♡☁️∘₊✧ Nguyễn Minh Hiền ✧₊∘☁️♡

Giới thiệu về bản thân

“Hoa là thứ mỏng manh, không sống được lâu. Có bảo vệ nó khỏi nắng, mưa thì nó cũng nhớ mặt trời mà héo. Khi có bão, thì lớp bảo vệ cũng đâu có ý nghĩa gì…” Maybe we should just be friends. Anything else is an exception outside the sidelines — I’m on the sidelines, and she’s that exception.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mẹ trong lòng em là một người phụ nữ rất dịu dàng và giàu hi sinh. Dù cuộc sống khá vất vả, mẹ vẫn luôn giữ nụ cười ấm áp để động viên em mỗi ngày. Mẹ chăm lo cho từng bữa ăn, giấc ngủ của em một cách rất chu đáo. Có những lúc em buồn hay thất bại, mẹ luôn là người đứng phía sau, lặng lẽ nâng em dậy bằng những lời khích lệ nhẹ nhàng. Tình thương của mẹ không ồn ào mà thấm vào em từng chút một. Em biết rằng mẹ đã hi sinh mãi cho gia đình mà không một lời than vãn. Càng lớn, em càng hiểu và càng trân trọng tấm lòng bao la ấy. Trong trái tim em, mẹ vẫn là người tuyệt vời và đáng kính nhất.

từ in đậm là phó từ nha :)

Có những mất mát đi qua cuộc đời ta nhẹ như một cơn gió, nhưng cũng có những nỗi đau hằn lại như một vết sẹo khiến trái tim chẳng thể liền lại. Trong số những trải nghiệm ấy, buồn nhất và ám ảnh nhất đối với em chính là ngày em mất đi người bạn thân nhất của mình – Vy. Đó không chỉ là sự ra đi của một người bạn, mà còn là sự tan vỡ của cả một quãng trời tuổi thơ trong trẻo, ngây dại mà em từng trân quý.

Em và Vy quen nhau từ đầu lớp 6. Vy nhỏ nhắn, hiền lành, lúc nào cũng cột mái tóc đuôi gà gọn gàng và nở nụ cười khiến ai nhìn vào cũng thấy ấm lòng. Chúng em nhanh chóng trở nên thân thiết. Tan học là rủ nhau đi ăn, có chuyện gì cũng tâm sự với nhau. Vy hiểu em hơn bất kì ai, và em cũng luôn coi Vy như người thân trong gia đình. Những kỉ niệm ấy đã tạo nên một tình bạn đẹp, khiến em luôn cảm thấy may mắn vì có Vy bên cạnh.

Thế nhưng, chẳng ai ngờ rằng một chuyện nhỏ lại khiến hai đứa xa nhau. Trong giờ thực hành môn Sinh, em vô tình làm rơi mô hình mà Vy đã cẩn thận chuẩn bị từ tối hôm trước. Vy hơi nổi nóng, buông lời trách em cẩu thả. Em thì tự ái, cảm thấy Vy trách mình quá mức nên đáp lại bằng giọng khó chịu. Cuộc tranh cãi chỉ kéo dài vài phút nhưng lại để lại khoảng cách lớn đến mức suốt buổi hôm đó, hai đứa chẳng nhìn nhau lấy một lần.

Khi tan học, Vy đi thẳng về nhà, còn em cố tỏ ra không bận tâm nhưng trong lòng cứ bứt rứt mãi. Tối hôm ấy, em cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống vì vẫn chưa đủ can đảm để nhắn tin xin lỗi. Em nghĩ chắc vài hôm nữa rồi cả hai sẽ lại bình thường. Em đâu ngờ rằng cơ hội nói lời xin lỗi ấy là cơ hội cuối cùng trong đời.

Khoảng hơn bảy giờ tối, em nghe tin Vy gặp tai nạn khi đang đi đến nhà em. Bạn ấy muốn mua một món quà nhỏ để làm hòa, rồi định ghé qua xin lỗi. Nghe đến đó, em như chết lặng. Chân tay em lạnh ngắt, cổ họng nghẹn lại. Em chạy đến bệnh viện với hy vọng mong manh rằng Vy chỉ bị thương nhẹ và sẽ ổn thôi.

Nhưng khi đến nơi, em chỉ thấy bố mẹ Vy đang khóc nức nở bên ngoài phòng cấp cứu. Các bác sĩ bước ra, lắc đầu nhẹ. Mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xăm, mờ nhạt. Em đứng chôn chân, chỉ còn biết nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu lạnh lẽo – nơi Vy của em mãi mãi không thể trở lại.

Bên cạnh chiếc balo của Vy là một túi quà nhỏ còn mới. Khi mở ra, em suýt bật khóc. Đó là chiếc vòng tay xanh ngọc mà cả hai từng thích khi đi ngang cửa hàng hôm trước. Vy mua nó để tặng em, chỉ để nói một câu: “Tớ xin lỗi nhé.” Thế nhưng, câu nói ấy chưa kịp thốt ra thì Vy đã rời xa em mãi mãi.

Những ngày sau đó, em sống trong cảm giác trống rỗng và day dứt. Em ước giá như mình chịu nhường một bước, giá như em kịp xin lỗi, giá như em nói với Vy rằng em trân trọng tình bạn ấy đến nhường nào… Nhưng tất cả giờ chỉ còn là hai chữ “giá như” không bao giờ thành hiện thực. Em cất chiếc vòng tay vào hộp kỉ niệm, coi nó như một phần của Vy vẫn đang ở cạnh em, như cách bạn ấy đã đồng hành cùng em suốt những năm tháng tuổi thơ.

