Đặng Đình Quân 04/09/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Đình Quân 04/09/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

---


Phần I. Đọc hiểu


Câu 1: Nhân vật trữ tình trong văn bản là "ta". Đây là cái tôi tác giả trực tiếp bộc lộ cảm xúc, suy ngẫm về thời gian, tuổi tác và hành trình đi tìm ý nghĩa cuộc đời. Nhân vật xuất hiện xuyên suốt qua đại từ "ta" ở khổ 6, khổ 7.


Câu 2: Trong khổ thơ thứ nhất, tác giả đã dùng ba hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian. Đó là "lửa đã tắt và tro đã nguội" gợi nhiệt huyết tuổi trẻ lụi tàn, "lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô" gợi tình yêu và cái đẹp chỉ còn là kỉ niệm úa tàn, và "năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ" gợi thời gian trôi vô tình, chồng chất.


Câu 3: Hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" trong khổ thơ thứ sáu mang hai tầng ý nghĩa biểu tượng. Trước hết, đó là ước mơ, khát vọng của tuổi trẻ, gợi liên tưởng đến những chuyến ra khơi chinh phục biển lớn. Đồng thời, đó còn là điểm tựa tinh thần, ký ức không phai. Dù đã qua biết bao miền đất lạ xa xôi, cuối hành trình nhân vật trữ tình nhận ra chân mây chính là cánh buồm thuở nhỏ. Quá khứ, ước mơ xưa chính là nơi để con người tìm về và là động lực để tiếp tục đi tới.


Câu 4: Văn bản sử dụng phép lặp cấu trúc "Còn lại gì" ở khổ 1, khổ 2, khổ 4 và cấu trúc "Nơi" ở khổ 6, khổ 7. Phép lặp tạo âm hưởng day dứt như một câu hỏi xoáy sâu, nhấn mạnh tâm trạng hoài niệm, tiếc nuối trước sự chảy trôi của thời gian. Đồng thời phép lặp tạo ra sự đối lập: "Còn lại gì" liệt kê những mất mát, còn "Nơi" lại khẳng định điều còn lại chính là ta, là ước mơ, là ngôi sao lý tưởng. Nhờ đó các khổ thơ được liên kết, tạo mạch cảm xúc thống nhất từ hoài nghi đến giác ngộ.


Câu 5: Hai câu thơ “Qua biết bao miền đất lạ xa xôi / Nơi cuối đường chính là ta đứng đó” gợi suy nghĩ sâu sắc về giá trị của trải nghiệm đối với tuổi trẻ. Trải nghiệm là hành trình để thấu hiểu bản thân. Điểm cuối đường không phải vinh quang xa vời mà chính là ta đứng đó, ta hiểu mình là ai, mình muốn gì. Vì vậy tuổi trẻ phải dám dấn thân, dám đi qua những miền đất lạ. Nếu không chấp nhận va đập, ta sẽ chẳng bao giờ gặp được chính mình. Hạnh phúc không chỉ nằm ở đích đến, mà nằm trọn trong từng bước chân của hành trình.


Phần II. Làm văn


Câu 1: Khổ thơ cuối bài Còn lại gì từ năm mười tám tuổi của Đinh Hoàng Anh đã khắc họa tâm trạng nhân vật trữ tình từ tiếc nuối đến lạc quan trên hành trình chiêm nghiệm lẽ sống. Câu thơ “Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành” trực tiếp bộc lộ nỗi bâng khuâng, lưu luyến quá khứ khi đứng trước quy luật thời gian. Ở tuổi xế chiều, ta không nỡ rời xa thanh xuân nhưng vẫn phải chấp nhận sự mất còn. Từ nỗi niềm ấy đã nảy sinh lựa chọn đầy chủ động: “Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại”. Hình ảnh cỏ dại mộc mạc, bền bỉ chính là cách nhân vật tự làm mới tâm hồn, biến hoài niệm thành sức sống để tim ta không ngừng đi mãi. Niềm tin mãnh liệt ấy được khẳng định qua hình ảnh ngôi sao trắng vẫn chờ ta nơi cuối trời. Ngôi sao trắng là biểu tượng của lý tưởng, lẽ sống cao đẹp luôn tồn tại như điểm tựa vĩnh hằng. Như vậy, tâm trạng nhân vật trữ tình đã vận động từ tiếc nuối sang tin tưởng. Dù thời gian tàn phá, khát vọng vẫn không tắt. Đó là vẻ đẹp của một tâm hồn từng trải nhưng không bi lụy, biết lấy quá khứ làm hành trang để tiếp tục hướng về tương lai.


