Phạm Khánh Ly 23/06/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Khánh Ly 23/06/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

“ Thơ là tiếng nói đầu của tâm hồn khi chạm vào cuộc sống”- Xuân Diệu từng nhấn mạnh vai trò nguyên sơ và sâu thẳm của thi ca trong biểu hiện cảm xúc con người. Thật vậy, đến với bài thơ” Còn lại gì từ năm mười tám tuổi “ của tác giả Đinh Hoàng Anh, người đọc không chỉ bắt gặp tiếng lòng sâu kín, mà còn cảm nhận rõ vẻ đẹp của nội dung tư tưởng cùng những đặc sắc nghệ thuật tạo nên sức sống cho tác phẩm. Trước hết, bài thơ viết về tâm trạng nhân vật trữ tình, qua đó thể hiện tâm trạng đầy day dứt, ám ảnh và một khát vọng sống của nhân vật trữ tình. Điều này được thể hiện ngay qua những câu thơ “ Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành/ Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại” thể hiện sự trân trọng những kỉ niệm đã qua. Cụm từ “ bỏ lại không đành” cho thấy một tâm hồn đa cảm, luôn sống cùng kí ức. Hành động “ nhuộm cho mướt màu cỏ dại” là một ẩn dụ đẹp, biến những điều tưởng chừng đã cũ kĩ, hoang dại thành sức sống mới, xanh tươi hơn. Ý nghĩa ấy được gợi ra ngay từ nhan đề và được soi sáng rõ hơn qua những câu thơ “ Để tim không ngừng đi mãi …” khẳng định một bản ngã không chịu đứng yên, luôn khao khát được dấn thân, được yêu và được cảm nhận cuộc sống đến tận cùng. Không chỉ đắc sắc ở chủ đề và nhan đề, bài thơ còn cuốn hút người đọc bởi mạch vận động cảm xúc rất tự nhiên và tinh tế của nhân vật trữ tính. Ban đầu là cảm xúc day dứt bâng khuâng, nhẹ nhàng, tha thiết, điều này được khởi mở qua “ Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta” là biểu tưởng cực kì tươi sáng. Giữa những bộn bề của hồi ức và thực tại, “ngôi sao trắng” hiện lên như một đức tin, một cái đích tốt đẹp và thuần khiết vẫn luôn hiện hữu đón chờ ng lữ hành, từ đó cảm xúc được đẩy dần lên thành cao trà, trở nên mạnh mẽ, sâu sắc hơn và thể hiện rõ qua tâm trạng nhảy cảm, giàu suy tư nhưng cũng rất kiên định và lạc quan. Chính sự chuyển biến ấy đã làm cho bài thơ không chỉ có cảm xúc mà còn có chiều sâu tâm trạng, khiến người đọc như được đồng hành cùng nhân vật trữ tình qua từng cung bậc rung độn. Góp phần thể hiện điều đó là hệ thống hình ản, hình tượng và từ ngữ giàu sức gợi. Nổi bật trong bài thơ là những hình ảnh sinh động hấp dẫn. Qua khổ thơ trên, ta thấy một nhân vật trữ tình có tâm hồn nhạy cảm, giàu suy tư nhưng cũng rất kiên cường và lạc quan. Đó là một trái tim luôn hướng về phía ánh sán, dù con đường đi có trải qua bao nhiêu “ hồi ức” hay “ cỏ dại”

Câu 2:

Con người sinh ra để hoàn hảo nhưng không sinh ra để không ngừng hoàn thiện bản thân. Trong hành trình ấy mỗi cá nhân cần phải có hơn cả một trí tu, đó là trái tim biết yêu thương và hành động đúng đắn. Chính vì vậy, có những vấn đề xã hội là không thể xem nhẹ bởi nó chạm tới gốc rễ nhân cách và văn hóa. Trong những điều chiêm nghiệm ấy, một trong những vấn đề đó là tuổi trẻ với việc nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành.

Vậy tại sao chúng ta phải nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành ? Vì sao? Khát vọng chính là những mong muố, hoài bão lớn lao, tích cực hướng đến những giá trị tốt đẹp. Còn hành trình trưởng thành là quá trình mỗi người tự mình rèn luyện nhân các, trí tuệ và bản lĩnh để trở thành người sống có ích, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hộ. Cuộc sống vốn dĩ đã phức tạp và nhiều cám dỗ khiến nhiều người bị lầm đườn, lạc lối nên người trẻ cần biết nuôi dưỡng khát vọng trong hành trình trưởng thành của mình để không bị mất phương hướng. Vì vậy phải nuôi dưỡng khát vọng để biến tuổi trẻ thành quãng đời cống hiến nhằm khẳng định giá trị của bản thân và kiến tạo xã hội. Sẽ giúp tuổi trẻ sống có mục đích, có lý tưởng tránh lãng phí thời gian vào những việc làm không cần thiết. Là nguồn năng lực mạnh mẽ giúp tuổi trẻ nuôi dưỡng đam mê và sáng tạo, dám dũng cảm dấn thân và không chấp nhận cuộc sống an toàn, tẻ nhạt, tự tin vượt qua khó khăn và cả những thất bại trọng hành trình trưởng thành. Mỗi người chúng ta cần mạnh dạn, tận dụng tối đa sức trẻ và khả năng của mình để xây dựng và phát triển đất nước.

