Trần Đoan Trang 23/09/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đoan Trang 23/09/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Trong những dòng thơ cuối của tác phẩm"Còn lại gì từ năm mười tám tuổi",Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một bức tranh tâm trạng đầy biến chuyển,từ nổi hoài niệm khắc khoải đến tư thế lên đường kiêu hãnh.Mở đầu bằng lời tự tình:"Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành/Thì xin nhuộm cho mướt màu có dại",nhân vật trữ tình hiện lên một tâm hồn trắc ẩn,nâng niu từng mảnh vỡ của quá khứ.Cụm từ"không đành"nghe như một tiếng thở dài,nhưng ngay lập tức được thay thế bằng thái độ chủ động "xin nhuộm".Tác giả không chọn cách lãng quên cực đoan mà chọn cách sống chung với ký ức,biến những nối đau cũ thành sắc xanh"mướt của cỏ dại-biểu tượng cho sự hồi sinh mạnh mẽ và bền bỉ .Tâm trạng ấy tiếp tục thăng hoa thành lý tưởng sống qua câu thở:"Để tim ta không ngững đi mãi...".Dấu ba chấm cuối dòng như một lời hứa với bản thân về một hành trình bất tận,nơi trái tim vẫn vẹn nguyên nhịp đập của khoa khát dấn thân dù thanh xuân đã lùi xa.Khép lại bài thơ bằng hình anh"Ngôi sao trắng vẫn chờ ta",tâm thế của cái tôi trữ tình trở nên thanh thản lạ kỳ.Đó là niềm tin tuyệt đối vào ánh sáng của chân lý và hy vọng luôn hiện hữu nơi phía cuối con đường.Khổ thơ là một khúc ca khải hoàn cảu tâm hồn,khẳng định rằng sau mọi biến động,con người vẫn có thể đứng vững và mìm cười hướng về phía ánh sáng vĩnh cửu của bản ngã.

Câu 2: Nếu cuộc đời là một đại dương mênh mông thì tuổi trẻ chính là những con tàu mới hạ thủy,và khát vọng chính là ngọn hải đăng duy nhất giúp ta không lạc lói giữa nhưng cơn sóng dữ của định mệnh.Từ những chiêm nghiệm sâu sắc trong bài thơ"Còn lại gì từ năm mười tám tuổi",ta nhận ra rằng:trưởng thành không phải là sự lụi tàn của ước mơ,mà là quá trình tôi luyện để khát vọng trở nên rực rỡ và vững chãi hơn bao giờ hết.

Khát vọng,trước hết là "phù sa tâm hồn" bồi đắp nên bản sắc của mỗi cá chân.Ở ngưỡng cửa tuổi trẻ,khi đôi chân còn chưa mỏi và trái tim còn đnag nồng cháy,khát vọng đóng vai trò là động cơ vĩnh cửu thúc đẩy con người bứt phá khỏi những giới hạn thông thường.Nó biến những "miền đất xa xôi"thành nơi ghi dấu sự trưởng tahnfh và biến những khó khăn thành những nấc thang dẫn đến thành công.Người trẻ có khát vọng là người có khả năng tự thắp sáng vũ trụ nội tại của chính mình,biến những ngày bình thường thành những chưởng sử rực rỡ nhất của đời người .

Hơn thế nữa,việc nuôi dưỡng khát vọng chính là cách chúng ta bảo vệ bản ngã trước sự xói mòn của thời gian .Như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh đã chiêm nghiệm:dù"lửa đã tắt và tro đã nguội,nhưng chỉ cần trái tim"không ngững đi mãi",ta sẽ tìm thấy"ngôi sao trắng" của riêng mình.Thực tế cho thấy,hành trình trưởng thành vốn không trải đầy hoa hồng,con người dễ dàng rơi vào trạng thái"mất mùi hương trên những đóa hồng khô",sống một cuộc đời mòn mỏi và vô nghĩa.Ngược lại,khát vọng giúp ta nhìn thấy cơ hội trong thách thức,nhìn thấy "giọt nắng rơi xuống nở thành hoa"ngay giữa những hoang tàn của thực tại.

Tuy nhiên,khát vọng không đồng nghĩa với tham vọng viển vông.Nuôi dưỡng khát vọng đích thực là sự kết hợp giữa niềm tin mãnh liệt và những hành động thiết thực.Đó là quá trình tự hoàn thiện mình mỗi ngày,là sự dũng cảm đối diện với khiếm khuyết để vươn tới cái đẹp,cái thiện.Một tuổi trẻ đáng sống không phải là một tuỏi trẻ không có sao lầm,mà là một tuổi trẻ dám vì khát vọng mà dấn thân,để rồi khi đứng ở"cuối đường",ta có thể mỉm cười gặp lại phiên bản rực rỡ nhất của chính mình

Tóm lại,khát vọng chính là sợi tơ xâu chuỗi thời gian,biến nhữnh năm tháng tuổi trẻ trở thành một kiệt tác của tâm hồn.Là những người đang đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời,chúng ta hãy đọc cách nuôi dưỡng những"ngôi sao trắng" trong tim mình.Hãy để khát vọng dẫn lỗi,để mội bước chân đi không chỉ là sự dịch chuyển về không gian,mà là một sự thăng hoa về tâm thế,để tuổi trẻ là một mùa xuân vĩnh cửu trong ký ức của mỗi chúng ta.

