𓂃🌻 Sunflower ˖°

Giới thiệu về bản thân

“Hoa là thứ mỏng manh, không sống được lâu. Có bảo vệ nó khỏi nắng, mưa thì nó cũng nhớ mặt trời mà héo. Khi có bão, thì lớp bảo vệ cũng đâu có ý nghĩa gì…”
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quốc ca Việt Nam (“Tiến quân ca”) được nhạc sĩ Văn Cao sáng tác năm 1944

Trong truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam, nhân vật để lại nhiều ấn tượng sâu sắc đối với em là Sơn, một cậu bé nhỏ tuổi nhưng có trái tim giàu lòng trắc ẩn và sự trong sáng hiếm thấy. Qua hình ảnh Sơn, Thạch Lam đã khắc họa vẻ đẹp của tình thương – một giá trị nhân văn chủ đạo trong thế giới truyện ngắn của ông.

Ngay từ những trang đầu, Sơn hiện lên là một cậu bé nhạy cảm, dễ rung động trước cảnh vật xung quanh. Những ngày đầu đông đầu tiên ùa về, cậu cảm nhận rất rõ cái lạnh buốt ngấm vào da thịt, và chính cảm giác ấy đã mở ra trong lòng Sơn sự đồng cảm sâu sắc với những người khốn khó hơn mình. Khi nhìn thấy hai chị em Hiên – đặc biệt là bé Hiên trong manh áo rách tả tơi, đôi môi tím tái vì rét – Sơn không chỉ “thương thay” mà còn cảm thấy như cái lạnh kia đang cắt vào chính mình. Cảm giác ấy thật chân thật, tự nhiên giống như sự rung động bản năng của một tấm lòng nhân hậu.

Điều làm Sơn trở nên đáng quý hơn là cậu không dừng lại ở lòng thương hại mà còn có khát vọng muốn hành động. Khi thấy bé Hiên run rẩy trong gió, Sơn đã ngay lập tức nghĩ đến việc cho Hiên chiếc áo len của em mình. Tuy chưa tự mình quyết định được, nhưng cử chỉ chạy ngay về nhà, vội vàng thưa mẹ để xin áo cho bạn đã cho thấy tình thương của Sơn chân thành và mạnh mẽ đến mức thúc đẩy hành động. Với một cậu bé nhỏ tuổi, đó là sự trưởng thành đáng trân trọng.

Qua nhân vật Sơn, Thạch Lam không nhấn mạnh những hành động lớn lao, mà ngược lại, ông chọn những chi tiết rất nhỏ – một cái nhìn xót xa, một ý muốn sẻ chia – để làm nổi bật vẻ đẹp của lòng nhân ái. Sơn trở thành biểu tượng cho sự trong sáng, cho tình người giản dị mà ấm áp, thứ tình cảm có thể sưởi ấm cả những ngày đông lạnh giá nhất. Cậu bé khiến người đọc nhận ra rằng sự tử tế không bao giờ quá nhỏ bé, và ngay cả trẻ con cũng có thể lan tỏa hơi ấm yêu thương đến những mảnh đời bất hạnh.

Nhờ nhân vật Sơn, truyện Gió lạnh đầu mùa không chỉ kể về một ngày đông đầu tiên, mà còn mở ra một “mùa ấm” của những tấm lòng biết yêu thương. Đó chính là điều khiến nhân vật Sơn trở nên đáng nhớ và để lại trong em nhiều xúc động.

Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị nhỏ bé như biến thành một chảo lửa khổng lồ. Trên nền trời đỏ quạch bụi bom, Thành cổ Quảng Trị sừng sững đứng giữa muôn trùng khói đạn, như một dấu lặng đau thương mà kiêu hùng. Những người lính trẻ, tuổi mới đôi mươi, khoác trên mình màu áo xanh đã sẵn sàng bước vào cuộc chiến đấu 81 ngày đêm khốc liệt nhất của đời mình.

Ban ngày, mặt đất rung lên từng hồi như muốn vỡ nát. Từng tốp máy bay gầm rít trên cao, trút xuống hàng vạn tấn bom đạn. Đất đá tung lên mù mịt, những mảng tường thành cổ sụp đổ, nhưng những người lính vẫn bám trụ trong các giao thông hào ngập bùn và đạn. Có lúc, bom nổ gần đến mức cả mặt đất hắt lên hơi nóng bỏng rát, nhưng giữa tiếng gào rú của chiến tranh, các anh vẫn truyền cho nhau một cái nhìn đầy quyết tâm.

Ban đêm, Thành cổ chìm trong ánh lửa đỏ rực. Trăng thỉnh thoảng ló ra sau màn khói, soi lên những khuôn mặt lấm lem, mệt mỏi nhưng kiên cường. Tiếng súng, tiếng pháo không ngơi nghỉ, vang vọng như xé nát bầu trời. Những người lính dựa vào nhau, vừa canh giữ từng tấc đất vừa sẻ từng ngụm nước ít ỏi, từng nắm cơm khô. Bên cạnh họ, những thương binh rên khẽ, nhưng không ai kêu than. Tất cả đều chung một ý nghĩ: “Phải giữ bằng được Thành cổ, phải giữ bằng được Quảng Trị.”

Dưới mỗi mét vuông đất của Thành cổ là biết bao mồ hôi hòa cùng máu của những người con đất Việt. Mưa bom bão đạn khiến mặt đất loang đỏ, nhưng ý chí chiến đấu thì chưa bao giờ tắt. Có những người lính đã không bao giờ trở về, tên tuổi họ không ai biết, nhưng sự hi sinh ấy đã hóa thành màu xanh bất tận của cỏ cây nơi Thành cổ hôm nay.

Tám mươi mốt ngày đêm – một quãng thời gian không dài so với lịch sử, nhưng đủ để làm nên một tượng đài bất tử. Thành cổ Quảng Trị bây giờ yên bình với gió và hàng cây, nhưng mỗi bước chân đi qua nơi đây dường như vẫn nghe văng vẳng đâu đó tiếng súng, tiếng gọi đồng đội, và hơi thở của những người lính đã nằm lại. Họ đã lấy tuổi xuân, lấy cả cuộc đời mình để đổi lấy hòa bình hôm nay.

81 ngày đêm ở Quảng Trị – đó là bản hùng ca bi tráng của dân tộc, là nỗi đau không thể nào quên, và hơn hết, là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình mà chúng ta đang có.