Nguyễn Ngọc Yến 08/12/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Yến 08/12/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

PHẦN II:VIẾT

Câu 1:
Nếu toàn bộ bài thơ là một bản nhạc trầm buồn về sự trôi chảy của thời gian, thì khổ thơ cuối chính là những nốt cao vút của niềm tin và khát vọng sống mãnh liệt. Tâm trạng của nhân vật trữ tình ở đây không còn là sự nuối tiếc thụ động trước những "đóa hồng khô" hay "tro đã nguội", mà chuyển sang trạng thái chủ động nâng niu và tái tạo. Câu thơ "Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành" như một lời tự thú chân thành; cái "không đành" ấy chính là sợi dây neo giữ bản ngã trước dòng thác thời gian xóa nhòa tất cả. Để rồi, tác giả dùng một hình ảnh đầy sức sống: "xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại". Động từ "nhuộm" và tính từ "mướt" gợi lên nỗ lực hồi sinh những gì bình dị nhất, biến quá khứ thành năng lượng cho hiện tại. Tâm thế ấy dẫn đến một hệ quả tất yếu: "Để tim ta không ngừng đi mãi". Trái tim không dừng lại ở sự hoài niệm mà lấy đó làm điểm tựa để tiếp tục hành trình khám phá cuộc đời. Hình ảnh kết thúc "Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta" là một biểu tượng tuyệt đẹp cho lý tưởng và sự thuần khiết. Nó khẳng định rằng: dù tuổi trẻ có qua đi, chỉ cần ta còn giữ được khát vọng và sự chân thành với chính mình, thì những giá trị cao đẹp sẽ luôn là đích đến vĩnh cửu đón đợi ta ở phía cuối con đường.

Câu 2:
Trong dòng chảy khắc nghiệt của thời gian, có những thứ sẽ tan thành tro bụi, nhưng cũng có những điều sẽ hóa thiên thu. Đinh Hoàng Anh trong bài thơ "Còn lại gì từ năm mươi tám tuổi" đã để lại một câu hỏi đầy trăn trở về những giá trị còn sót lại sau thanh xuân. Để rồi qua đó, ta nhận ra rằng: Hành trình trưởng thành không được đo bằng số năm tháng đã qua, mà được đo bằng độ rực rỡ của khát vọng mà ta hằng nuôi dưỡng.

Nuôi dưỡng khát vọng không phải là một đích đến, mà là quá trình chăm chút cho "giọt nắng" trong tâm hồn để nó không bị dập tắt trước những cơn mưa đời thường. Khát vọng chính là hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ", là bản ngã nguyên sơ nhất đẩy ta rời khỏi bến đỗ an toàn để vươn ra đại dương bao la. Ở đó, người trẻ phải đối mặt với những "miền đất lạ", những "đêm tối" của sự thất bại hay sự tàn phai của lý tưởng như "đóa hồng khô". Thế nhưng, nếu không có khát vọng, con người sẽ dễ dàng chấp nhận sống một cuộc đời "tro nguội", lặng lẽ lãng quên chính mình giữa dòng đời xô bồ.
Việc nuôi dưỡng khát vọng tạo ra sức mạnh để ta tự "nhuộm mướt màu cỏ dại" cho tâm hồn. Hãy nhìn vào hành trình của Hoàng Hoa Trung – người thủ lĩnh của dự án "Nuôi Em". Bắt đầu từ những "giọt nắng" nhỏ bé là mong muốn mang lại bữa cơm có thịt cho trẻ em bản cao, anh đã không để khó khăn làm "nguội" đi ngọn lửa của mình. Suốt hơn mười năm, anh kiên trì đi qua bao "miền đất lạ" của vùng núi phía Bắc, đối mặt với sự hoài nghi và thiếu thốn để xây dựng hàng trăm ngôi trường, nuôi dưỡng tương lai cho hàng chục ngàn đứa trẻ. Khát vọng của Trung không chỉ là một mục tiêu cá nhân, mà là một "ngôi sao trắng" soi sáng cho cả một cộng đồng người trẻ cùng chung tay thiện nguyện. Chính niềm tin ấy giữ cho "tim ta không ngừng đi mãi", chứng minh rằng khi ta nuôi dưỡng khát vọng đủ lớn, ta sẽ tìm thấy "chính ta" ở một tầm vóc cao đẹp hơn.
Tuy nhiên, trong hành trình ấy, người trẻ cần tỉnh táo để phân biệt giữa khát vọng và tham vọng vị kỷ. Khát vọng là hướng thượng, là mong muốn đóng góp giá trị của mình cho cuộc đời chung. Ngược lại, tham vọng mù quáng chỉ là sự chiếm hữu, dễ khiến con người lạc lối. Một khát vọng chân chính phải gắn liền với trách nhiệm và lòng trắc ẩn, giống như cánh buồm dù bay xa đến đâu cũng cần một bến đỗ của đạo đức.
Thực tế đáng buồn là hiện nay, một bộ phận giới trẻ đang rơi vào trạng thái "sống mòn", thiếu đi lý tưởng và ngại va chạm. Họ sợ những "miền đất lạ", sợ sự "ly biệt" của những thói quen cũ mà quên mất rằng: Nếu không bước đi, bạn sẽ không bao giờ biết mình là ai. Đừng để tuổi trẻ của mình trôi qua như "lá phủ mặt hồ" – lặng lẽ và mờ nhạt.