Mất đi Vy là nỗi đau lớn nhất mà em từng trải qua. Nhưng chính sự mất mát ấy đã dạy em bài học sâu sắc: hãy trân trọng những người mình yêu quý khi họ còn ở bên cạnh; đừng để cái tôi khiến ta đánh mất những điều quan trọng. Dù thời gian trôi đi, hình bóng Vy – nụ cười hiền lành, giọng nói trong trẻo và tình bạn đẹp ấy – vẫn luôn sống mãi trong trái tim em. Và em tin rằng, ở một nơi nào đó, Vy vẫn đang mỉm cười nhìn em trưởng thành hơn từng ngày.

có đợt có hai đứa đánh nhau ở sân trường, mik lao vào tát mỗi đứa phát, giảng mấy câu đạo lý, chúng nó chịu nghe, gọi mik là cj, thầy giám thị khen vì ngăn chặn bạo lực học đường :\

1️⃣ Cái gì càng ướt thì càng khô?
➡️ Khăn tắm

2️⃣ Cái gì càng cởi ra người ta càng thích?
➡️ Vỏ quà

3️ Cái gì dài, cứng, đưa vào miệng thì ướt?
➡️ Que kem

4️ Cái gì càng chà mạnh thì càng trắng?
➡️ Răng hoặc cục tẩy.

5️ Cái gì càng kéo ra thì càng dài, rút vào thì mất?
➡️ thước kéo

6️ Cái gì của con gái lúc nào cũng ướt, con trai thích đưa tay vào?
➡️ chậu nước rửa rau

7️ Cái gì càng đập càng to, càng to càng sướng?
➡️ Cái trống

8️ Cái gì dài dài, đầu tròn, cầm được, dùng để viết?
➡️ Cây bút.

9️ Cái gì đàn ông có, phụ nữ thích mượn xài, nhưng không bao giờ trả?
➡️ Áo khoác hoặc áo hoodie

🔟 Cái gì tối đưa vào, sáng rút ra, cả hai cùng sướng?
➡️ Cắm sạc điện thoại.

Đoạn thơ trên gợi cho em một nỗi buồn sâu lắng về sự ra đi của mẹ, nhưng đồng thời cũng mang lại sự an ủi khi nhận ra vòng tuần hoàn của thiên nhiên vẫn tiếp tục. Khi đọc câu “Sen đã tàn sau mùa hạ, mẹ cũng lìa xa cõi đời”, em cảm nhận được nỗi mất mát to lớn, bởi hình ảnh sen tàn được so sánh với sự ra đi của mẹ, tạo nên một liên tưởng đầy cảm xúc. Tuy nhiên, câu “Sen tàn rồi sen lại nở, mẹ thành ngôi sao trên trời” lại mang đến niềm hy vọng và sự trọn vẹn, bởi em hiểu rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, sen lại nở như mẹ vẫn sống trong trái tim mỗi người. Trong cuộc đời, mỗi mất mát đều khiến con người đau lòng, nhưng nếu ta biết yêu thương và nhớ về họ, ta sẽ thấy họ luôn ở bên cạnh mình. Em hiểu được rằng, dù mẹ không còn ở gần, tình thương và kỷ niệm về mẹ vẫn sẽ mãi tồn tại, giống như ngôi sao trên trời luôn sáng lấp lánh trong đêm tối

Câu in nghiêng là câu ghép :>

1. Dấu câu mà ai cũng dùng nhưng không bao giờ đứng một mình?

  • -Dấu này là dấu ngoặc đơn “( )” hoặc dấu ngoặc kép “…”, vì khi dùng luôn đi thành cặp, không đứng một mình.

2. Khi học thuộc lòng một bài thơ, cái gì càng học nhiều càng quên nhiều?

  • -Đây là câu đố chơi chữ, “càng học nhiều càng quên nhiều” → trí nhớ hoặc bài thơ.

3. Cái gì luôn đi khắp thế giới nhưng luôn ở nguyên một chỗ, và bạn thấy nó trên bàn học?

  • -Gợi ý: có thể là bản đồ, con tem hoặc bản đồ thế giới trên bàn học.

4. Một người có 10 ngón tay, vậy 10 người có bao nhiêu ngón tay?

  • - theo logic toán học thông thường: 10 người × 10 ngón = 100 ngón.

Câu 1: B. Tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ.

Câu 2: C. Quá trình hình thành và phát triển của loài người và xã hội loài người.

Câu 3: A. Di tích, đồ vật của người xưa còn được giữ lại trong lòng đất hay trên mặt đất.

Câu 4: D. Truyền thống làm thuỷ lợi, chống thiên tai.

Câu 5: B. Sự di chuyển của Trái Đất quanh Mặt Trời.

Câu 6: D. Nước ta dùng dương lịch theo lịch chung của thế giới, nhưng trong nhân dân vẫn dùng âm lịch theo truyền thống.

Câu 7: C. Vượn người.

Câu 8:

B. Biết cách tạo ra lửa.    

Câu 9: D. 4 giai đoạn.

Câu 10: D. Mài đá thành công cụ lao động sắc bén.

Câu 11: B. Thị tộc.

Câu 12: A. Thiên niên kỉ thứ II TCN.

Câu 13: C. Chữ giáp cốt.

Câu 14: A. Cách làm thủy lợi, phát minh ra cái cày, bánh xe, chữ viết,…

Câu 15: C. Các nước Đông Nam Á.