Phạm Trung Hiếu 04/04/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Trung Hiếu 04/04/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài Làm

Khổ thơ trong tác phẩm "Còn lại gì từ năm mươi tám tuổi" của Đinh Hoàng Anh là tiếng lòng tha thiết của một tâm hồn giàu trăn trở và hoài niệm. Nhân vật trữ tình mở đầu bằng một lời tự bạch đầy cảm động: "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", cho thấy sự nâng niu, trân trọng đối với những giá trị đã qua. Quá khứ không phải là gánh nặng, mà là một phần máu thịt của tâm hồn. Hành động "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" là một ẩn dụ đầy sức gợi, thể hiện khát khao muốn vĩnh cửu hóa những kỷ niệm bình dị, làm cho chúng luôn tràn đầy sức sống. Giữa dòng chảy không ngừng của thời gian, nhân vật vẫn miệt mài "tìm ta", tìm lại bản ngã chân phương nhất của mình. Hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối chân trời hiện lên như một biểu tượng của sự thuần khiết, một niềm tin sắt đá luôn dõi theo và chờ đợi. Tâm trạng ấy không hề bi lụy mà mang vẻ đẹp của sự điềm tĩnh, thủy chung, nhắc nhở chúng ta rằng dù cuộc đời có đổi thay, những điều tốt đẹp từ quá khứ vẫn sẽ là ánh sáng dẫn đường cho mỗi hành trình trưởng thành.

Câu 2:

Trong bài thơ của Đinh Hoàng Anh, hình ảnh "Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta" hiện lên như một biểu tượng của niềm tin và những giá trị tốt đẹp bền vững. Hình ảnh ấy không chỉ là lời nhắn nhủ về sự thủy chung với quá khứ, mà còn gợi mở một vấn đề sống còn đối với mỗi người trẻ: vai trò của việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành. Khát vọng chính là ngọn hải đăng, là động lực mạnh mẽ nhất giúp con người vượt qua bão giông để chạm đến bến bờ của thành công và sự chín chắn.
​Trước hết, ta cần hiểu "khát vọng" là gì? Khát vọng không phải là những tham vọng viển vông, ích kỷ, mà là những mong muốn, ước mơ lớn lao, cao đẹp hướng tới mục đích tốt cho bản thân và cộng đồng. Khác với sự mơ mộng hão huyền, khát vọng đi kèm với ý chí quyết tâm và hành động cụ thể. Trong hành trình trưởng thành – một hành trình đầy rẫy những biến động và thử thách – khát vọng đóng vai trò là "kim chỉ nam" định vị hướng đi cho mỗi người.
​Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất nhưng cũng dễ chông chênh nhất. Nếu không nuôi dưỡng khát vọng, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái sống mòn, sống vô định, hay tệ hơn là bị cuốn theo những giá trị ảo, những cám dỗ nhất thời. Khát vọng giống như một hạt mầm bền bỉ; dù cuộc đời có là mảnh đất khô cằn hay đầy sỏi đá, nó vẫn tìm cách vươn lên để tìm lấy ánh sáng. Khi ta khao khát một điều gì đó đủ lớn, trí tuệ sẽ được khai mở, nghị lực sẽ được nhân đôi. Trưởng thành không chỉ tính bằng số tuổi, mà tính bằng những lần ta dám dấn thân, dám thất bại và dám đứng dậy để bảo vệ lý tưởng của mình.
​Thực tế đã chứng minh, không có thành công nào thiếu vắng bóng dáng của khát vọng. Chúng ta thấy những bạn trẻ miệt mài bên trang sách hay phòng thí nghiệm với khao khát chinh phục tri thức, hay những người khởi nghiệp dù thất bại nhiều lần vẫn không bỏ cuộc vì mục tiêu tạo ra giá trị cho xã hội. Họ chính là những người đang thực sự "trưởng thành" qua từng trải nghiệm. Ngược lại, nếu thiếu đi khát vọng, con người sẽ trở nên bạc nhược, dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn đầu tiên. Một tuổi trẻ không khát vọng giống như một con tàu không bánh lái, mãi mãi chỉ quẩn quanh trong vùng an toàn chật hẹphẹp và mờ nhạt.
​Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là bất chấp tất cả để đạt được mục đích. Khát vọng chân chính phải gắn liền với đạo đức và trách nhiệm. Trên con đường đi đến "ngôi sao trắng" của riêng mình, ta không được phép lãng quên những giá trị nhân văn, không được dẫm đạp lên lợi ích của người khác. Trưởng thành thực sự là khi ta biết hài hòa giữa ước mơ cá nhân và sự cống hiến cho cộng đồng.

Nhà văn Xukhom linxki từng nói: " Con người sinh ra không phải là để tan biến đi như một hạt cát vô danh, mà để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim của người khác.". Quả thật tuổi trẻ với việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành. Nó không chỉ là một phẩm chất cần có, mà còn là một giá trị sống mang ý nghĩa lâu dài. Mỗi người hãy xem đó như một kim chỉ nam để sống tử tế hơn, ý nghĩa hơn trong hành trình trưởng thành. Giữ được điểu ấy trong tâm thế mỗi ngày cũng chính là cách để ta khẳng định mình và để lại dấu ấn tốt đẹp trong cuộc đời này.

