Lê Thị Diễm Hằng 12/09/2008

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Diễm Hằng 12/09/2008
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Nhân vật trữ tình trong văn bản là “ta” người đang lật giở những kỷ niệm, hồi tưởng về quá khứ và tuổi trẻ của chính mình.

Câu 2:

-“ lửa đã tắt” Sự nguội lạnh, kết thúc của những đam mê, nhiệt huyết.

- " tro đã nguội" Dấu vết còn sót lại của những gì từng rực rỡ nhưng đã lụi tàn.

-" đoá hồng khô" Vẻ đẹp đã héo úa, không còn sức sống và hương thơm.

-"lá phủ mặt hồ" Sự rơi rụng, che lấp và trôi đi của năm tháng.

Câu 3:

- Đại diện cho những ước mơ, khát vọng nguyên sơ, trong trẻo và hồn nhiên của thời thơ ấu.

- Gợi nhắc về một tâm hồn sẵn sàng ra khơi, khám phá thế giới với niềm tin yêu thuần khiết nhất, dù cho thực tại có bao nhiêu đổi thay.

Câu 4: Phép lặp cấu trúc "Còn lại gì...", "Nơi cuối đường...", "Nơi chân mây..."

=>Tác dụng

+ Nhấn mạnh sự trăn trở, day dứt của nhân vật trữ tình khi nhìn lại quá khứ. Nó tạo nên một dòng mạch hồi tưởng miên man, khẳng định những giá trị tinh thần vẫn còn vẹn nguyên dù thời gian trôi qua.

+ Tạo nhịp điệu da diết, trầm lắng như một bản nhạc buồn nhưng đầy suy ngẫm, giúp bài thơ giàu tính nhạc và tăng sức truyền cảm cho người đọc.

Câu 5:

Trải nghiệm là hành trình tìm thấy chính mình. Tuổi trẻ cần đi, cần dấn thân vào những "miền đất lạ" để va chạm và trưởng thành. Những chuyến đi không chỉ giúp mở mang kiến thức mà quan trọng nhất là giúp ta nhận ra bản ngã, giá trị cốt lõi của bản thân.Dù đi xa đến đâu, cuối cùng con người vẫn phải đối diện với chính tâm hồn mình. Những trải nghiệm giúp ta gạn lọc những gì phù phiếm để giữ lại cái tôi chân thật và vững vàng nhất .Đừng ngại thử thách hay đi xa, vì mỗi bước chân đi là một bước ta tiến gần hơn đến việc hiểu rõ mình là ai.

Câu 1:

Khổ thơ cuối của bài "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" là một nốt lặng đầy suy tư, khắc họa tâm trạng luyến lưu nhưng cũng cực kỳ bản lĩnh của nhân vật trữ tình. Cụm từ " bỏ lại không đành" cho thấy một thái độ trân trọng tuyệt đối với quá khứ; những hồi ức không phải là gánh nặng, mà là một phần máu thịt của tâm hồn. Hình ảnh" nhuộm cho mướt màu có đại" là một ẩn dụ rất đẹp thay vì để kỷ niệm úa tàn, tác giả muốn dùng sức sống của hiện tại để nuôi dưỡng chúng, biến những điều bình dị nhất thành sự tươi mới. Đặc biệt, khát vọng " để tim ta không ngừng đi mãi" khẳng định rằng hồi ức chính là động lực chứ không phải rào cản. Kết thúc bằng hình ảnh " ngôi sao trắng vẫn chờ", tâm trạng nhân vật trữ tình chuyển từ hoài niệm sang niềm tin hy vọng. Đó là một tâm thế sống tích cực trân trọng những gì đã qua nhưng luôn hướng về phía trước, nơi những lý tưởng thuần khiết vẫn đang tỏa sáng đón chờ.