Đặng Hoàng Minh
Giới thiệu về bản thân
tuyệt vời
hay quá cô ơiiiii
Mời bạn lại đây
Tay nắm chặt tay
Đứng thành vòng rộng
Chuột luồn lỗ hổng
Mèo đuổi đằng sau
Chuột cố chạy mau
Chạy đâu cho thoát
Thế rồi chú chuột
Lại hóa vai mèo
Co cẳng đuổi theo
Bắt mèo hóa chuột
18
Trong ký ức tuổi thơ của tôi, có một người luôn hiện lên với dáng vẻ hiền từ, chậm rãi và ấm áp đến lạ. Đó chính là ông nội – người đã dạy tôi những điều giản dị nhưng vô cùng quý giá về cuộc sống. Dù thời gian trôi qua, mái tóc ông đã bạc trắng, đôi mắt càng sâu thêm những nếp nhăn, nhưng tình cảm tôi dành cho ông vẫn vẹn nguyên như thuở nhỏ.
Ông nội tôi là người sống điềm đạm và kiệm lời. Cả cuộc đời ông gắn liền với ruộng đồng, với những buổi sáng sớm ra vườn chăm cây và những buổi chiều ngồi chống cằm nhìn mặt trời khuất sau lũy tre cuối xóm. Mỗi lần nhìn ông, tôi lại thấy nơi ông một vẻ đẹp bình dị mà tôi khó có thể tìm ở một ai khác. Đôi bàn tay ông, dù chai sần vì năm tháng lam lũ, vẫn luôn dịu dàng xoa đầu tôi mỗi khi tôi chạy ùa vào lòng ông sau giờ tan học.
Một trong những kí ức mà tôi nhớ nhất về ông là những buổi chiều hè đầy nắng. Khi tôi còn là một đứa trẻ, cứ hễ được nghỉ học là tôi lại chạy sang nhà ông. Ông đang tưới cây cũng tạm dừng, mỉm cười hiền và hỏi: “Nay cháu muốn nghe chuyện gì nào?” Rồi ông kể cho tôi nghe bao nhiêu câu chuyện về tuổi trẻ của ông, về những ngày ông còn đi bộ đội, về những người bạn mà ông từng gặp trên đường đời. Giọng kể ấm và trầm của ông như kéo tôi vào một thế giới khác – nơi mà khó khăn, vất vả đều được thắp sáng bởi niềm tin và nghị lực. Tôi nhớ cảm giác vừa tựa đầu vào vai ông vừa lắng nghe, thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Đã có những lúc tôi gặp chuyện buồn ở trường – một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn – tôi thường tìm đến ông. Ông không bao giờ trách móc hay giảng giải dài dòng. Ông chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt hiền hậu và nói: “Không sao cả. Vấp ngã cũng là một phần để lớn lên.” Lời nói của ông nhẹ nhàng nhưng lại khiến tôi tỉnh táo và vững vàng hơn rất nhiều. Có lẽ chính sự bình thản trong tâm hồn ông đã giúp tôi học cách chậm lại, suy nghĩ cẩn thận và không nản lòng trước những khó khăn.
Có một lần, ông bị ốm phải nằm viện. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy ông xanh xao và yếu đến vậy. Tôi nắm lấy tay ông, cảm nhận được hơi ấm nhưng hơi run nhẹ. Ông vẫn cố nở nụ cười quen thuộc: “Ông không sao đâu, cháu đừng lo.” Nhưng lần ấy, tôi hiểu rằng người mình yêu quý dù mạnh mẽ đến đâu cũng không tránh khỏi thời gian. Tôi chợt thấy mình trưởng thành hơn, thấy trách nhiệm của mình đối với gia đình lớn hơn, và đặc biệt là thấy tấm lòng ông dành cho tôi quý giá biết nhường nào. Khi ông khỏi bệnh, tôi đã tự hứa với bản thân rằng sẽ dành nhiều thời gian hơn để ở bên ông, để kể cho ông nghe những câu chuyện của tôi như ngày xưa ông đã kể cho tôi nghe.
Trong mắt tôi, ông không chỉ là ông nội, mà còn là một người thầy. Ông dạy tôi cách yêu thương mọi người, biết trân trọng những điều nhỏ bé, và biết sống khiêm nhường – thứ mà ông luôn coi là phẩm chất quan trọng nhất của một con người. Có lần tôi khoe với ông thành tích học tập của mình, ông không khen nhiều, chỉ mỉm cười và nói: “Giỏi là tốt, nhưng điều quan trọng hơn là cháu phải sống tử tế.” Lời dặn ấy đến bây giờ tôi vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Ngày càng lớn, tôi càng nhận ra rằng có một người ông hiền lành như vậy là điều mà bản thân vô cùng may mắn. Mỗi khi về quê, thấy bóng dáng ông ngồi trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tôi lại cảm giác như một phần tuổi thơ trong mình trở về. Sự hiện diện của ông khiến tôi yên tâm đến lạ, như thể mọi sóng gió ngoài kia chỉ cần về với ông là tan biến.
Có lẽ tôi sẽ không bao giờ diễn tả hết được tình cảm của mình dành cho ông bằng lời. Nhưng trong trái tim tôi, ông luôn là người yêu thương tôi vô điều kiện, là người luôn lắng nghe tôi dù tôi có già đi thế nào. Tôi biết thời gian sẽ tiếp tục trôi và rồi một ngày nào đó tôi không còn được nghe ông kể chuyện nữa. Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng trân trọng từng khoảnh khắc bên ông, từng nụ cười hiền hậu, từng lần ông xoa đầu tôi và hỏi: “Hôm nay cháu ổn chứ?”
