Nguyễn Thị Thu Hà 19/04/2008
Giới thiệu về bản thân
Hành trình trưởng thành của mỗi người giống như một chuyến tàu không có vé khứ hồi, nơi mà mỗi trạm dừng chân đều để lại những dư âm khó quên. Trong bài thơ Còn lại gì từ năm mười tám tuổi, nhà thơ Đinh Hoàng Anh đã khơi gợi một nỗi niềm đau đáu về sự tàn phai của thời gian qua hình ảnh lửa đã tắt và tro đã nguội. Thế nhưng, giữa những đổ nát của ký ức, thứ ánh sáng bền bỉ nhất còn sót lại chính là khát vọng. Đối với tuổi trẻ, việc nuôi dưỡng khát vọng không chỉ là việc vẽ ra những ước mơ màu hồng, mà còn là bản lĩnh để đối mặt với những cơn giông bão trong hành trình khẳng định giá trị bản thân.
Trước hết, chúng ta cần hiểu khát vọng không phải là những ảo tưởng xa vời hay sự tham lam ích kỷ. Khát vọng là những hoài bão cao đẹp, là động lực nội sinh thôi thúc con người vươn tới những điều tốt đẹp cho mình và cho đời. Trưởng thành không chỉ tính bằng số tuổi, mà tính bằng độ chín của tâm hồn khi ta biết biến những khát vọng ấy thành hành động thực tế. Tuổi trẻ chính là giai đoạn rực rỡ nhất để nuôi dưỡng hạt mầm này, bởi chúng ta có sự nhiệt huyết và cả thời gian để sửa chữa những sai lầm.
Tại sao khát vọng lại quan trọng đến vậy? Bởi vì cuộc sống vốn dĩ không bằng phẳng, sẽ có những lúc ước mơ như sương dâng thành đêm tối khiến ta muốn bỏ cuộc. Nếu không có khát vọng làm kim chỉ nam, người trẻ rất dễ bị hòa tan vào sự tầm thường, sống một cuộc đời tẻ nhạt như lá phủ mặt hồ. Khát vọng giúp ta nhìn thấy giọt nắng trong hoàng hôn, thấy cơ hội trong thách thức. Hãy nhìn vào tấm gương của Nick Vujicic, một người sinh ra không có tay chân nhưng bằng khát vọng sống mãnh liệt, anh đã trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người toàn cầu. Chính khát vọng đã giúp anh vượt qua ranh giới của sự khiếm khuyết để tạo nên kỳ tích.
Tuy nhiên, chúng ta cũng cần thẳng thắn nhìn nhận một thực tế trái ngược. Hiện nay, có một bộ phận giới trẻ đang rơi vào trạng thái sống mòn, không lý tưởng, không đam mê. Họ chọn lối sống hưởng thụ hoặc dễ dàng gục ngã trước những áp lực nhỏ nhất. Ngược lại, cũng có những người nhầm lẫn khát vọng với tham vọng mù quáng, bất chấp đạo đức để đạt được mục đích. Một khát vọng chân chính phải là sự kết hợp giữa ước mơ và trách nhiệm, giữa cái tôi cá nhân và lợi ích cộng đồng. Nếu khát vọng chỉ dừng lại ở lời nói mà không có sự dấn thân vào những miền đất lạ như lời thơ đã viết, nó sẽ chỉ là một cánh buồm mắc cạn.
Liên hệ với bản thân tôi, một người trẻ cũng đang đứng trước những ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời, tôi hiểu rằng khát vọng không cần phải là điều gì quá vĩ đại. Nó có thể bắt đầu từ việc nỗ lực vượt qua một môn học khó, từ việc kiên trì theo đuổi một sở thích lành mạnh hay đơn giản là mong muốn trở thành người có ích. Đôi khi tôi cũng thấy hoang mang về tương lai, lo sợ mình sẽ thất bại, nhưng bài thơ đã nhắc nhở tôi rằng nơi cuối đường chính là ta đứng đó. Nghĩa là mọi trải nghiệm, dù đắng cay, đều giúp ta gặp lại chính mình trưởng thành hơn.
Tóm lại, khát vọng chính là ngôi sao trắng chở che và dẫn lối cho tuổi trẻ qua những năm tháng mười tám đầy biến động. Đừng để thời gian trôi đi trong sự lãng phí, hãy cứ giữ cho trái tim mình không ngừng đi mãi. Trưởng thành có thể lấy đi của chúng ta sự hồn nhiên, nhưng nếu biết nuôi dưỡng khát vọng, chúng ta sẽ luôn giữ được màu mướt của cỏ dại trong tâm hồn, để mỗi bước đi trên hành trình đời người đều trở nên ý nghĩa và rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Câu 1. Nhân vật trữ tình trong văn bản là "ta" (hoặc người đang đứng ở ngưỡng cửa trưởng thành để hoài niệm về tuổi mười tám).
Câu 2. Trong khổ thơ (1), tác giả dùng những hình ảnh thể hiện sự tàn phai, mất mát là: lửa đã tắt, tro đã nguội, mùi hương trên những đóa hồng khô bị lạc mất và năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ.
Câu 3. Hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" biểu tượng cho những ước mơ, khát vọng và hoài bão trong sáng của thời thơ ấu; đồng thời là điểm tựa tâm hồn giúp con người giữ lại sự thuần khiết giữa những biến động của cuộc đời.
Câu 4. Phép lặp cấu trúc "Còn lại gì..." có tác dụng nhấn mạnh sự trăn trở, nuối tiếc của nhân vật trữ tình trước dòng chảy nghiệt ngã của thời gian, đồng thời tạo nên nhịp điệu da diết, trầm buồn và tăng tính liên kết cho mạch cảm xúc của bài thơ.
Câu 5. Hai câu thơ gợi suy nghĩ rằng hành trình trải nghiệm của tuổi trẻ thực chất là hành trình để tìm thấy chính mình; qua những miền đất lạ và những thử thách, con người mới nhận ra giá trị bản thân, trưởng thành hơn và hiểu rõ đích đến thực sự của cuộc đời không nằm ở đâu xa mà ở ngay trong sự tự nhận thức của mỗi cá nhân.