Quản Bảo Lâm
Giới thiệu về bản thân
𝓉ớ 𝓉𝒽í𝒸𝒽 𝒸ậ𝓊 𝓂ấ𝓉 𝓇ồ𝒾 (.........) 💞𝓀𝒽𝒶𝓃𝒽 ơ𝒾 𝓂à𝓎 𝒷𝒾ế𝓉 𝓁à 𝓂à𝓎 𝒸𝓉𝑒 𝒽ơ𝓃 𝓍𝓊â𝓃 𝓇ồ𝒾 𝓈𝒶𝑜 𝒸ò𝓃 𝒽ỏ𝒾 𝒽𝒶𝓃𝒽 𝓃𝑔𝓊𝓎ê𝓃
0
0
0
0
0
0
0
2026-01-06 19:35:35
ok
2026-01-06 19:34:36
mai bọn mình thi môn cuối nên hơi ít thời gian
2026-01-06 17:55:19
chúc cô và các bạn năm mới vui vẻ
2026-01-06 17:42:53
sao anh đăng
2026-01-06 17:38:14
bạn cần đăng rõ câu hỏi để mọi người còn trả lời nhé
2026-01-05 22:54:09
mik
2026-01-05 22:52:36
CHƯA
2026-01-05 22:39:29
cảm ơn
2026-01-05 22:39:17
Trong cuộc đời mỗi người, có những kỷ niệm trôi qua nhanh chóng, nhưng cũng có những sự kiện để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí. Đối với em, hoạt động quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt do trường tổ chức vào năm ngoái chính là một hành trình đong đầy cảm xúc và những bài học về tình người. Những ngày cuối năm đó, qua các bản tin thời tiết, em bàng hoàng khi chứng kiến cảnh khúc ruột miền Trung oằn mình trong bão lũ. Những mái nhà chỉ còn lộ ra phần nóc nhấp nhô giữa biển nước mênh mông, những ánh mắt thất thần của các bạn nhỏ khi sách vở, trường lớp bị cuốn trôi. Ngay lập tức, trường em đã phát động phong trào "Hướng về miền Trung ruột thịt". Không khí buổi quyên góp diễn ra thật trang trọng và ấm áp. Sáng hôm ấy, dưới sân trường, một chiếc hòm kính lớn được đặt ngay ngắn ở giữa. Từng lớp nối đuôi nhau lên ủng hộ. Có bạn mang đến những bộ quần áo cũ nhưng được giặt giũ thơm tho, gấp gọn gàng. Có bạn mang theo những bộ sách giáo khoa, những chiếc cặp sách còn mới. Riêng em, em đã quyết định đập con heo đất mà mình đã dành dụm suốt một năm qua. Cầm số tiền nhỏ trên tay, em cảm thấy mình vừa làm được một việc ý nghĩa vô cùng. Hình ảnh em nhớ nhất là một bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn trong lớp, bạn ấy chỉ đóng góp một số tiền rất nhỏ nhưng ánh mắt bạn lại lấp lánh niềm hy vọng. Điều đó khiến em hiểu rằng: Trong từ thiện, tấm lòng và sự sẻ chia chân thành mới là điều quý giá nhất, chứ không phải là giá trị vật chất. Trong suốt buổi lễ, những bài hát về miền Trung vang lên trầm hùng, xúc động. Em nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má của các thầy cô và bạn bè. Khoảnh khắc ấy, em cảm nhận được sợi dây kết nối vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ giữa con người với con người. Chúng em – những đứa trẻ sống trong bình yên, no đủ – bỗng thấy mình cần phải có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Hoạt động ủng hộ năm ấy đã khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong em. Nó không chỉ là việc gửi đi những món quà cứu trợ, mà còn là bài học lớn về lòng nhân ái và sự đồng cảm. Em hiểu rằng, khi chúng ta biết sẻ chia, nỗi đau sẽ vơi đi một nửa và niềm hạnh phúc sẽ nhân lên gấp bội. Trải qua hoạt động này, em tự hứa với bản thân sẽ luôn sống yêu thương, sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh. Bởi đúng như ai đó đã từng nói: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Miền Trung rồi sẽ vượt qua bão lũ, và những tình cảm ấm áp ngày hôm đó sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em trên bước đường trưởng thành.
CHO MIK TICK ĐIIIIIIII
2026-01-05 22:09:00
cảm ơn
mik học A1