Nguyễn Hoàng Nam 08/10/2009
Giới thiệu về bản thân
Người cha
Yep
Chào em, đây là một đề bài rất hay, kết hợp giữa nghị luận xã hội và nghị luận văn học. Dưới đây là bài viết tham khảo để em có thể hình dung rõ hơn về cách triển khai. --- Câu 1: (2,0 điểm) Đoạn văn khoảng 200 chữ Đề bài: Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của bản sắc văn hoá dân tộc đối với đất nước ta trong thời kì hội nhập. Bài làm tham khảo: Trong dòng chảy hội nhập toàn cầu, bản sắc văn hóa dân tộc chính là "hộ chiếu" để Việt Nam tự tin bước ra thế giới. Trước hết, bản sắc văn hóa là cội nguồn sức mạnh tinh thần, là điểm tựa vững chắc giúp chúng ta giữ vững lập trường, không bị hòa tan hoặc "chảy máu chất xám" văn hóa. Khi ta biết rõ mình là ai, đến từ đâu, ta sẽ có đủ bản lĩnh để tiếp thu tinh hoa nhân loại một cách chọn lọc và sáng tạo. Thứ hai, trong "ngôi làng toàn cầu", chính bản sắc độc đáo lại là lợi thế cạnh tranh mạnh mẽ nhất. Từ ẩm thực, trang phục áo dài, di sản như Nhã nhạc cung đình Huế đến các làng nghề thủ công truyền thống... đều trở thành những tài sản vô giá thu hút du lịch, quảng bá hình ảnh đất nước và phát triển kinh tế. Cuối cùng, việc gìn giữ bản sắc không có nghĩa là đóng cửa, mà là một quá trình "giao thoa" tích cực, làm giàu có thêm cho văn hóa dân tộc bằng những giá trị mới. Vì vậy, mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần ý thức sâu sắc việc học hỏi, trân trọng và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống, biến nó thành sức mạnh nội sinh để Việt Nam không chỉ hội nhập mà còn tỏa sáng trên bản đồ thế giới. --- Câu 2: (4,0 điểm) Bài văn nghị luận khoảng 600 chữ Đề bài: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bàn luận về sức hấp dẫn của một tác phẩm nghệ thuật (bức tranh, bức tượng, bộ phím, bài hát,…) mà em yêu thích. Bài làm tham khảo: Đề tài: Sức hấp dẫn của ca khúc "Dáng đứng Việt Nam" (Nhạc và lời: Nguyễn Chí Vũ). Nghệ thuật chân chính là những gì còn đọng lại trong tâm trí người thưởng thức lâu sau khi tác phẩm kết thúc. Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, có những ca khúc đã vượt qua ranh giới của một bài hát thông thường để trở thành một biểu tượng, một pho sử thi bằng âm thanh. "Dáng đứng Việt Nam" của nhạc sĩ Nguyễn Chí Vũ là một tác phẩm như thế. Sức hấp dẫn của nó không chỉ đến từ giai điệu hào hùng mà còn từ sức mạnh lay động tâm hồn, khắc họa chân dung bất tử về người lính trong chiến tranh. Trước tiên, sức hấp dẫn của bài hát đến từ sự kết hợp hoàn hảo giữa chất nhạc và chất thơ trong lời ca. Giai điệu mở đầu trang nghiêm, dồn dập như những bước chân ra trận, rồi chuyển sang phần trữ tình sâu lắng khi miêu tả hình ảnh người chiến sĩ, và cuối cùng vút cao, hùng tráng ở khúc khải hoàn. Lời ca không đơn thuần là lời hát, mà là những vần thơ đầy hình tượng và sức gợi: "Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất / Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng". Hình ảnh "gượng đứng lên" ấy là một điểm nhấn thiên tài, biến cái chết bi thương thành một tư thế bất tử, hiên ngang. Đó không phải là dáng đứng của sự sống sinh học, mà là dáng đứng của ý chí, của khí phách Việt Nam được tạc vào lịch sử. Thứ hai, sức hấp dẫn nằm ở khả năng khái quát và điển hình hóa hình tượng nghệ thuật. Người lính trong bài hát không còn là một cá nhân cụ thể, mà đã trở thành biểu tượng cho cả một thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Tác giả đã rất tinh tế khi xây