Phùng Minh Hiếu 06/09/2008
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 bài làm:
Khổ thơ cuối của bài "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" là tiếng lòng đầy xúc động, thể hiện sự chuyển biến tâm trạng từ nuối tiếc sang trân trọng và quyết tâm dấn thân của nhân vật trữ tình. Cụm từ "bỏ lại không đành" cho thấy sự trân trọng sâu sắc đối với quá khứ; những hồi ức không phải là gánh nặng mà là hành trang quý giá. Thay vì bi lụy trước sự trôi chảy của thời gian, nhân vật trữ tình chọn cách "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" – một hình ảnh ẩn dụ về việc làm tươi mới lại những ký ức, biến những điều giản dị, xưa cũ thành sức sống bền bỉ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở hoài niệm mà chuyển hóa thành động lực: "để tim ta không ngừng đi mãi". Phép nhân hóa "ngôi sao trắng vẫn chở ta" ở cuối bài tạo nên một cái kết giàu chất lãng mạn, khẳng định niềm tin và sự định hướng. Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn chín chắn: biết nhìn lại để tri ân, biết giữ gìn những giá trị tinh thần để vững vàng tiến về phía tương lai.
Câu 2: bài làm :
Tuổi mười tám, khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, mỗi chúng ta thường tự hỏi: "Còn lại gì sau những năm tháng ấy?". Câu trả lời không nằm ở những đóa hồng đã khô hay ngọn lửa đã tắt, mà nằm ở khát vọng ta đã nuôi dưỡng. Trong hành trình trưởng thành, việc nuôi dưỡng khát vọng chính là chìa khóa để tuổi trẻ trở nên rực rỡ và ý nghĩa. Khát vọng không đơn thuần là những mong muốn nhất thời, mà là hoài bão lớn lao, là mục đích sống cao đẹp thúc đẩy con người hành động. Trên hành trình trưởng thành đầy rẫy những "miền đất lạ" và cả những "cơn mưa lạc nẻo", khát vọng đóng vai trò như "ngôi sao trắng" soi đường. Nó giúp chúng ta không bị lạc lối trước những cám dỗ và không gục ngã trước những thất bại cay đắng. Như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh, dù "ước mơ như sương dâng thành đêm tối", nhưng chính việc không ngừng đi, không ngừng khao khát đã giúp họ tìm thấy chính mình ở "cuối con đường". Nuôi dưỡng khát vọng mang lại giá trị to lớn cho tuổi trẻ. Thứ nhất, nó tạo ra động lực tự thân. Khi có khát vọng, ta không cần ai thúc ép mà vẫn tự nguyện dấn thân, học tập và rèn luyện. Thứ hai, khát vọng giúp con người khai phá những giới hạn của bản thân. Những trải nghiệm từ việc theo đuổi ước mơ sẽ giúp ta trưởng thành, tích lũy vốn sống và bản lĩnh. Một tuổi trẻ không khát vọng giống như cánh buồm không có gió, mãi quẩn quanh trong bến đỗ bình yên nhưng tẻ nhạt và vô nghĩa. Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mơ mộng hão huyền. Khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế và sự kiên trì. Thực tế ngày nay, có một bộ phận thanh niên sống thờ ơ, không mục đích, hoặc dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Đó là lối sống "lá phủ mặt hồ", lặng lẽ và mờ nhạt. Chúng ta cần hiểu rằng, khát vọng cần được tưới tẩm bằng sự nỗ lực mỗi ngày, bằng cả những giọt mồ hôi và nước mắt. Nhìn lại đoạn trích, hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" vẫn mãi chở mộng mơ vào "đáy mắt thẳm xanh". Điều đó nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: hãy cứ mơ ước, hãy cứ khát khao nhưng đừng quên giữ cho trái tim mình luôn "mướt màu cỏ dại" – tươi mới và đầy sức sống. Hành trình trưởng thành có thể xa xôi, nhưng nếu có khát vọng dẫn lối, ta sẽ tìm thấy phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình. Tóm lại, khát vọng là linh hồn của tuổi trẻ. Đừng để năm tháng rơi đi một cách vô nghĩa, hãy để mỗi bước chân trên hành trình trưởng thành đều in dấu một ước mơ đang rực cháy. Bởi suy cho cùng, con người không già đi vì thời gian, mà già đi khi để khát vọng dần dần .
