Nguyễn Quỳnh Phương 13/11/2008
Giới thiệu về bản thân
câu1:
“Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành “ tâm trạng sâu lắng của nhân vật trữ tình mà tác giả gửi gắm vào câu thơ, bao hồi ức không đành bỏ lại muốn được sống mãi nhưng rồi cũng phải gác lại để lại hồi ức xưa nỗi buồn man mác tiếc nuối với những kỷ niệm. “Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại” tiếc nuối lắm thôi đành để lại, để lại nhuộm cho mài cỏ dại. Để hồi ức vẫn còn mãi, còn lại trên những thảm cỏ xanh đi qua vẫn còn hoài nhớ. “Để tim ta không ngừng đi mãi…
Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chở ta” để trái tim không đi xa mà vẫn còn ở đó đọng lại trên những thảm cỏ xanh, nơi cuối trời xa thẳm ấy vẫn có ngôi sao trắng chờ. Tác giả gửi gắm bao nỗi niềm vào đoạn thơ, nỗi nhớ nhung những hồi ức xưa của nhân vật trữ tình.
Câu2:
câu1:
“Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành “ tâm trạng sâu lắng của nhân vật trữ tình mà tác giả gửi gắm vào câu thơ, bao hồi ức không đành bỏ lại muốn được sống mãi nhưng rồi cũng phải gác lại để lại hồi ức xưa nỗi buồn man mác tiếc nuối với những kỷ niệm. “Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại” tiếc nuối lắm thôi đành để lại, để lại nhuộm cho mài cỏ dại. Để hồi ức vẫn còn mãi, còn lại trên những thảm cỏ xanh đi qua vẫn còn hoài nhớ. “Để tim ta không ngừng đi mãi…
Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chở ta” để trái tim không đi xa mà vẫn còn ở đó đọng lại trên những thảm cỏ xanh, nơi cuối trời xa thẳm ấy vẫn có ngôi sao trắng chờ. Tác giả gửi gắm bao nỗi niềm vào đoạn thơ, nỗi nhớ nhung những hồi ức xưa của nhân vật trữ tình.
Câu2:
câu1:
“Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành “ tâm trạng sâu lắng của nhân vật trữ tình mà tác giả gửi gắm vào câu thơ, bao hồi ức không đành bỏ lại muốn được sống mãi nhưng rồi cũng phải gác lại để lại hồi ức xưa nỗi buồn man mác tiếc nuối với những kỷ niệm. “Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại” tiếc nuối lắm thôi đành để lại, để lại nhuộm cho mài cỏ dại. Để hồi ức vẫn còn mãi, còn lại trên những thảm cỏ xanh đi qua vẫn còn hoài nhớ. “Để tim ta không ngừng đi mãi…
Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chở ta” để trái tim không đi xa mà vẫn còn ở đó đọng lại trên những thảm cỏ xanh, nơi cuối trời xa thẳm ấy vẫn có ngôi sao trắng chờ. Tác giả gửi gắm bao nỗi niềm vào đoạn thơ, nỗi nhớ nhung những hồi ức xưa của nhân vật trữ tình.
Câu2:
câu 1:
- nhân vật trữ tình: tác giả
câu 2:
- trong khổ thơ 1 tác giả dùng hình ảnh “còn lại gì từ năm mười tám tuổi”, “ năm tháng rơi nhuw lá phủ mặt hồ” để miêu tả sự tàn phải và mất mát của thời gian
câu 3:
“ Nơi chân mây là cánh buồm thưở nhỏ “ biểu tượng cho ước mơ, khát vọng đẹp đẽ, tinh khôi của thời niên thiếu mỗi con người.
câu 4:
phép lặp cấu trúc được sử dụng trong văn bản có tác dụng làm nổi bật hình ảnh hồi còn bé, tạo nhịp điệu sự liên kết cho cả bài thơ
câu 5:
“ Qua biết bao miền đất lạ xa xôi” tuổi trẻ chúng ta có đi qua bao miền đất lạ, những chặng đường mới được tiếp xúc va chạm với những điều không còn là bé nhỏ nữa mà sẽ trở thành sự va vấp có những vấp ngã có những thành công, nhưng có đi nữa đi mãi xa lạ mấy cũng không thể bằng quê hương nơi tuổi thơ lớn lên. Những trải nghiệm của tuổi trẻ mang lại, ý nghĩa vô cùng trong đó có thanh xuân sự trưởng thành độc lập. Lớn lên không còn là những đứa trẻ tám tuổi mà đã trở thành những chàng trai, cô gái mười tám đôi mươi phải đối mặt với những khó khăn “ Nơi cuối đường chính là ta đứng đó” hình bóng hồi ấy là ước mơ bây giờ, muốn trở lại khi còn thơ bé ngây ngô để được lại trải nghiệm trong tuổi thơ mênh mông bên cánh đồng. Ai rồi cũng sẽ phải lớn lên để trải nghiệm để trưởng thành, nhưng tâm hồn bé nhỏ ấy vẫn sẽ mãi còn trong chúng ta.