Câu 1:Trong những dòng thơ cuối của tác phẩm"Còn lại gì từ năm mười tám tuổi",Đinh Hoàng Anh đã khắc họa một bức tranh tâm trạng đầy biến chuyển,từ nổi hoài niệm khắc khoải đến tư thế lên đường kiêu hãnh.Mở đầu bằng lời tự tình:"Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành/Thì xin nhuộm cho mướt màu có dại",nhân vật trữ tình hiện lên một tâm hồn trắc ẩn,nâng niu từng mảnh vỡ của quá khứ.Cụm từ"không đành"nghe như một tiếng thở dài,nhưng ngay lập tức được thay thế bằng thái độ chủ động "xin nhuộm".Tác giả không chọn cách lãng quên cực đoan mà chọn cách sống chung với ký ức,biến những nối đau cũ thành sắc xanh"mướt của cỏ dại-biểu tượng cho sự hồi sinh mạnh mẽ và bền bỉ .Tâm trạng ấy tiếp tục thăng hoa thành lý tưởng sống qua câu thở:"Để tim ta không ngững đi mãi...".Dấu ba chấm cuối dòng như một lời hứa với bản thân về một hành trình bất tận,nơi trái tim vẫn vẹn nguyên nhịp đập của khoa khát dấn thân dù thanh xuân đã lùi xa.Khép lại bài thơ bằng hình anh"Ngôi sao trắng vẫn chờ ta",tâm thế của cái tôi trữ tình trở nên thanh thản lạ kỳ.Đó là niềm tin tuyệt đối vào ánh sáng của chân lý và hy vọng luôn hiện hữu nơi phía cuối con đường.Khổ thơ là một khúc ca khải hoàn cảu tâm hồn,khẳng định rằng sau mọi biến động,con người vẫn có thể đứng vững và mìm cười hướng về phía ánh sáng vĩnh cửu của bản ngã.

Câu 2: Nếu cuộc đời là một đại dương mênh mông thì tuổi trẻ chính là những con tàu mới hạ thủy,và khát vọng chính là ngọn hải đăng duy nhất giúp ta không lạc lói giữa nhưng cơn sóng dữ của định mệnh.Từ những chiêm nghiệm sâu sắc trong bài thơ"Còn lại gì từ năm mười tám tuổi",ta nhận ra rằng:trưởng thành không phải là sự lụi tàn của ước mơ,mà là quá trình tôi luyện để khát vọng trở nên rực rỡ và vững chãi hơn bao giờ hết.

Khát vọng,trước hết là "phù sa tâm hồn" bồi đắp nên bản sắc của mỗi cá chân.Ở ngưỡng cửa tuổi trẻ,khi đôi chân còn chưa mỏi và trái tim còn đnag nồng cháy,khát vọng đóng vai trò là động cơ vĩnh cửu thúc đẩy con người bứt phá khỏi những giới hạn thông thường.Nó biến những "miền đất xa xôi"thành nơi ghi dấu sự trưởng tahnfh và biến những khó khăn thành những nấc thang dẫn đến thành công.Người trẻ có khát vọng là người có khả năng tự thắp sáng vũ trụ nội tại của chính mình,biến những ngày bình thường thành những chưởng sử rực rỡ nhất của đời người .

Hơn thế nữa,việc nuôi dưỡng khát vọng chính là cách chúng ta bảo vệ bản ngã trước sự xói mòn của thời gian .Như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh đã chiêm nghiệm:dù"lửa đã tắt và tro đã nguội,nhưng chỉ cần trái tim"không ngững đi mãi",ta sẽ tìm thấy"ngôi sao trắng" của riêng mình.Thực tế cho thấy,hành trình trưởng thành vốn không trải đầy hoa hồng,con người dễ dàng rơi vào trạng thái"mất mùi hương trên những đóa hồng khô",sống một cuộc đời mòn mỏi và vô nghĩa.Ngược lại,khát vọng giúp ta nhìn thấy cơ hội trong thách thức,nhìn thấy "giọt nắng rơi xuống nở thành hoa"ngay giữa những hoang tàn của thực tại.

Tuy nhiên,khát vọng không đồng nghĩa với tham vọng viển vông.Nuôi dưỡng khát vọng đích thực là sự kết hợp giữa niềm tin mãnh liệt và những hành động thiết thực.Đó là quá trình tự hoàn thiện mình mỗi ngày,là sự dũng cảm đối diện với khiếm khuyết để vươn tới cái đẹp,cái thiện.Một tuổi trẻ đáng sống không phải là một tuỏi trẻ không có sao lầm,mà là một tuổi trẻ dám vì khát vọng mà dấn thân,để rồi khi đứng ở"cuối đường",ta có thể mỉm cười gặp lại phiên bản rực rỡ nhất của chính mình

Tóm lại,khát vọng chính là sợi tơ xâu chuỗi thời gian,biến nhữnh năm tháng tuổi trẻ trở thành một kiệt tác của tâm hồn.Là những người đang đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời,chúng ta hãy đọc cách nuôi dưỡng những"ngôi sao trắng" trong tim mình.Hãy để khát vọng dẫn lỗi,để mội bước chân đi không chỉ là sự dịch chuyển về không gian,mà là một sự thăng hoa về tâm thế,để tuổi trẻ là một mùa xuân vĩnh cửu trong ký ức của mỗi chúng ta.