Câu 1 bài làm:
Khổ thơ cuối của bài "Còn lại gì từ năm mười tám tuổi" là tiếng lòng đầy xúc động, thể hiện sự chuyển biến tâm trạng từ nuối tiếc sang trân trọng và quyết tâm dấn thân của nhân vật trữ tình. Cụm từ "bỏ lại không đành" cho thấy sự trân trọng sâu sắc đối với quá khứ; những hồi ức không phải là gánh nặng mà là hành trang quý giá. Thay vì bi lụy trước sự trôi chảy của thời gian, nhân vật trữ tình chọn cách "nhuộm cho mướt màu cỏ dại" – một hình ảnh ẩn dụ về việc làm tươi mới lại những ký ức, biến những điều giản dị, xưa cũ thành sức sống bền bỉ. Tâm trạng ấy không dừng lại ở hoài niệm mà chuyển hóa thành động lực: "để tim ta không ngừng đi mãi". Phép nhân hóa "ngôi sao trắng vẫn chở ta" ở cuối bài tạo nên một cái kết giàu chất lãng mạn, khẳng định niềm tin và sự định hướng. Nhân vật trữ tình hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn chín chắn: biết nhìn lại để tri ân, biết giữ gìn những giá trị tinh thần để vững vàng tiến về phía tương lai.
Câu 2: bài làm :
Tuổi mười tám, khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, mỗi chúng ta thường tự hỏi: "Còn lại gì sau những năm tháng ấy?". Câu trả lời không nằm ở những đóa hồng đã khô hay ngọn lửa đã tắt, mà nằm ở khát vọng ta đã nuôi dưỡng. Trong hành trình trưởng thành, việc nuôi dưỡng khát vọng chính là chìa khóa để tuổi trẻ trở nên rực rỡ và ý nghĩa. Khát vọng không đơn thuần là những mong muốn nhất thời, mà là hoài bão lớn lao, là mục đích sống cao đẹp thúc đẩy con người hành động. Trên hành trình trưởng thành đầy rẫy những "miền đất lạ" và cả những "cơn mưa lạc nẻo", khát vọng đóng vai trò như "ngôi sao trắng" soi đường. Nó giúp chúng ta không bị lạc lối trước những cám dỗ và không gục ngã trước những thất bại cay đắng. Như nhân vật trữ tình trong thơ Đinh Hoàng Anh, dù "ước mơ như sương dâng thành đêm tối", nhưng chính việc không ngừng đi, không ngừng khao khát đã giúp họ tìm thấy chính mình ở "cuối con đường". Nuôi dưỡng khát vọng mang lại giá trị to lớn cho tuổi trẻ. Thứ nhất, nó tạo ra động lực tự thân. Khi có khát vọng, ta không cần ai thúc ép mà vẫn tự nguyện dấn thân, học tập và rèn luyện. Thứ hai, khát vọng giúp con người khai phá những giới hạn của bản thân. Những trải nghiệm từ việc theo đuổi ước mơ sẽ giúp ta trưởng thành, tích lũy vốn sống và bản lĩnh. Một tuổi trẻ không khát vọng giống như cánh buồm không có gió, mãi quẩn quanh trong bến đỗ bình yên nhưng tẻ nhạt và vô nghĩa. Tuy nhiên, nuôi dưỡng khát vọng không có nghĩa là mơ mộng hão huyền. Khát vọng cần đi đôi với hành động thực tế và sự kiên trì. Thực tế ngày nay, có một bộ phận thanh niên sống thờ ơ, không mục đích, hoặc dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Đó là lối sống "lá phủ mặt hồ", lặng lẽ và mờ nhạt. Chúng ta cần hiểu rằng, khát vọng cần được tưới tẩm bằng sự nỗ lực mỗi ngày, bằng cả những giọt mồ hôi và nước mắt. Nhìn lại đoạn trích, hình ảnh "cánh buồm thuở nhỏ" vẫn mãi chở mộng mơ vào "đáy mắt thẳm xanh". Điều đó nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: hãy cứ mơ ước, hãy cứ khát khao nhưng đừng quên giữ cho trái tim mình luôn "mướt màu cỏ dại" – tươi mới và đầy sức sống. Hành trình trưởng thành có thể xa xôi, nhưng nếu có khát vọng dẫn lối, ta sẽ tìm thấy phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình. Tóm lại, khát vọng là linh hồn của tuổi trẻ. Đừng để năm tháng rơi đi một cách vô nghĩa, hãy để mỗi bước chân trên hành trình trưởng thành đều in dấu một ước mơ đang rực cháy. Bởi suy cho cùng, con người không già đi vì thời gian, mà già đi khi để khát vọng dần dần .