Vũ Tùng Khôi
Giới thiệu về bản thân
…
…
Đoạn thơ trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm xót xa về sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả sử dụng nghệ thuật đối lập triệt để giữa quá khứ và hiện tại để làm nổi bật sự mất mát. Hình ảnh "lũy tre ngày xưa", "thiếu nữ hát dân ca", "tóc dài ngang lưng" vốn là biểu tượng của vẻ đẹp văn hóa truyền thống giờ đây chỉ còn là hoài niệm. Thay vào đó là thực tại phũ phàng: "nhà cửa chen chúc", "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Câu thơ "Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" chất chứa nỗi đau đời thường, khi mảnh đất cha ông không còn đủ nuôi sống con người, buộc những người trẻ phải "rời làng kiếm sống". Thể thơ tự do cùng nhịp điệu chậm buồn như những bước chân nặng nề của người con "đi về phía tuổi thơ" nhưng chỉ thấy những dấu chân xa xứ. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện nỗi tiếc nuối những giá trị xưa cũ bị mai một mà còn bày tỏ niềm trăn trở sâu sắc trước số phận của người nông dân và diện mạo làng quê Việt Nam hiện đại. Đoạn thơ lay động lòng người bởi sự chân thực và tình yêu quê hương đau đáu.
C1: tự do
c2:
- Xanh (lá xanh)
- Thơm (quả thơm)
- Im lặng
- Dịu dàng
- Vô tư
- Đầy, vơi
c3: