Ngô Kim Tuyền
Giới thiệu về bản thân
Quê hương em nằm bên dòng sông nhỏ hiền hòa, bốn mùa đều mang một vẻ đẹp riêng, nhưng em yêu nhất là cảnh quê hương vào mỗi buổi sáng sớm.
Khi mặt trời vừa thức giấc, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu xuống những mái nhà ngói đỏ tươi. Làng em vẫn còn vương chút sương mờ, khiến cảnh vật trông thật mơ màng. Con đường làng nhỏ hẹp, quanh co, hai bên là những hàng tre xanh rì rào trong gió. Tiếng gà gáy vang lên đâu đó báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
Ngoài cánh đồng, lúa đang thì con gái, xanh mướt như tấm thảm trải dài đến tận chân trời. Gió thổi nhẹ làm sóng lúa dập dờn, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Mấy bác nông dân ra đồng từ sớm, tiếng nói cười rộn rã xen lẫn tiếng chim hót trên những tán cây cao. Bên dòng sông, lũ trẻ trong xóm ríu rít rửa mặt, giặt áo, tiếng cười vang cả một khúc sông.
Cảnh quê em yên bình và giản dị biết bao! Em yêu quê hương mình, yêu con sông, cánh đồng, con đường làng, và cả những con người chất phác, hiền hậu nơi đây. Em thầm hứa sẽ học thật giỏi để mai này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.
Chiều nào tan học về, em cũng thích đứng trên con đê đầu làng để ngắm hoàng hôn buông xuống. Nhưng có lẽ, buổi chiều cuối hạ hôm ấy là lúc em thấy cánh đồng quê mình đẹp nhất.
Mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa khổng lồ đang dần hạ xuống phía xa. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên ruộng lúa, làm cả cánh đồng như khoác lên tấm áo vàng óng ánh. Gió nhẹ thổi qua, sóng lúa lăn tăn, dập dờn như biển nhỏ. Trên bầu trời, vài cánh cò trắng bay về tổ, để lại những vệt trắng mềm mại giữa nền trời cam rực.
Dưới đê, đàn trâu đủng đỉnh về chuồng. Tiếng mõ trâu lốc cốc hòa cùng tiếng sáo diều vi vu khiến không gian thêm yên bình, quen thuộc. Xa xa, khói lam chiều bay lên từ những mái nhà nhỏ, tỏa hương cơm mới thơm nồng.
Đứng giữa khung cảnh ấy, em thấy lòng mình nhẹ bẫng, bình yên lạ thường. Em yêu biết bao quê hương của mình – nơi có những buổi hoàng hôn dịu dàng và ấm áp như thế.
Đoạn văn miêu tả một bức tranh làng quê Việt Nam vào buổi chiều cuối thu thật yên bình và thơ mộng.
Thiên nhiên được khắc họa với bầu trời cao xanh, mặt hồ sâu lặng, đàn cò, đàn nhạn, cánh đồng lúa xanh, con đê vàng rực, cùng mùi ổi chín, hương cốm mới lan tỏa khắp làng.
Giữa khung cảnh ấy là hình ảnh trẻ chăn bò, trẻ chơi thả khói và hát đồng dao, gợi lên cuộc sống thanh bình, hồn nhiên nơi thôn quê.
Qua những hình ảnh và cảm xúc tinh tế, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, niềm tự hào và nỗi hoài nhớ sâu lắng với quê hương và mùa thu Việt Nam.
Em thích hình ảnh “ ngỡ đấy là một con đê vàng vàng đang uốn lượn’’vì cánh đồng đang vào mùa thu hoặch
Được dùng với nghĩa chuyển,nghĩa là mặt dưới của đê.
Nói về tình yêu dành cho đất nước