𝚊𝚗𝚢𝚘𝚗𝚎 𝚌𝚊𝚗 𝚏𝚒𝚗𝚍 𝚕𝚘𝚟𝚎 (𝚎𝚡𝚌𝚎𝚙𝚝 𝚢𝚘𝚞.)
Giới thiệu về bản thân
Bạn làm đúng rồi, chú ý để môn sao cho đúng nhé.
Sự xuất hiện của những tượng đài công nghệ thế giới như Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Elon Musk từ lâu đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh sáng tạo và khát vọng thay đổi nhân loại. Nhìn về nước nhà, câu hỏi "Làm thế nào để có những 'Steve Jobs Việt Nam'?" luôn đau đáu trong lòng thế hệ trẻ. Nhiều người tin rằng chỉ cần một nền giáo dục mở, những bệ phóng tài chính vững chắc và tinh thần dám nghĩ dám làm của người trẻ là đủ để tạo nên những "vị vua công nghệ" thuần Việt.
Thế nhưng, nếu nhìn nhận một cách phản đề và đa chiều hơn, liệu chúng ta có thực sự cần một "bản sao" của một vĩ nhân phương Tây nào đó để định danh cho sự phát triển của quốc gia? Bản thân tôi, hay nhiều bạn trẻ khác, có thể chẳng rõ tường tận Steve Jobs là ai, ông ấy đã bắt đầu từ căn hầm nào hay trải qua những thất bại gì để tạo nên chiếc điện thoại thông minh. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể sáng tạo. Đỉnh cao của sự phát triển không phải là rập khuôn lộ trình của người khác, mà là tìm ra lối đi riêng từ chính nội lực của mình. Thay vì mải miết đi tìm hay ép mình vào cái khuôn để trở thành một "Steve Jobs Việt Nam", điều cốt lõi là chúng ta cần xây dựng một môi trường tôn trọng sự khác biệt và bản sắc cá nhân. Hãy để người trẻ Việt Nam được là chính mình, giải quyết những bài toán thực tế của đất nước bằng tư duy độc lập và trí tuệ bản địa. Một quốc gia hùng cường không được đo bằng số lượng những bản sao danh tiếng, mà được kiến tạo từ những người trẻ dám bước ra khỏi lối mòn, tự tin khẳng định giá trị "Made in Vietnam" bằng những bước đi độc bản và kiêu hãnh nhất.
Lớp 13 :vv
Bạn muốn hỏi gì nhỉ?
Hình thứ 1 là tàu điện bn nhé.
Trước khi đi ngủ, 3 mẹ con Thư thường thủ thỉ đọc truyện và cùng đọc sách.
Bài thơ là những nốt nhạc trầm buồn, ngân lên tiếng khóc xót xa và niềm ân hận muộn màng của một tâm hồn trót lỡ gây nên bi kịch cho một sinh linh bé nhỏ. Ngay từ những câu thơ đầu, người đọc đã bị bóp nghẹt bởi cảm giác tội lỗi từ sự “vô ý” để lại “một kiếp sầu”, nơi dáng hình chú mèo con cô độc khuất dần vào bóng tối lạnh lẽo của “đêm thâu”. Nỗi đau ấy không dừng lại ở sự mất mát, mà nó được đẩy lên đỉnh điểm qua những liên tưởng đầy bão dông: cơn giận dữ ngoài kia càn quét như vũ bão, và ám ảnh nhất là tiếng kêu cứu, tiếng oán trách vô hình bỗng hóa thành lưỡi “dao sâu” găm thẳng vào tâm can. Biến cố qua đi, nhưng vết thương lòng thì vĩnh viễn ở lại. Cụm từ “từ ấy” mở ra một bản án chung thân của lương tâm, nơi mỗi cái nhắm mắt là một lần đối diện với dòng lệ tuôn trào và niềm khát khao bất khả thi được quay ngược thời gian để “xin giữ lấy”, để chở che cho một kiếp đời tội nghiệp. Khép lại bằng lời tự nguyện mang theo nỗi “áy náy chẳng phai màu” suốt một đời, đoạn thơ với nhịp điệu thất ngôn trầm lắng không chỉ là khúc tưởng niệm đầy trắc ẩn dành cho chú mèo nhỏ, mà còn là lời tỉnh thức sâu sắc về cái giá của sự vô tâm và trách nhiệm thiêng liêng đối với mọi sự sống trên đời.
Khi chứng kiến bạo lực gia đình, người có mặt có trách nhiệm can ngăn, hỗ trợ nạn nhân lánh nạn nếu an toàn, và phải lập tức báo tin cho Công an xã/phường hoặc Tổng đài 111 để kịp thời can thiệp. Người báo tin sẽ được pháp luật bảo vệ bí mật danh tính để tránh bị trả thù. Sau đó, họ cần phối hợp cung cấp thông tin trung thực cho cơ quan chức năng. Trong mọi trường hợp, nếu kẻ gây bạo lực quá hung hãn, người chứng kiến nên giữ khoảng cách an toàn, thu thập bằng chứng từ xa và ưu tiên gọi cứu trợ khẩn cấp thay vì tự ý lao vào nguy hiểm.
#cre: SGK gdcd =.=
- Nói lời phải giữ lấy lời,
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.
- Một lần bất tín, vạn lần bất tin.
- Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.
mình ko nhớ nx, nhiều lắm :v
?
?