Đặng Hoàng Minh
Giới thiệu về bản thân
sĩ vừa vừa thôiiii
thì sao
:)
9,7 điểm
tui chép 10 lần
5A1 is laughing at the corner.
Hoàng tử bé – nhân vật nhỏ bé đến từ tinh cầu B-612 – đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu đậm và dịu dàng như ánh sáng của một vì sao xa xôi. Dù chỉ là một cậu bé trong trang sách của Saint-Exupéry, Hoàng tử bé lại mang trái tim tinh khiết và đôi mắt trong trẻo đủ để soi chiếu cả thế giới người lớn đầy phức tạp. Mỗi lần đọc lại, tôi lại thấy mình như đang đi lạc vào vũ trụ của sự ngây thơ, nơi những điều giản dị bỗng trở nên quý giá.
Tôi yêu Hoàng tử bé vì sự chân thật hiếm hoi nơi cậu. Cậu đặt những câu hỏi tưởng như ngây ngô nhưng lại chạm tới cốt lõi của cuộc sống: tình yêu, sự cô đơn, trách nhiệm và những ràng buộc vô hình mà chỉ những trái tim biết yêu thương mới nhận ra. Hành trình đi qua các hành tinh của cậu bé không chỉ là cuộc phiêu lưu khám phá mà còn là hành trình tìm kiếm ý nghĩa. Mỗi nơi cậu đến, mỗi người cậu gặp đều khiến tôi nhận ra một phần méo mó của thế giới người lớn – nơi logic thắng lấn cảm xúc, nơi thước đo giá trị đôi khi lạnh lẽo và vô hồn.
Điều khiến tôi xúc động nhất chính là tình cảm của Hoàng tử bé dành cho bông hồng của mình. Dù bông hồng kiêu kỳ, đỏng đảnh và đầy mâu thuẫn, nhưng cậu vẫn yêu bằng cả trái tim. Cậu hiểu rằng vì mình đã tưới nước, che gió, chăm sóc và dành thời gian cho bông hồng ấy nên nàng trở nên quan trọng – “chính thời gian bạn dành cho hoa của bạn khiến nó trở nên quan trọng.” Từ Hoàng tử bé, tôi học được cách trân trọng những gì mình yêu, cách chịu trách nhiệm cho chính những điều mình gắn bó.
Nhưng có lẽ khoảnh khắc khiến tôi day dứt nhất là khi Hoàng tử bé hiểu rằng để yêu thương một ai đó, ta cần “thuần hóa” họ, và đổi lại, ta cũng sẽ bị ràng buộc bởi chính tình cảm ấy. Lời cáo già nói với cậu: “Người ta chỉ nhìn thấy rõ bằng trái tim. Điều quan trọng nhất mắt không nhìn thấy được.” Câu nói ấy như ánh sáng lặng lẽ soi lên những ngóc ngách mềm yếu trong tâm hồn tôi, khiến tôi hiểu rằng giữa cuộc sống đầy bận rộn, ta thường quên mất những điều thật sự quý giá.
Hoàng tử bé rời đi vào cuối câu chuyện, nhẹ nhàng như cách cậu đến. Nhưng cảm giác trống trải và xao xuyến mà cậu để lại lại vô cùng rõ rệt, như thể người bạn nhỏ ấy thực sự tồn tại ở đâu đó ngoài kia. Mỗi khi nhìn lên bầu trời đêm, tôi cũng muốn tưởng tượng rằng cậu đang đứng trên ngôi sao nhỏ của mình, chăm sóc ba ngọn núi lửa và dõi theo bông hồng kiêu kỳ vẫn nở dưới lớp chuông thủy tinh.
Hoàng tử bé – dù chỉ là một nhân vật văn học – đã gieo vào tôi một vì sao không bao giờ tắt: đó là khát khao giữ gìn sự hồn nhiên, lòng tử tế và tình yêu thuần khiết trong một thế giới dần trở nên ồn ào và phức tạp. Chính vì vậy, mỗi lần nhớ đến cậu, tôi lại cảm thấy trái tim mình được làm mới, dịu dàng và sáng trong hơn.
tui giơ 4 tay 4 chân
12 em nhé
ko :)
cái bn 2007_5 ý
ổng cứ nói "Ai hỏi"