Đỗ Ngô Bảo Anh 21/04/2008
Giới thiệu về bản thân
Thời gian là một dòng chảy nghiệt ngã, nó có thể cuốn trôi những nụ cười hồn nhiên, làm khô héo những đóa hồng rực rỡ và khiến những "ngọn lửa" nhiệt huyết nhất cũng có lúc phải tàn nguội. Trong bài thơ của Đinh Hoàng Anh, nhân vật trữ tình đã đối diện với sự tàn phai ấy bằng một tâm thế vừa lưu luyến vừa quyết liệt: "Để tim ta không ngừng đi mãi/ Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta". Thông điệp ấy đã chạm đến một vấn đề cốt tử của nhân sinh, đặc biệt là với những người trẻ: Khát vọng không chỉ là đích đến, mà là nguồn nhựa sống sống còn để ta không bị hòa tan giữa dòng đời bình lặng trong hành trình trưởng thành.
Trưởng thành không đơn thuần là sự gia tăng về tuổi tác hay những con số trên tờ lịch. Đó là một cuộc hành trình tâm tưởng đầy gian nan, nơi con người phải học cách từ bỏ những giấc mộng trẻ thơ để đối mặt với thực tế trần trụi. Trong bước ngoặt ấy, khát vọng đóng vai trò là "mỏ neo" giữ cho tâm hồn không bị chông chênh. Khát vọng là những khao khát cháy bỏng, là ý chí muốn vươn tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị vượt lên trên mức bình thường. Nếu tuổi trẻ là một bản nhạc, thì khát vọng chính là âm hưởng chủ đạo khiến bản nhạc ấy trở nên hào hùng và có sức lay động.
Tại sao tuổi trẻ cần phải nuôi dưỡng khát vọng một cách mãnh liệt đến thế? Trước hết, vì khát vọng là nguồn năng lượng tái tạo lớn nhất của con người. Khi ta đứng trước những thất bại đầu đời – những lúc "lửa đã tắt và tro đã nguội" – chính khát vọng về một tương lai tươi sáng sẽ giúp ta nhóm lại ngọn lửa trong lòng. Người có khát vọng nhìn thấy trong khó khăn là thử thách, nhìn thấy trong thất bại là bài học. Hình ảnh ẩn dụ "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" trong bài thơ chính là biểu tượng cho sức sống bền bỉ ấy: dù có bị vùi lấp dưới chân người hay khô héo vì nắng gắt, cỏ dại vẫn luôn xanh trở lại khi có cơ hội. Khát vọng giúp người trẻ giữ được sự "xanh mướt" ấy trong tâm hồn, giúp họ không bị già cỗi về ý chí trước khi thực sự già đi về thể xác.
Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ giữa khát vọng và tham vọng vị kỷ. Khát vọng chân chính luôn gắn liền với những giá trị nhân văn và sự cống hiến. Một người trẻ khát khao trở thành bác sĩ giỏi để cứu người khác với một người chỉ muốn giàu sang bằng mọi giá là hai thực tế hoàn toàn khác nhau. Khát vọng chân chính làm cho con người trở nên cao thượng hơn, trong khi tham vọng mù quáng có thể biến con người thành nô lệ của dục vọng. Hơn nữa, khát vọng không được là những "lời chót lưỡi đầu môi". Nó phải được hiện thực hóa bằng những bước chân "không ngừng đi mãi" – nghĩa là sự nỗ lực kiên trì, không ngại gian khổ và dám dấn thân vào những miền đất lạ xa xôi.
Nhìn vào thực tế hôm nay, thật đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận giới trẻ sống trong trạng thái "mù sương". Họ sở hữu đầy đủ phương tiện hiện đại nhưng lại thiếu đi một lý tưởng sống. Họ sống "mòn", sống một cuộc đời được lập trình sẵn, ngại thay đổi và sợ hãi trước những thử thách. Đó là một kiểu "chết lâm sàng" về mặt tâm hồn. Nếu không có khát vọng, tuổi trẻ chỉ còn là một cái xác không hồn, và hành trình trưởng thành sẽ chỉ là một chuỗi những ngày tháng mệt mỏi và vô nghĩa. Kết lại, mỗi chúng ta đều mang trong mình một "năm mười tám tuổi" đầy biến động với những mất mát và hồi ức không đành bỏ lại. Nhưng thay vì chỉ ngoảnh đầu về quá khứ để tiếc nuối, hãy dùng những kỷ niệm đó để nhuộm xanh thêm khát vọng cho hiện tại. Hãy cứ mơ ước, cứ dấn thân và đừng bao giờ để trái tim mình ngừng nhịp đập của những khát khao lớn lao. Bởi lẽ, sau tất cả những dông bão của cuộc đời, ở nơi cuối trời xa xôi kia, luôn có một "ngôi sao trắng" của thành công và sự thanh thản chờ đợi những ai dám đi đến cùng con đường.
Chúng ta chỉ sống một lần, nhưng nếu sống với một khát vọng rực rỡ, một lần là quá đủ để tạo nên một huyền thoại cho riêng mình.
