy thì họ sẽ có chỗ đứng vững vàng, có định hướng cho chặng đường phía trước, không bị chênh vênh trong chính con đường mình đang đi.

"Cái tôi" quan trọng là vậy, nhưng nếu chỉ biết đề cao giá trị bản thân mà quên đi bổn phận của mình với cộng đồng thì một ngày nào đó chính chỗ đứng ấy cũng sẽ bị nhấn chìm. Chỉ khi con người được nuôi dưỡng trong môi trường chung, ta mới có thể học hỏi, bảo vệ "cái tôi" một cách đúng đắn hay thậm chí là trở thành một phiên bản hoàn thiện nhất của chính mình. Bản chất xã hội là một sự cộng sinh, nơi còn người cần nương tựa lẫn nhau, bổ sung và khắc phục cho nhau. Như một chân lý vĩnh hằng, không ai có thể thành công nếu tách rời bản thân ra khỏi vòng tay tập thể, tất cả những người tài giỏi, có được địa vị danh giá đến đâu trước đó cũng không để bản thân ở trong vực sâu đơn độc. Suy cho cùng thì mỗi "cái tôi" cũng chính là một phần mảnh ghép để tạo nên bức tranh "cái chúng ta", đỏi hỏi sự cống hiến, đóng góp để hoàn thiện bức tranh đầy màu sắc ấy. Đi theo giá trị tập thể một cách đúng đắn không có nghĩa là ta đánh mất bản sắc cá nhân, mà là nơi chúng được vun đắp, tạo cơ hội để người trẻ khắc ghi dấu ấn trên cuộc đời dài rộng. Khi biết cân bằng giữa “cái tôi” và “cái chúng ta”, người trẻ vừa tận dụng được nội lực, bản sắc của bản thân, vừa nhận được sự hỗ trợ của tập thể.

Hành trình nghiên cứu và tìm ra bản sắc cá nhân trong lĩnh vực toán học, của giáo sư Ngô Bảo Châu là một minh chứng hùng hồn cho giá trị của việc cân bằng giữa "cái tôi" và "cái chúng ta". Trong suốt sự nghiệp của ông, ông luôn giũ trong tim một khát khao, đam mê cháy bỏng với nghề. Đỉnh cao của việc khẳng định bản sắc cá nhân, ông đã nhận được huy chương Fields vào năm, thứ vẫn luôn được coi là "Nobel của toán học". Đó chính là thành quả của một "cái tôi" đầy bản lĩnh, trí tuệ và bản sắc độc đáo được cả thế giới công nhận. Không những vậy, sau khi đạt được ánh hào quang rực rỡ, ông đã chọn cách cống hiến cho quê hương cộng đồng. Ông quyết định trở về Việt Nam, đảm nhận vị trí Giám đốc Khoa học để tiếp tục cống hiến cho nền toán học nước nhà. Đó chính là cách ông sử dụng vị thế mà "cái tôi" tạo ra để đóng góp những giá trị lớn hơn cho "cái chúng ta"- một hành trình đầy ý nghĩa và trách nhiệm. Như vậy, "cái tôi" của ông không hề ích kỷ, tách biệt mà lặng lẽ thành động lực lớn lao để căn bằng với "cái chúng ta" mạnh mẽ hơn, đó là cách ông tạo dựng một cuộc sống đầy dấu ấn.

Không thể phủi mờ sự thật rằng, nếu quá đè cao cái tôi mà xem nhẹ cộng đồng, người trẻ rất dễ nuôi dưỡng trong mình hạt mầm kiêu ngạo, tách biệt và thiếu trách nhiệm với xã hội. Không khó để bắt gặp những bạn trẻ sống thu mình, đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu, thậm chí bảo thủ với quan điểm của mình. Ngược lại, nếu chỉ đặt bản thân mình theo tiêu chuẩn của số đông, luôn gật đầu với vô vàn quan điểm ngoài kia, ta rất dễ đánh mất đi chính mình, phủi mờ sự hiện diện của bản thân trong chốn nhân gian diệu kỳ, từ đó mà để những thanh âm ngoài kia che lấp đi tiếng nói trong tim bạn. Bạn chấp nhận điều đó sao? Khi thực tế còn tồn tại những bạn học sinh không có chính kiến của riêng mình, không dám thử sức với những trải nghiệm mới mẻ. Tuyệt vời làm sao nếu chúng ta biết kết hợp khéo khéo bản sắc cá nhân và giá trị tập thể! Khi đó, người trẻ sẽ có thể làm chủ cuộc đời, góp phần làm giàu quan điểm của mình và làm giàu sự phát triển cho xã hội.