dựng hình tượng người lính gắn với những địa danh lịch sử: Tân Sơn Nhất, Đồng Lộc, Thành Cổ Quảng Trị, Kon Tum. Mỗi địa danh ấy như một chương sử bi tráng, làm nền cho "dáng đứng" kia trở nên vĩ đại và thiêng liêng hơn. Bài hát không chỉ kể một câu chuyện, mà nó dựng lên một tượng đài tập thể bằng âm nhạc, khiến bất kỳ ai nghe cũng thấy được sự hy sinh thầm lặng và cao cả của cha anh. Cuối cùng, và có lẽ là sâu sắc nhất, sức hấp dẫn của "Dáng đứng Việt Nam" đến từ giá trị nhân văn sâu sắc và sức sống vượt thời gian. Bài hát ra đời trong chiến tranh nhưng không hề mang hơi thở của hận thù hay bạo lực. Ngược lại, nó ngợi ca vẻ đẹp của sự hy sinh, của lý tưởng sống vì Tổ quốc. Nó trả lời cho câu hỏi muôn đời: "Vì sao một dân tộc nhỏ bé có thể chiến thắng những kẻ thù hùng mạnh?". Câu trả lời nằm ở "dáng đứng" ấy - dáng đứng của những con người biết đứng lên vì nghĩa lớn, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Chính vì thế, hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, mỗi khi giai điệu ấy vang lên trong các ngày lễ trọng đại, nó vẫn khiến hàng triệu trái tim người Việt xúc động, tự hào. Nó trở thành cầu nối tâm linh giữa các thế hệ, nhắc nhở người sống phải biết trân trọng, ghi nhớ công ơn của những người đã ngã xuống. Tóm lại, sức hấp dẫn của "Dáng đứng Việt Nam" là sự kết tinh của tài năng nghệ thuật, tình yêu đất nước và lòng biết ơn sâu sắc. Nó chứng minh rằng, một tác phẩm nghệ thuật thực sự có sức sống khi nó chạm được vào những giá trị phổ quát nhất của con người: lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần bất tử. Bài hát ấy mãi mãi là một khúc tráng ca, nuôi dưỡng tâm hồn Việt và khẳng định: "Dáng đứng Việt Nam" - tạc vào thế kỷ / Hình tượng đứng yên và tiếng thét hiên ngang. ---
Chào em, đây là một đề bài rất hay, kết hợp giữa nghị luận xã hội và nghị luận văn học. Dưới đây là bài viết tham khảo để em có thể hình dung rõ hơn về cách triển khai. --- Câu 1: (2,0 điểm) Đoạn văn khoảng 200 chữ Đề bài: Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý nghĩa của bản sắc văn hoá dân tộc đối với đất nước ta trong thời kì hội nhập. Bài làm tham khảo: Trong dòng chảy hội nhập toàn cầu, bản sắc văn hóa dân tộc chính là "hộ chiếu" để Việt Nam tự tin bước ra thế giới. Trước hết, bản sắc văn hóa là cội nguồn sức mạnh tinh thần, là điểm tựa vững chắc giúp chúng ta giữ vững lập trường, không bị hòa tan hoặc "chảy máu chất xám" văn hóa. Khi ta biết rõ mình là ai, đến từ đâu, ta sẽ có đủ bản lĩnh để tiếp thu tinh hoa nhân loại một cách chọn lọc và sáng tạo. Thứ hai, trong "ngôi làng toàn cầu", chính bản sắc độc đáo lại là lợi thế cạnh tranh mạnh mẽ nhất. Từ ẩm thực, trang phục áo dài, di sản như Nhã nhạc cung đình Huế đến các làng nghề thủ công truyền thống... đều trở thành những tài sản vô giá thu hút du lịch, quảng bá hình ảnh đất nước và phát triển kinh tế. Cuối cùng, việc gìn giữ bản sắc không có nghĩa là đóng cửa, mà là một quá trình "giao thoa" tích cực, làm giàu có thêm cho văn hóa dân tộc bằng những giá trị mới. Vì vậy, mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần ý thức sâu sắc việc học hỏi, trân trọng và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống, biến nó thành sức mạnh nội sinh để Việt Nam không chỉ hội nhập mà còn tỏa sáng trên bản đồ thế giới. --- Câu 2: (4,0 điểm) Bài văn nghị luận khoảng 600 chữ Đề bài: Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bàn luận về sức hấp dẫn của một tác phẩm nghệ thuật (bức tranh, bức tượng, bộ phím, bài hát,…) mà em yêu thích. Bài làm tham khảo: Đề tài: Sức hấp dẫn của ca khúc "Dáng đứng Việt Nam" (Nhạc và lời: Nguyễn Chí Vũ). Nghệ thuật chân chính là những gì còn đọng lại trong tâm trí người thưởng thức lâu sau khi tác phẩm kết thúc. Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam, có những ca khúc đã vượt qua ranh giới của một bài hát thông thường để trở thành một biểu tượng, một pho sử thi bằng âm thanh. "Dáng đứng Việt Nam" của nhạc sĩ Nguyễn Chí Vũ là một tác phẩm như thế. Sức hấp dẫn của nó không chỉ đến từ giai điệu hào hùng mà còn từ sức mạnh lay động tâm hồn, khắc họa chân dung bất tử về người lính trong chiến tranh. Trước tiên, sức hấp dẫn của bài hát đến từ sự kết hợp hoàn hảo giữa chất nhạc và chất thơ trong lời ca. Giai điệu mở đầu trang nghiêm, dồn dập như những bước chân ra trận, rồi chuyển sang phần trữ tình sâu lắng khi miêu tả hình ảnh người chiến sĩ, và cuối cùng vút cao, hùng tráng ở khúc khải hoàn. Lời ca không đơn thuần là lời hát, mà là những vần thơ đầy hình tượng và sức gợi: "Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất / Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng". Hình ảnh "gượng đứng lên" ấy là một điểm nhấn thiên tài, biến cái chết bi thương thành một tư thế bất tử, hiên ngang. Đó không phải là dáng đứng của sự sống sinh học, mà là dáng đứng của ý chí, của khí phách Việt Nam được tạc vào lịch sử. Thứ hai, sức hấp dẫn nằm ở khả năng khái quát và điển hình hóa hình tượng nghệ thuật. Người lính trong bài hát không còn là một cá nhân cụ thể, mà đã trở thành biểu tượng cho cả một thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Tác giả đã rất tinh tế khi xây dựng hình tượng người lính gắn với những địa danh lịch sử: Tân Sơn Nhất, Đồng Lộc, Thành Cổ Quảng Trị, Kon Tum. Mỗi địa danh ấy như một chương sử bi tráng, làm nền cho "dáng đứng" kia trở nên vĩ đại và thiêng liêng hơn. Bài hát không chỉ kể một câu chuyện, mà nó dựng lên một tượng đài tập thể bằng âm nhạc, khiến bất kỳ ai nghe cũng thấy được sự hy sinh thầm lặng và cao cả của cha anh. Cuối cùng, và có lẽ là sâu sắc nhất, sức hấp dẫn của "Dáng đứng Việt Nam" đến từ giá trị nhân văn sâu sắc và sức sống vượt thời gian. Bài hát ra đời trong chiến tranh nhưng không hề mang hơi thở của hận thù hay bạo lực. Ngược lại, nó ngợi ca vẻ đẹp của sự hy sinh, của lý tưởng sống vì Tổ quốc. Nó trả lời cho câu hỏi muôn đời: "Vì sao một dân tộc nhỏ bé có thể chiến thắng những kẻ thù hùng mạnh?". Câu trả lời nằm ở "dáng đứng" ấy - dáng đứng của những con người biết đứng lên vì nghĩa lớn, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Chính vì thế, hơn bốn thập kỷ đã trôi qua, mỗi khi giai điệu ấy vang lên trong các ngày lễ trọng đại, nó vẫn khiến hàng triệu trái tim người Việt xúc động, tự hào. Nó trở thành cầu nối tâm linh giữa các thế hệ, nhắc nhở người sống phải biết trân trọng, ghi nhớ công ơn của những người đã ngã xuống. Tóm lại, sức hấp dẫn của "Dáng đứng Việt Nam" là sự kết tinh của tài năng nghệ thuật, tình yêu đất nước và lòng biết ơn sâu sắc. Nó chứng minh rằng, một tác phẩm nghệ thuật thực sự có sức sống khi nó chạm được vào những giá trị phổ quát nhất của con người: lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần bất tử. Bài hát ấy mãi mãi là một khúc tráng ca, nuôi dưỡng tâm hồn Việt và khẳng định: "Dáng đứng Việt Nam" - tạc vào thế kỷ / Hình tượng đứng yên và tiếng thét hiên ngang. ---