Đào Khánh Tuyết 04/08/2008
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" của nhà thơ Đinh Hoàng Anh đã để lại cho em những cảm xúc về tâm trạng của nhân vật trữ tình. Nhân vật trữ tình “ta” hiện lên với tâm trạng hoài niệm sâu sắc khi nhìn lại quãng đời tuổi trẻ đã qua. Mười tám tuổi – biểu tượng của thanh xuân, của những mơ mộng trong trẻo – nay chỉ còn lại trong hồi ức. Những hình ảnh như “lửa đã tắt”, “hoa hồng khô”, “năm tháng rơi như lá” gợi cảm giác tàn phai, mất mát không thể níu giữ. Nhân vật trữ tình không giấu được sự tiếc nuối khi nhận ra thời gian trôi đi mang theo bao điều đẹp đẽ. Tuy nhiên, nỗi buồn ấy không mang màu sắc tuyệt vọng mà là nỗi buồn lắng sâu, chín chắn của sự chiêm nghiệm. Đó là tâm trạng rất con người: ai cũng từng ngoái nhìn quá khứ với chút xót xa khi nhận ra tuổi trẻ không quay trở lại. Qua đó, bài thơ khơi dậy trong người đọc ý thức trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại.
Câu 2.
"Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" của Đinh Hoàng Anh không chỉ là nỗi bâng khuâng về thời gian trôi qua, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những giá trị cần lưu giữ khi tuổi trẻ đi qua. Hình ảnh "lửa đã tắt và tro đã nguội" hay những "đóa hồng khô" gợi nhắc một thực tại: nếu tuổi trẻ không có đam mê, hoài bão, ta chỉ còn lại một quá khứ nhạt nhòa. Từ đó, ta nhận ra rằng, nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành là điều cốt lõi để tuổi trẻ trở nên rực rỡ và ý nghĩa.
Khát vọng không phải là những điều xa vời, không tưởng, mà là ước mơ, mục tiêu cụ thể mà mỗi người trẻ đặt ra và quyết tâm thực hiện. Đó là ngọn lửa cháy bỏng bên trong, thôi thúc ta vượt qua giới hạn của bản thân. Trưởng thành không chỉ là sự thay đổi về vóc dáng, tuổi tác mà là quá trình rèn luyện bản lĩnh, tâm hồn. Nuôi dưỡng khát vọng giúp hành trình đó không trở nên vô nghĩa.
Tóm lại, khát vọng là ánh sáng soi đường cho tuổi trẻ trưởng thành. Để mỗi khoảnh khắc đi qua đều là một dấu ấn đẹp, để mười tám tuổi và những năm tháng sau đó không chỉ là sự "còn lại", mà là một "sự khởi đầu" rực rỡ nhất.
Câu 1. Nhân vật trữ tình trong văn bản: “ta”
Câu 2. Trong khổ thơ (1), tác giả đã dùng những hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian: Lửa đã tắt và tro đã nguội; Lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô; Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ
Câu 3. Ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" trong khổ thơ (6):
+ Biểu tượng cho ước mơ, khát vọng đẹp đẽ
+ Gửi gắm thông điệp khát vọng của tuổi trẻ là hành trang quan trọng, tiếp thêm niềm tin, nghị lực và định hướng tương lai cho con người,...
Câu 4. Hiệu quả của phép lặp cấu trúc "Còn lại gì..."
+ Tăng tính liên kết; tạo nhịp điệu da diết; giọng điệu day dứt, suy tư cho bài thơ
+ Nhấn mạnh cảm giác buồn bã, hẫng hụt, tiếc nuối của nhân vật trữ tình khi nhìn lại quá khứ, từ đó nhắc nhở mỗi người cần nỗ lực theo đuổi khát vọng ngay từ khi tuổi còn trẻ.
Câu 5.
Nội dung hai câu thơ
"Qua biết bao miền đất lạ xa xôi
Nơi cuối đường chính là ta đứng đó"
đã gợi cho em suy nghĩ về giá trị của những trải nghiệm đối với tuổi trẻ đó là sau khi đã đi qua hành trình khám phá, trải nghiệm, con người mới nhận ra điều quan trọng nhất là tìm thấy chính mình và thấu hiểu mình. Những trải nghiệm phong phú giúp tuổi trẻ trưởng thành, mở rộng tầm nhìn, ước mơ, khát vọng, năng lực, hiểu biết về thế giới và về chính bản thân mình.