Và nếu có thể nói một điều với ông, tôi chỉ muốn nói rằng:
“Ông ơi, cháu luôn yêu ông. Cảm ơn ông vì đã dạy cháu trở thành một người tốt, cảm ơn ông vì đã luôn bên cạnh cháu bằng tình thương chân thành nhất.”
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có cho riêng mình một điểm tựa tinh thần, một người để khi mệt mỏi có thể trở về tìm hơi ấm yêu thương. Với tôi, người ấy chính là mẹ – người phụ nữ đã âm thầm nâng đỡ cả tuổi thơ tôi bằng tình yêu dịu dàng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.
Mẹ tôi không phải là người nói nhiều, càng không phải người hay bộc lộ cảm xúc. Nhưng trong từng cử chỉ nhỏ bé của mẹ lại chứa đựng biết bao tình thương ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay của mẹ – không mềm mại như tay của những người phụ nữ khác, mà thô ráp vì bao năm làm việc. Đó là đôi bàn tay đã nắm lấy tay tôi những ngày đầu tiên đến trường, là đôi bàn tay đã nấu cho tôi từng bữa cơm ngon, là đôi bàn tay đã nâng tựa giấc ngủ bình yên của tôi suốt cả thời thơ ấu.
Có những buổi tối trời trở lạnh, khi tôi đang mải học bài, mẹ lặng lẽ đặt bên cạnh một cốc sữa ấm mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Uống đi cho ấm bụng con.” Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến lòng tôi nhẹ nhàng đến lạ. Dù bên ngoài có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nhìn thấy mẹ, tôi cảm giác như đang trở về đúng nơi an toàn nhất.
Một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là ngày tôi bị sốt cao phải nhập viện. Cả đêm hôm đó mẹ không hề chợp mắt. Mỗi khi tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của mẹ. Mẹ luôn tay thay khăn, nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thì thầm những lời động viên: “Cố lên con, mẹ ở đây rồi.” Dù người mẹ vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại truyền sang tôi, làm tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mà vẫn thật an toàn. Đến sáng hôm sau, khi tôi đã hạ sốt và thiếp ngủ, mẹ mới chợp mắt đôi chút, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn ánh lên vẻ an tâm. Giây phút ấy khiến tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không ồn ào nhưng luôn hiện hữu, mạnh mẽ và bao dung.
Mẹ còn là người luôn tin tưởng và hiểu tôi nhất. Có lần tôi bị điểm kém và lo sợ mẹ sẽ buồn. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Sau khi nghe tôi kể, mẹ nói: “Điểm số quan trọng, nhưng quan trọng hơn là con không được bỏ cuộc. Mẹ tin con.” Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi như được tiếp thêm niềm tin, mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại. Mẹ luôn là người nhìn thấy khả năng của tôi, ngay cả khi chính tôi còn nghi ngờ bản thân mình.
Mỗi lần nhìn mẹ hối hả giữa bộn bề công việc, tôi mới nhận ra mẹ đã hi sinh nhiều đến nhường nào để tôi có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Từ những bữa cơm giản dị mẹ nấu, những lần mẹ thức khuya chờ tôi học xong, đến những câu dặn dò trước khi ra khỏi nhà… Tất cả đều là tình yêu thương vô điều kiện mà đôi khi tôi vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Càng lớn tôi càng hiểu rằng không có điều gì trên đời này bền bỉ như tình mẹ. Tình yêu ấy không hào nhoáng, không cần báo đáp, chỉ lặng lẽ sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi ngày.
Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mẹ chính là điểm tựa lớn nhất của cuộc đời mình. Mỗi hành động của mẹ, dù nhỏ nhất, đều khiến tôi muốn sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi ước mình có thể trở thành người con ngoan, người mà mẹ có thể tự hào mỗi khi nhắc đến. Và tôi cũng ước mình có thể dành cho mẹ nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp – những điều mà trước đây tôi còn quá vô lo để nhận ra.
Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn dịu dàng và luôn lắng nghe. Mẹ là nơi tôi có thể trở về sau những vấp ngã, là người luôn dang tay ôm tôi vào lòng dù tôi có sai lầm như thế nào. Tình mẹ là ngọn lửa ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo, là dòng nước mát lành trong những ngày nắng cháy, là tất cả những điều bình yên nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời này.
Có lẽ sẽ không bao giờ tôi nói đủ lời cảm ơn dành cho mẹ. Nhưng tận sâu trong tim, tôi luôn thầm nhủ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con, cho con tình yêu lớn lao nhất trên đời.”
\(ko\)
Học tập, với bản chất là một hành trình tri thức kéo dài suốt đời, không chỉ mở ra những cánh cửa mới dẫn con người đến với kho tàng hiểu biết vô tận của nhân loại, mà còn góp phần nuôi dưỡng tư duy phản biện, bồi đắp phẩm chất kiên trì, mở rộng tầm nhìn, hun đúc ý chí vươn lên trước nghịch cảnh, đồng thời giúp mỗi cá nhân thấu hiểu sâu sắc hơn về bản thân, về thế giới xung quanh, về những giá trị mà họ theo đuổi, để từ đó hình thành nên khả năng thích ứng trước sự thay đổi không ngừng của cuộc sống hiện đại, phát triển năng lực sáng tạo, hoàn thiện nhân cách và tạo dựng nền tảng vững chắc cho mọi thành công lâu dài.
4
+1 like cho Lâm Uyên