Câu 1
Thời gian là một dòng chảy nghiệt ngã, nó có thể cuốn trôi những nụ cười hồn nhiên, làm khô héo những đóa hồng rực rỡ và khiến những "ngọn lửa" nhiệt huyết nhất cũng có lúc phải tàn nguội. Trong bài thơ của Đinh Hoàng Anh, nhân vật trữ tình đã đối diện với sự tàn phai ấy bằng một tâm thế vừa lưu luyến vừa quyết liệt: "Để tim ta không ngừng đi mãi/ Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta". Thông điệp ấy đã chạm đến một vấn đề cốt tử của nhân sinh, đặc biệt là với những người trẻ: Khát vọng không chỉ là đích đến, mà là nguồn nhựa sống sống còn để ta không bị hòa tan giữa dòng đời bình lặng trong hành trình trưởng thành.
Trưởng thành không đơn thuần là sự gia tăng về tuổi tác hay những con số trên tờ lịch. Đó là một cuộc hành trình tâm tưởng đầy gian nan, nơi con người phải học cách từ bỏ những giấc mộng trẻ thơ để đối mặt với thực tế trần trụi. Trong bước ngoặt ấy, khát vọng đóng vai trò là "mỏ neo" giữ cho tâm hồn không bị chông chênh. Khát vọng là những khao khát cháy bỏng, là ý chí muốn vươn tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị vượt lên trên mức bình thường. Nếu tuổi trẻ là một bản nhạc, thì khát vọng chính là âm hưởng chủ đạo khiến bản nhạc ấy trở nên hào hùng và có sức lay động.
Tại sao tuổi trẻ cần phải nuôi dưỡng khát vọng một cách mãnh liệt đến thế? Trước hết, vì khát vọng là nguồn năng lượng tái tạo lớn nhất của con người. Khi ta đứng trước những thất bại đầu đời – những lúc "lửa đã tắt và tro đã nguội" – chính khát vọng về một tương lai tươi sáng sẽ giúp ta nhóm lại ngọn lửa trong lòng. Người có khát vọng nhìn thấy trong khó khăn là thử thách, nhìn thấy trong thất bại là bài học. Hình ảnh ẩn dụ "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" trong bài thơ chính là biểu tượng cho sức sống bền bỉ ấy: dù có bị vùi lấp dưới chân người hay khô héo vì nắng gắt, cỏ dại vẫn luôn xanh trở lại khi có cơ hội. Khát vọng giúp người trẻ giữ được sự "xanh mướt" ấy trong tâm hồn, giúp họ không bị già cỗi về ý chí trước khi thực sự già đi về thể xác.
Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ giữa khát vọng và tham vọng vị kỷ. Khát vọng chân chính luôn gắn liền với những giá trị nhân văn và sự cống hiến. Một người trẻ khát khao trở thành bác sĩ giỏi để cứu người khác với một người chỉ muốn giàu sang bằng mọi giá là hai thực tế hoàn toàn khác nhau. Khát vọng chân chính làm cho con người trở nên cao thượng hơn, trong khi tham vọng mù quáng có thể biến con người thành nô lệ của dục vọng. Hơn nữa, khát vọng không được là những "lời chót lưỡi đầu môi". Nó phải được hiện thực hóa bằng những bước chân "không ngừng đi mãi" – nghĩa là sự nỗ lực kiên trì, không ngại gian khổ và dám dấn thân vào những miền đất lạ xa xôi.
Nhìn vào thực tế hôm nay, thật đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận giới trẻ sống trong trạng thái "mù sương". Họ sở hữu đầy đủ phương tiện hiện đại nhưng lại thiếu đi một lý tưởng sống. Họ sống "mòn", sống một cuộc đời được lập trình sẵn, ngại thay đổi và sợ hãi trước những thử thách. Đó là một kiểu "chết lâm sàng" về mặt tâm hồn. Nếu không có khát vọng, tuổi trẻ chỉ còn là một cái xác không hồn, và hành trình trưởng thành sẽ chỉ là một chuỗi những ngày tháng mệt mỏi và vô nghĩa. Kết lại, mỗi chúng ta đều mang trong mình một "năm mười tám tuổi" đầy biến động với những mất mát và hồi ức không đành bỏ lại. Nhưng thay vì chỉ ngoảnh đầu về quá khứ để tiếc nuối, hãy dùng những kỷ niệm đó để nhuộm xanh thêm khát vọng cho hiện tại. Hãy cứ mơ ước, cứ dấn thân và đừng bao giờ để trái tim mình ngừng nhịp đập của những khát khao lớn lao. Bởi lẽ, sau tất cả những dông bão của cuộc đời, ở nơi cuối trời xa xôi kia, luôn có một "ngôi sao trắng" của thành công và sự thanh thản chờ đợi những ai dám đi đến cùng con đường.
Chúng ta chỉ sống một lần, nhưng nếu sống với một khát vọng rực rỡ, một lần là quá đủ để tạo nên một huyền thoại cho riêng mình.
Câu 1