Câu 2: Trong bài thơ Còn lại gì từ năm mười tám tuổi, Đinh Hoàng Anh đã chiêm nghiệm: “Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta”. Ngôi sao trắng ấy chính là biểu tượng cho khát vọng, lý tưởng sống mà mỗi con người cần theo đuổi. Từ đó, bài thơ gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về mối quan hệ giữa tuổi trẻ và việc nuôi dưỡng khát vọng, hoài bão. Đây là vấn đề có ý nghĩa quan trọng, bởi tuổi trẻ chính là thời điểm đẹp nhất để ươm mầm và thắp sáng những ước mơ.


Tuổi trẻ là giai đoạn sung sức nhất của đời người, hội tụ đủ nhiệt huyết, sức khỏe và thời gian. Khát vọng, hoài bão là những ước mơ lớn lao, là mục tiêu, lý tưởng sống cao đẹp mà con người khao khát vươn tới. Nuôi dưỡng khát vọng chính là quá trình ấp ủ, giữ gìn và biến ước mơ thành động lực hành động. Nói như nhà thơ, đó là hành trình không ngừng đi mãi để chạm đến ngôi sao trắng của đời mình.


Trước hết, khát vọng mang lại ý nghĩa cho tuổi trẻ. Sống không có ước mơ, tuổi trẻ sẽ trôi qua vô định như lửa đã tắt và tro đã nguội. Chính khát vọng tạo ra la bàn định hướng, giúp ta vượt qua biết bao miền đất lạ xa xôi của thử thách. Nhờ có hoài bão, Steve Jobs dám bỏ học để tạo ra Apple, cô gái Malala dám đối đầu với khủng bố để đòi quyền đi học. Khát vọng biến người trẻ từ bình thường trở nên phi thường. Hơn nữa, nuôi dưỡng khát vọng là cách để tuổi trẻ không hoài phí. Thời gian sẽ tàn phá thanh xuân như năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ. Nhưng khi nơi cuối đường chính là ta đứng đó, điều khiến ta không hối hận chính là ta đã dám sống hết mình vì một lý tưởng. Khát vọng được nuôi dưỡng hôm nay sẽ trở thành cánh buồm thuở nhỏ, là điểm tựa tinh thần để ta không lạc lối khi về già. Bên cạnh đó, khát vọng của một cá nhân còn góp phần thay đổi cộng đồng. Tuổi trẻ Việt Nam với khát vọng khởi nghiệp, khát vọng làm chủ công nghệ đã góp phần đưa đất nước vươn mình. Mỗi ngôi sao trắng được thắp sáng sẽ góp vào bầu trời chung của dân tộc.


Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không đồng nghĩa với mơ mộng hão huyền. Hoài bão phải gắn với thực tế, với năng lực bản thân và hành động cụ thể. Cỏ dại trong thơ Đinh Hoàng Anh tuy bình dị nhưng bền bỉ, cũng như khát vọng chân chính phải có gốc rễ. Đáng buồn thay khi một bộ phận giới trẻ hiện nay sống không lý tưởng, lạc mất khát vọng trong game, mạng xã hội, ngại dấn thân và sợ thất bại. Đó chính là khi ta để lửa tắt ngay từ năm mười tám tuổi. Tuổi trẻ không có khát vọng cũng như con thuyền không có cánh buồm, mãi lênh đênh vô định.


Vì vậy, là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, chúng ta cần xác định ngôi sao trắng của riêng mình. Hãy dám ước mơ, nhưng phải kèm theo kế hoạch học tập, rèn luyện cụ thể. Đừng sợ thất bại khi đi mãi, bởi như bài thơ khẳng định: chỉ cần ta không dừng bước, lý tưởng sẽ vẫn chờ ta. Hãy bắt đầu từ hôm nay, từ những việc nhỏ nhất để nuôi dưỡng ngọn lửa khát vọng.


Tuổi trẻ như cánh buồm căng gió, và khát vọng chính là ngọn gió dẫn đường. Có thể thời gian sẽ lấy đi nhiều thứ, nhưng nếu ta đã sống với một hoài bão chân chính, thì ở cuối đường ta sẽ mỉm cười vì đã không sống hoài, sống phí. Hãy để tim ta không ngừng đi mãi vì những ngôi sao trắng của riêng mình.