Phạm Phương Thảo 23/08/2009

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Phương Thảo 23/08/2009
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Chỉ ra những dấu hiệu cho thấy văn bản trên là văn bản thông tin.

Các dấu hiệu:

  • Văn bản cung cấp thông tin thời sự, sự kiện có thật: Intervision 2025, thành công của ca sĩ Đức Phúc, thư chúc mừng của Thủ tướng.
  • Ngôn ngữ khách quan, rõ ràng, không mang tính biểu cảm hay kể chuyện hư cấu.
  • Có số liệu, dẫn nguồn, trích dẫn (ví dụ: nguồn FBNV, báo quốc tế, lời Thủ tướng).
  • Mục đích chính là cung cấp thông tin, phân tích và giải thích một hiện tượng văn hoá – âm nhạc.

→ Những đặc điểm này cho thấy đây là văn bản thông tin.

Câu 2. Văn bản trên viết về vấn đề gì?

Văn bản viết về:

  • Thành công của ca sĩ Đức Phúc tại Intervision 2025, với ca khúc mang đậm chất liệu văn hoá truyền thống.
  • Từ đó bàn rộng hơn về vai trò của bản sắc văn hoá trong việc xây dựng thương hiệu âm nhạc Việt Nam và hội nhập quốc tế. •Câu 3. Chỉ ra và phân tích tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ được sử dụng trong văn bản.

Phương tiện phi ngôn ngữHình ảnh “Phần biểu diễn ấn tượng của ca sĩ Đức Phúc trên sân khấu Intervision 2025”.

Tác dụng:

  • Hỗ trợ người đọc hình dung rõ hơn về không khí sân khấu, quy mô, sự đầu tư của màn trình diễn.
  • Tăng tính thuyết phục và sinh động, giúp thông tin trong bài trở nên trực quan.
  • Gợi cảm xúc và tạo ấn tượng mạnh về thành công của nghệ sĩ Việt Nam trên đấu trường quốc tế.

B1:Trong bối cảnh hội nhập quốc tế sâu rộng, bản sắc văn hoá dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với đất nước ta. Trước hết, đó là nền tảng giúp chúng ta khẳng định vị thế và tạo nên dấu ấn riêng giữa cộng đồng thế giới đa dạng. Khi giao lưu với bạn bè năm châu, một dân tộc chỉ thật sự được tôn trọng khi mang trong mình những giá trị văn hoá độc đáo, bền vững. Bản sắc văn hoá còn là sợi dây nối dài truyền thống, giúp thế hệ trẻ hiểu về cội nguồn, từ đó nuôi dưỡng lòng tự hào và ý thức giữ gìn những giá trị tốt đẹp của cha ông. Đồng thời, bản sắc văn hoá là “lá chắn” bảo vệ chúng ta trước nguy cơ hoà tan, đánh mất bản mình trong dòng chảy toàn cầu hóa. Việc gìn giữ và phát huy bản sắc không đồng nghĩa với bảo thủ, mà chính là chọn lọc, tiếp thu tinh hoa nhân loại trên nền tảng giá trị Việt Nam. Vì vậy, mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần ý thức trân trọng, giữ gìn và lan toả những nét đẹp văn hoá dân tộc, góp phần xây dựng một Việt Nam hội nhập nhưng không đánh mất bản sắc.

c2:Trong đời sống tinh thần của con người, nghệ thuật luôn giữ một vị trí đặc biệt bởi nó không chỉ phản ánh hiện thực mà còn lay động cảm xúc, đánh thức những tầng sâu tâm hồn. Giữa vô vàn tác phẩm nghệ thuật, bộ phim Mắt Biếc – chuyển thể từ truyện dài của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh – là tác phẩm để lại trong tôi nhiều dư âm và khiến tôi nhận ra sức hấp dẫn mạnh mẽ của nghệ thuật chân chính.

Điều đầu tiên tạo nên sức hút của Mắt Biếc chính là câu chuyện đậm chất nhân văn. Bộ phim kể về mối tình đơn phương bền bỉ của chàng trai Ngạn dành cho cô gái Hà Lan từ thuở bé cho đến khi trưởng thành. Không kịch tính, không ồn ào, tình yêu của Ngạn chạm đến trái tim người xem bằng sự chân thật, trong trẻo và đầy day dứt. Chính nỗi buồn dịu dàng ấy khiến khán giả vừa xót xa, vừa thấu hiểu, vừa thấy một phần chính mình trong đó. Nghệ thuật đôi khi hấp dẫn ở chỗ nó khiến ta nhận ra ta đã từng thương ai đó đến mức nào, từng đánh mất điều gì, từng bỏ lỡ ai.

Sức hấp dẫn của tác phẩm còn đến từ yếu tố hình ảnh. Đạo diễn Victor Vũ đã tạo nên một thế giới thẩm mỹ giàu chất thơ: ngôi làng Đo Đo với những tán cây xanh ngắt, con đường quê rực nắng, bầu trời trong veo, hay những mùa hoa sim tím trải dài như gửi gắm nỗi niềm của nhân vật. Mỗi khung hình đều được chăm chút như một bức tranh, khiến người xem vừa thưởng thức câu chuyện vừa đắm mình trong vẻ đẹp mộc mạc của làng quê Việt. Khi nghệ thuật chạm tới cái đẹp thuần khiết, nó khiến ta muốn chiêm ngưỡng mãi không rời.

Âm nhạc cũng là yếu tố góp phần làm tăng sức hấp dẫn của bộ phim. Ca khúc Có chàng trai viết lên cây của Phan Mạnh Quỳnh, vang lên ở những khoảnh khắc quan trọng, như một lời tự sự nhẹ nhàng mà sâu lắng. Âm điệu chậm rãi, giai điệu da diết như thay Ngạn nói lên nỗi lòng mình. Âm nhạc khi hoà quyện với hình ảnh và cảm xúc nhân vật đã tạo nên một tổng thể giàu sức gợi, khiến tác phẩm sau khi kết thúc vẫn như âm vang trong người xem.

Không chỉ dừng lại ở trải nghiệm thẩm mỹ, Mắt Biếc còn hấp dẫn bởi những suy ngẫm mà nó để lại. Người xem hiểu rằng tình yêu không chỉ là sự đắm say, mà còn là sự hy sinh và chấp nhận. Đôi khi, ta thương một người đến mức dành cả đời để dõi theo họ, nhưng vẫn không thể có được họ. Sự hụt hẫng ấy không làm tình yêu nhỏ lại, mà khiến nó trở nên đẹp và đáng trân trọng. Tác phẩm vì vậy khơi dậy trong ta sự đồng cảm và lòng trắc ẩn – những giá trị mà nghệ thuật đích thực luôn hướng tới.

Sức hấp dẫn của một tác phẩm nghệ thuật không nằm ở việc nó có kết thúc đẹp hay không, mà ở chỗ nó khiến ta rung động, khiến ta hiểu thêm về bản thân và cuộc sống. Với tôi, Mắt Biếc là một tác phẩm như thế: nhẹ nhàng nhưng ám ảnh, đẹp đẽ nhưng buồn bã, và quan trọng nhất – nó khiến tôi biết trân trọng những cảm xúc chân thật trong đời.