Câu 1:

Bài Làm

Khổ thơ trong tác phẩm "Còn lại gì từ năm mươi tám tuổi" của Đinh Hoàng Anh là tiếng lòng tha thiết của một tâm hồn giàu trăn trở và hoài niệm. Nhân vật trữ tình mở đầu bằng một lời tự bạch đầy cảm động: "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành", cho thấy sự nâng niu, trân trọng đối với những giá trị đã qua. Quá khứ không phải là gánh nặng, mà là một phần máu thịt của tâm hồn. Hành động "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" là một ẩn dụ đầy sức gợi, thể hiện khát khao muốn vĩnh cửu hóa những kỷ niệm bình dị, làm cho chúng luôn tràn đầy sức sống. Giữa dòng chảy không ngừng của thời gian, nhân vật vẫn miệt mài "tìm ta", tìm lại bản ngã chân phương nhất của mình. Hình ảnh "ngôi sao trắng" ở cuối chân trời hiện lên như một biểu tượng của sự thuần khiết, một niềm tin sắt đá luôn dõi theo và chờ đợi. Tâm trạng ấy không hề bi lụy mà mang vẻ đẹp của sự điềm tĩnh, thủy chung, nhắc nhở chúng ta rằng dù cuộc đời có đổi thay, những điều tốt đẹp từ quá khứ vẫn sẽ là ánh sáng dẫn đường cho mỗi hành trình trưởng thành.

Câu 2:

Trong bài thơ của Đinh Hoàng Anh, hình ảnh "Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta" hiện lên như một biểu tượng của niềm tin và những giá trị tốt đẹp bền vững. Hình ảnh ấy không chỉ là lời nhắn nhủ về sự thủy chung với quá khứ, mà còn gợi mở một vấn đề sống còn đối với mỗi người trẻ: vai trò của việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành. Khát vọng chính là ngọn hải đăng, là động lực mạnh mẽ nhất giúp con người vượt qua bão giông để chạm đến bến bờ của thành công và sự chín chắn.
​Trước hết, ta cần hiểu "khát vọng" là gì? Khát vọng không phải là những tham vọng viển vông, ích kỷ, mà là những mong muốn, ước mơ lớn lao, cao đẹp hướng tới mục đích tốt cho bản thân và cộng đồng. Khác với sự mơ mộng hão huyền, khát vọng đi kèm với ý chí quyết tâm và hành động cụ thể. Trong hành trình trưởng thành – một hành trình đầy rẫy những biến động và thử thách – khát vọng đóng vai trò là "kim chỉ nam" định vị hướng đi cho mỗi người.
​Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất nhưng cũng dễ chông chênh nhất. Nếu không nuôi dưỡng khát vọng, người trẻ rất dễ rơi vào trạng thái sống mòn, sống vô định, hay tệ hơn là bị cuốn theo những giá trị ảo, những cám dỗ nhất thời. Khát vọng giống như một hạt mầm bền bỉ; dù cuộc đời có là mảnh đất khô cằn hay đầy sỏi đá, nó vẫn tìm cách vươn lên để tìm lấy ánh sáng. Khi ta khao khát một điều gì đó đủ lớn, trí tuệ sẽ được khai mở, nghị lực sẽ được nhân đôi. Trưởng thành không chỉ tính bằng số tuổi, mà tính bằng những lần ta dám dấn thân, dám thất bại và dám đứng dậy để bảo vệ lý tưởng của mình.
​Thực tế đã chứng minh, không có thành công nào thiếu vắng bóng dáng của khát vọng. Chúng ta thấy những bạn trẻ miệt mài bên trang sách hay phòng thí nghiệm với khao khát chinh phục tri thức, hay những người khởi nghiệp dù thất bại nhiều lần vẫn không bỏ cuộc vì mục tiêu tạo ra giá trị cho xã hội. Họ chính là những người đang thực sự "trưởng thành" qua từng trải nghiệm. Ngược lại, nếu thiếu đi khát vọng, con người sẽ trở nên bạc nhược, dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn đầu tiên. Một tuổi trẻ không khát vọng giống như một con tàu không bánh lái, mãi mãi chỉ quẩn quanh trong vùng an toàn chật hẹphẹp và mờ nhạt.
​Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là bất chấp tất cả để đạt được mục đích. Khát vọng chân chính phải gắn liền với đạo đức và trách nhiệm. Trên con đường đi đến "ngôi sao trắng" của riêng mình, ta không được phép lãng quên những giá trị nhân văn, không được dẫm đạp lên lợi ích của người khác. Trưởng thành thực sự là khi ta biết hài hòa giữa ước mơ cá nhân và sự cống hiến cho cộng đồng.

Nhà văn Xukhom linxki từng nói: " Con người sinh ra không phải là để tan biến đi như một hạt cát vô danh, mà để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim của người khác.". Quả thật tuổi trẻ với việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành. Nó không chỉ là một phẩm chất cần có, mà còn là một giá trị sống mang ý nghĩa lâu dài. Mỗi người hãy xem đó như một kim chỉ nam để sống tử tế hơn, ý nghĩa hơn trong hành trình trưởng thành. Giữ được điểu ấy trong tâm thế mỗi ngày cũng chính là cách để ta khẳng định mình và để lại dấu ấn tốt đẹp trong cuộc đời này.