Trần Lê Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Lê Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Theo em, "đoàn kết" có nghĩa là mọi người cùng nhau hợp tác, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau vì một mục tiêu chung. Khi đoàn kết, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn, dễ vượt qua khó khăn và đạt được kết quả tốt hơn trong học tập, công việc hay cuộc sống.

Trong hành trình lớn lên của mỗi người, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra một lần nhưng để lại dấu ấn không thể phai mờ. Với tôi, đó chính là buổi sáng đầu tiên bước chân vào ngôi trường tiểu học – ngày tựu trường đầu đời, một kỉ niệm thiêng liêng mà cho đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn nguyên vẹn cảm xúc bồi hồi.

Sáng hôm ấy, bầu trời trong vắt không gợn một áng mây. Những tia nắng đầu thu nhẹ nhàng rải xuống sân trường, soi lên từng mái ngói đỏ tươi, lấp lánh trên những hàng cây còn đẫm sương, mẹ nắm lấy bàn tay tôi như một lời động viên không thành tiếng. Tôi lặng lẽ bước qua cánh cổng trường, trái tim nhỏ bé rộn ràng bởi cảm xúc xen lẫn giữa lo âu và háo hức.

Ngôi trường hiện ra trước mắt tôi thật rộng lớn. Tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng loa vang vọng khắp sân. Tất cả khiến tôi thấy mình thật nhỏ bé. Tôi len lén nhìn những gương mặt lạ lẫm xung quanh , ai cũng giống tôi: áo trắng tinh khôi, mắt tròn xoe, tay níu lấy người thân, lòng đầy bỡ ngỡ. Có bạn đã òa khóc, có bạn bám chặt vào mẹ không buông. Còn tôi, dù không khóc, nhưng bàn tay cũng đẫm mồ hôi và tim đập thình thịch.

Trước cửa lớp, một cô giáo đang đứng đón học sinh. Khuôn mặt hiền hậu, giọng nói dịu dàng và nụ cười ấm áp của cô khiến tôi thấy nhẹ lòng. Cô cúi xuống hỏi han, rồi nhẹ nhàng dắt tay tôi vào lớp. Khi cánh cửa lớp học khép lại, tôi biết mình đã thực sự bước vào một thế giới mới – thế giới của con chữ, của tri thức, và của những ước mơ vừa mới chớm nở.

Tiết học đầu tiên là những bài học giản đơn nào là học cách chào cô, cách ngồi ngay ngắn, cách giơ tay phát biểu. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy, với tôi lúc ấy, lại là cả một chặng đường lớn. Tôi chăm chú nghe giảng, viết từng nét chữ đầu tiên, vụng về nhưng đầy cố gắng. Khi cô mỉm cười khen ngợi, tôi thấy lòng mình ấm lên , một niềm vui nhỏ bé nhưng khiến tôi tự tin hơn biết bao.

Giờ ra chơi, tôi làm quen với một vài người bạn mới. Chúng tôi cùng chia nhau chiếc bánh nhỏ trong cặp, cùng kể về ngôi nhà, con mèo, cái cây trước sân nhà. Thật kỳ diệu khi chỉ trong một buổi sáng, những người xa lạ lại có thể trở nên thân thiết đến thế.

Buổi học đầu tiên kết thúc, tôi chạy ùa ra cổng trong ánh nắng dịu nhẹ. Trên đường về, tôi với mẹ kể về lớp học, về cô giáo, về những người bạn mới bằng giọng hồ hởi chưa từng thấy. Lúc ấy, tôi nhận ra: mình đã lớn thêm một chút, không chỉ vì đã bước vào trường học, mà vì đã sẵn sàng đối diện với một thế giới rộng lớn hơn.

Dù thời gian có trôi qua bao lâu, những trang sách có dày thêm theo năm tháng, thì ký ức về buổi sáng đầu thu hôm ấy vẫn còn mãi trong tôi – vẹn nguyên như lần đầu tiên trái tim tôi run lên vì hồi hộp, vì háo hức trước khi bắt đầu một hành trình mới.

TỰ MÌNH VIẾT ,KHÔNG CHÉP MẠNG Ạ

Khi mẹ đang nấu ăn, khuôn mặt mẹ ánh lên vẻ dịu dàng và chăm chú. Đôi mắt mẹ luôn dõi theo từng nồi canh, chảo xào như sợ món ăn không vừa miệng cả nhà. Ánh mắt ấy toát lên tình yêu thương và sự tận tụy không lời. Vầng trán mẹ lấm tấm mồ hôi vì hơi nóng bốc lên từ bếp, nhưng mẹ vẫn mỉm cười nhẹ nhàng. Mỗi khi đảo rau hay nêm nếm gia vị, nét mặt mẹ hiện rõ sự tỉ mỉ và kinh nghiệm. Đôi má mẹ hồng lên trong ánh lửa bập bùng, làm gương mặt càng thêm rạng rỡ. Lúc mẹ cúi xuống nếm món ăn, cái nhíu mày nhẹ thể hiện sự cân nhắc kỹ lưỡng. Mẹ luôn muốn bữa cơm thật ngon, thật đầy đủ để cả nhà vui vẻ quây quần bên nhau. Dưới ánh đèn bếp, khuôn mặt mẹ trở nên thân thương và ấm áp lạ thường. Nhìn mẹ nấu ăn, em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng và trái tim chan chứa yêu thương của mẹ. Đó là khuôn mặt em sẽ không bao giờ quên trong suốt cuộc đời.