Giữa những thăng trầm của cuộc sống ngày nay, chính "cái tôi" và "cái chúng ta" là hai bên cánh giúp người trẻ có để vươn tới những vùng trời ước mơ. Đó không chỉ là một bài học sâu sắc, mà còn là lựa chọn cho những bước chân tiếp theo: để không bị lạc lối, để không hề đơn độc và để cống hiến nhiều hơn.




📝 1. Chấm điểm theo thang 4,0

a) Xác định kiểu bài (0,25 điểm)

  • Bài viết đúng thể loại nghị luận xã hội.
    0,25/0,25

b) Vấn đề nghị luận (0,25 điểm)

  • Đúng trọng tâm: Người trẻ cần cân bằng giữa “cái tôi” và “cái chúng ta”.
    0,25/0,25

c) Hệ thống ý, bố cục (1,0 điểm)

  • Bố cục rõ: mở bài → thân bài (giải thích, phân tích, minh họa, phản biện, bài học) → kết bài.
  • Ý triển khai đầy đủ: định nghĩa cái tôi – cái chúng ta, lí do cần cân bằng, hệ quả khi lệch một trong hai, minh chứng (Ngô Bảo Châu), phê phán, mở rộng, rút ra bài học.
  • Hạn chế:
    • Một số đoạn diễn đạt dài, nặng tính “trữ tình” hơn là nghị luận.
    • Chưa gọn, có thể rút bớt để súc tích hơn (bài vượt xa 600 chữ yêu cầu).
      0,9/1,0

d) Lập luận, triển khai (1,5 điểm)

  • Ưu điểm:
    • Lập luận logic, có dẫn chứng thực tế tiêu biểu (Ngô Bảo Châu).
    • Có phản biện, phê phán, khẳng định quan điểm rõ ràng.
  • Hạn chế:
    • Một số ý lặp lại (“cái tôi quan trọng nhưng nếu quá đề cao sẽ kiêu ngạo”, nhắc 2–3 lần).
    • Một số hình ảnh so sánh hơi văn chương (“ngọn hải đăng”, “chốn nhân gian diệu kỳ”) làm loãng sức thuyết phục của lí lẽ.
      1,2/1,5

đ) Diễn đạt (0,25 điểm)

  • Văn phong mạch lạc, cảm xúc.
  • Tuy nhiên có lỗi nhỏ: “giũ trong tim” → giữ; “đỏi hỏi” → đòi hỏi; vài chỗ thiếu dấu câu.
    0,2/0,25

e) Sáng tạo (0,5 điểm)

  • Có nhiều hình ảnh, so sánh giàu cảm xúc; cách viết có màu sắc cá nhân.
  • Dẫn chứng về Ngô Bảo Châu rất hợp lí, tạo sức nặng.
  • Hạn chế: hơi “màu mè”, nếu cân bằng lí lẽ – cảm xúc sẽ thuyết phục hơn.
    0,45/0,5

Tổng điểm: 3,0/3,75 ≈ 8,0/10 (theo thang 10)


📌 2. Nhận xét

Ưu điểm

  • Bố cục chặt chẽ, đủ ý như hướng dẫn.
  • Có lập luận, phân tích, dẫn chứng rõ.
  • Giọng văn lôi cuốn, giàu cảm xúc, thể hiện quan điểm riêng.

Hạn chế

  • Bài viết dài quá mức (hơn 1000 chữ thay vì ~600) → dễ mất điểm trong bài thi.
  • Diễn đạt có chỗ hơi bay bổng, văn chương, chưa đúng chất nghị luận chặt chẽ.
  • Một số lỗi chính tả nhỏ.
  • Một số ý lặp, cần gọt bớt để súc tích.

✍️ 3. Gợi ý chỉnh sửa

  1. Rút gọn dung lượng còn khoảng 600 chữ, tránh lan man.
  2. Giữ những ý chính: giải thích – tầm quan trọng của cân bằng – minh họa (Ngô Bảo Châu) – phê phán lệch chuẩn – bài học.
  3. Giảm bớt văn chương, tăng tính nghị luận: thay vì “ngọn hải đăng”, “nhân gian diệu kỳ” → có thể viết “nếu không giữ bản lĩnh, người trẻ dễ bị hòa tan, đánh mất chính mình”.
  4. Chỉnh lỗi nhỏ: chính tả, dấu câu.

👉