Chúng ta đang ở độ tuổi đẹp nhất để mơ những giấc mơ lớn. Hãy học cách nuôi dưỡng khát vọng từ những điều nhỏ nhất, để mỗi ngày trôi qua đều là một bước tiến gần hơn tới "ngôi sao trắng" của đời mình. Hãy nhớ rằng, thời gian có thể làm nguội đi lửa đỏ, làm khô đi đóa hồng, nhưng chẳng thể dập tắt được một trái tim luôn khao khát được "đi mãi". Bởi nơi cuối con đường, điều giá trị nhất không phải là vinh quang, mà là ta đã tìm thấy "chính ta" đứng đó với một tâm hồn vẹn nguyên khát vọng.



PHẦN I: ĐỌC HIỂU


Câu 1:

- Nhân vật trữ tình trong văn bản là "ta" .
Câu 2:

-Trong khổ thơ một, những hình ảnh thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian gồm:
+Lửa đã tắt và tro đã nguội.
+Mùi hương lạc mất trên những đoá hồng khô.
+Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ.

Câu 3:

-Ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" trong khổ thơ thứ sáu là:
+Là biểu tượng cho ước mơ, khát vọng và những hoài bão trong trẻo, hồn nhiên của thời thơ ấu.
+Thể hiện niềm tin, sự hy vọng và khao khát được vươn xa, khám phá những chân trời mới của con người khi còn trẻ.
+Hình ảnh này gợi nhắc về bản ngã nguyên sơ, giúp con người không bị lạc mất chính mình giữa những biến động của cuộc đời.

Câu 4:

- Hiệu quả của phép lặp cấu trúc "Còn lại gì..." được sử dụng trong văn bản:
+Tạo nhịp điệu da diết, trầm buồn, như tiếng thở dài đầy trăn trở và hoài niệm; tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các khổ thơ.
+ Nhấn mạnh tâm trạng băn khoăn, nuối tiếc của nhân vật trữ tình về những giá trị đã qua của tuổi trẻ. Đồng thời, nó mở ra cuộc hành trình đi tìm những giá trị cốt lõi, bền vững còn sót lại sau sự tàn phá của thời gian

Câu 5:

-Suy nghĩ về giá trị của những trải nghiệm đối với tuổi trẻ:
+Hai câu thơ gợi ra quy luật: Con người cần phải đi qua "bao miền đất lạ" (trải nghiệm thực tế, thử thách) mới có thể tìm thấy "chính ta" (sự trưởng thành, thấu hiểu bản thân).
+Giá trị: Trải nghiệm giúp tuổi trẻ tích lũy vốn sống, mở mang trí tuệ; giúp rèn luyện bản lĩnh để đối mặt với sóng gió; và quan trọng nhất, trải nghiệm là "tấm gương" để mỗi người soi vào, từ đó nhận ra giá trị thực sự và định vị được vị trí của mình trong cuộc đời.