ĐÂY BẠN NHÉ

TRAN LE THI là nghị luận văn học á

Văn học là nhân học” – câu nói nổi tiếng của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã khẳng định vai trò quan trọng của văn học trong việc khám phá và phản ánh bản chất con người. Thật vậy, trong văn học, mỗi tác phẩm đều là một bức chân dung sống động của con người với những ưu điểm, khuyết điểm, những cuộc đấu tranh nội tâm cũng như những khát vọng cháy bỏng. Tác phẩm [Tên tác phẩm] của [Tác giả] là một minh chứng tiêu biểu cho điều đó khi đã tạo nên những hình tượng nhân vật đặc sắc cùng những tình huống kịch tính, mang đậm giá trị nhân văn. Qua đó, tác phẩm đặt ra và làm nổi bật vấn đề [vấn đề nghị luận] một cách sâu sắc, tạo điều kiện cho người đọc suy ngẫm và cảm nhận. Bài nghị luận sau đây sẽ tập trung phân tích những nét đặc sắc đó trong tác phẩm.

MỞ BÀI NGHỊ LUẬN VĂN HỌC CỦA BẠN ĐÂY NHÉ


HS TB : 4 HS

HS KHÁ:26 HS

Âm nhạc là nơi chứa đựng những kỷ niệm, là nơi cất giữ những xúc cảm không thể nói thành lời. Trong vô vàn ca khúc về tuổi học trò, bài hát khiến em xúc động và day dứt nhất chính là " Tháng Năm Không Quên " – một bản nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng nhưng chứa đựng biết bao tâm sự của tuổi thanh xuân, của những năm tháng học trò đã trôi qua và không thể nào quay lại.

Ngay từ tựa đề “Tháng Năm Không Quên”, bài hát đã gợi lên một cảm giác hoài niệm, da diết về những kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học sinh. Đó là khoảng thời gian tưởng chừng như dài nhưng lại trôi qua rất nhanh, để rồi khi ngoảnh đầu nhìn lại, ta chợt nhận ra rằng tất cả chỉ còn là ký ức. Bài hát mở đầu bằng những hình ảnh rất gần gũi: chiếc bàn học, cuốn lưu bút, tiếng cười nói trong sân trường, ánh mắt thầm thương chưa dám ngỏ… Từng câu hát như từng mảnh ghép nhỏ của một bức tranh tuổi học trò – hồn nhiên, trong sáng và đầy ắp cảm xúc.

Lời bài hát không quá cầu kỳ nhưng lại dễ dàng chạm tới trái tim người nghe. Đó là những dòng tâm sự chân thành về tình bạn, tình yêu đầu đời, về những ước mơ từng ấp ủ, và cả nỗi buồn khi phải rời xa mái trường thân quen. Những câu hát như:

"Giờ làm sao để quên tháng năm đó in sâu vào trong tim

Ngày nào rong chơi đã bỏ quên những u sầu"


không khỏi khiến người nghe bồi hồi. Bởi đúng thật, khi đang sống trong những ngày ấy, ta thường không để ý đến giá trị của nó. Chỉ đến khi sắp phải chia xa, ta mới hiểu rằng thời gian ấy là điều đẹp đẽ và quý giá nhất.

Điều đặc biệt khiến em yêu thích bài hát này là cảm giác rất thật mà nó mang lại. Không phải là sự lãng mạn quá đà, cũng không bi lụy, ca khúc giống như một lời thì thầm nhẹ nhàng, một lời nhắn gửi cho chính mình và những người bạn cùng trang lứa: hãy trân trọng hiện tại, hãy sống hết mình với những ngày còn ở bên nhau. Bởi một khi đã bước ra khỏi cánh cổng trường, mỗi người sẽ đi một con đường riêng, và điều còn lại chỉ là những tháng năm không thể nào quên.

Giai điệu của bài hát mượt mà, sâu lắng, mang hơi thở của những buổi chiều cuối hạ, khi tiếng ve râm ran vang vọng khắp sân trường. Nó không quá ồn ào, không có đoạn cao trào mạnh mẽ, nhưng lại đủ để khiến lòng người lắng lại. Mỗi lần nghe bài hát, em như được sống lại những khoảnh khắc tưởng đã lãng quên: những lần cười đùa dưới tán phượng đỏ, những giây phút hồi hộp trước bài kiểm tra, hay cả những lần ngồi lặng lẽ nhìn mưa rơi bên khung cửa lớp.

“Tháng Năm Không Quên” không chỉ là một bài hát, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: rằng tuổi học trò là quãng thời gian tươi đẹp và ngắn ngủi, rằng có những cảm xúc nếu không kịp nói ra sẽ mãi mãi trở thành điều nuối tiếc. Chính vì vậy, em càng thêm yêu quý những tháng ngày đang có – để sau này, khi thời gian trôi qua, em cũng sẽ có một "tháng năm không quên" của riêng mình.

BÀI HÁT HIỆN ĐẠI ĐÂY NHÉ❗

NHƯNG BẠN NÊN CHỌN NHỮNG BÀI CẢM NHẬN VỀ CÁC BÀI HÁT THIÊN VỀ LỊCH SỬ ,THIÊN NHIÊN,TUỔI HỌC TRÒ ĐỂ CÓ NHỮNG CẢM NHẬN SÂU SẮC HƠN

A=x3+9x2+27x+27

,x=97

\(= \left(\right. 97 + 3 \left.\right)^{3}\)

\(= 100^{3}\)

\(= 1000000\)