Trưởng thành không có nghĩa là đánh mất đi sự hồn nhiên hay những ước mơ ngây ngô tuổi đôi mươi. Trưởng thành thật sự là khi ta biết hiện thực hoá ước mơ đó bằng hành động. Nuôi dưỡng khát vọng giúp người trẻ không bị cuốn theo những giá trị vật chất mà biết tập trung vào những giá trị cốt lõi, bền vững. Khát vọng giống như một la bàn, giúp ta vững định hướng dù cuộc đời có nhiều biến động

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay không ít bạn trẻ đang sống phí khi thiếu đi khát vọng hoặc dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn. Một bộ phận khác lại chạy theo những khát vọng ảo, không phù hợp với thực tế. Đó là một sự lãng phí vô cùng to lớn đối với giới trẻ.

Hãy dũng cảm dấn thân, trải nghiệm và nuôi dưỡng cho mình một khát vọng cao đẹp. Bởi lẽ, như ai đó đã nơi: “ khi bạn dám ước mơ, bạn đã đi được một nửa chặng đường đến thành công”. Hãy để tuổi trẻ trở thành hành trình rực rỡ nhất, nơi khát vọng biến thành hiện thực.


Câu 1

Nhân vật trữ tình trong văn bản là “ta” – cái tôi trữ tình của tác giả, đại diện cho người đã đi qua tuổi trẻ (đặc biệt là tuổi mười tám) và đang hồi tưởng, chiêm nghiệm về những gì còn – mất của quãng thời gian ấy.

Câu 2

Trong khổ thơ (1), tác giả dùng các hình ảnh để thể hiện sự tàn phai, mất mát của thời gian:

•“Lửa đã tắt”, “tro đã nguội” → sự nguội lạnh, kết thúc của nhiệt huyết.

•“Những đoá hồng khô”, “lạc mất mùi hương” → vẻ đẹp và cảm xúc đã phai tàn.

•“Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ” → thời gian trôi đi âm thầm, phủ lấp mọi thứ.

Câu 3

Hình ảnh “cánh buồm thuở nhỏ” mang ý nghĩa biểu tượng:

•Gợi về tuổi thơ, những ước mơ trong trẻo, hồn nhiên ban đầu.

•Là biểu tượng của khát vọng ra đi, khám phá thế giới.

•Khi xuất hiện ở “nơi chân mây”, nó còn thể hiện điểm khởi đầu của hành trình đời người, nơi những giấc mơ đã từng được chở đi và vẫn còn in dấu trong tâm hồn.

→ Qua đó, tác giả nhấn mạnh: dù trưởng thành, con người vẫn mang theo những ước mơ nguyên sơ làm động lực sống.

Câu 4

Phép lặp cấu trúc “Còn lại gì…” được sử dụng nhiều lần trong bài có hiệu quả:

•Tạo nhịp điệu trầm buồn, da diết, phù hợp với cảm xúc hoài niệm.

•Nhấn mạnh nỗi trăn trở, day dứt của nhân vật trữ tình về những gì còn lại sau thời gian.

•Góp phần liên kết các khổ thơ, làm nổi bật mạch cảm xúc xuyên suốt: từ tiếc nuối, mất mát đến suy ngẫm và hướng về phía trước.

→ Làm tăng sức gợi cảm và chiều sâu triết lí cho bài thơ.

Câu 5

Hai câu thơ:

“Qua biết bao miền đất lạ xa xôi

Nơi cuối đường chính là ta đứng đó”

gợi suy nghĩ:

•Những trải nghiệm trong tuổi trẻ (đi qua “miền đất lạ”) là hành trình khám phá thế giới và khám phá chính bản thân.

•Cuối cùng, điều con người nhận ra không chỉ là thế giới bên ngoài mà là hiểu rõ hơn về chính mình.

•Trải nghiệm giúp ta trưởng thành, định hình bản sắc, tích lũy giá trị sống.

→ Vì vậy, tuổi trẻ cần dám đi, dám thử, dám trải nghiệm; bởi mỗi hành trình đều góp phần làm nên con người ta ở “cuối đường”.