Bùi Bích Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 7.
Nhân vật Phương là người giàu tình cảm, sống ân tình, biết trân trọng những kỉ niệm và yêu quý những điều giản dị xung quanh mình.
Câu 8.
- Cặp kết từ: tuy … nhưng
- Tác dụng: Biểu thị quan hệ tương phản/nhượng bộ, cho thấy dù “quả nó không ăn được” nhưng “chị vẫn rất quý cây đó”, làm nổi bật tình cảm của nhân vật.
Câu 9.
- Tác dụng của dấu gạch ngang:
Dùng để chú thích, bổ sung thông tin cho cụm từ “ở vùng rừng núi”, nhằm giải thích rõ hơn đó là nơi chị Duyên làm việc.
Vì tài nguyên thiên nhiên đa dạng, phân bố rộng, mỗi loại có đặc điểm và nguy cơ bị suy thoái khác nhau; đồng thời thiên tai diễn ra phức tạp, khó lường, chịu tác động của nhiều yếu tố như khí hậu, địa hình và con người. Do đó, chỉ áp dụng một biện pháp riêng lẻ sẽ không hiệu quả, cần kết hợp nhiều biện pháp kinh tế, kỹ thuật, pháp luật, giáo dục mới có thể bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và giảm thiểu thiệt hại do thiên tai.
Xây dựng nhà nước
- Năm 1010, Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư ra Thăng Long, mở ra thời kỳ phát triển lâu dài.
- Củng cố chế độ quân chủ trung ương tập quyền; tổ chức bộ máy nhà nước từ trung ương đến địa phương tương đối chặt chẽ.
- Ban hành Hình thư (1042) – bộ luật thành văn đầu tiên của nước ta.
- Công cuộc bảo vệ đất nước
- Xây dựng quân đội mạnh, thực hiện chính sách “ngụ binh ư nông”.
- Kiên quyết bảo vệ chủ quyền, tiêu biểu là:
- Kháng chiến chống Tống (1075–1077) do Lý Thường Kiệt lãnh đạo, giành thắng lợi lớn.
- Chủ động trấn áp các thế lực xâm phạm từ bên ngoài (Chiêm Thành) và giữ vững biên giới.
- Thực hiện chính sách đối ngoại mềm dẻo nhưng kiên quyết.
a)>
b)<
c)=
a) hỗn số chỉ phần đã tô là 4 5/1
b)hỗn số chỉ phần đã tô là2 3/8
câu 7:Chao liệng” là từ miêu tả động tác bay lượn lên xuống, nghiêng nghiêng, xoay vòng trong không trung một cách nhẹ nhàng và uyển chuyển.
câu 8:Đại từ “mình” được dùng để xưng hô, chỉ bản thân người nói (ở đây là cô bé kể chuyện).
câu 9:Tối hôm đó, tôi cứ nghĩ mãi về ánh mắt hiền hậu của cô bạn và khuôn mặt tội nghiệp của cậu bé. Hôm sau, tôi mang theo một cuộn dây mới và một tấm giấy màu vàng đến bãi đất trống. Tôi chủ động đến bên cậu bé, mỉm cười:
– Cho chị làm lại cái diều này với em nhé!
Cậu bé nhìn tôi, đôi mắt sáng lên. Những cơn gió chiều lại nổi lên, và hai chị em cùng nhìn theo cánh diều hình mặt trăng khuyết đang bay cao giữa trời trong vắt.
Em sinh ra và lớn lên ở một làng chài ven biển. Tuổi thơ gắn liền với sông nước, mùi của muối, mùi của biển khơi. Nơi đây khung cảnh đẹp đẽ, giản dị và thật yên bình, luôn dang rộng vòng tay đón những người con xa xứ quay về.
Địa phương em, một làng chài nhỏ ở ven biển đồng bằng sông Cửu Long, không gian rộng lớn và thoáng đãng. Ban ngày gió từ biển thổi vào mát rượi, ngồi ở ngoài hiên nhà đan lưới đánh cá cùng mẹ mà cảm nhận từng hơi gió biển luồn vào tóc, cảm giác yên bình không nơi đâu có được. Vùng quê của em, đẹp nhất là vào những buổi bình minh lên, khi mà mặt trời bắt đầu lật tấm màn buổi đêm và thức dậy, mặt biển chuyển từ màu đen huyền bí về với màu xanh hiền hòa, những con sóng vỗ vào bờ, sủi bọt trắng xóa. Phía đằng Đông, ông mặt trời rực lửa nhô lên từ mặt biển khơi, cả một vùng trời nhuộm màu vàng cam, gơn ánh hồng. Một luồng ánh sáng từ từ tỏa chiếu xuống những bãi cát vàng. Xa xa, những con thuyền của bà con đã trở về sau một đêm đánh bắt, cánh buồm in ánh nắng hắt lên mặt biển nhìn thật thơ mộng, khung cảnh làng quê lúc ấy không khác gì một bức tranh thủy mặc trữ tình. Thỉnh thoảng cũng có vài bác nhiếp ảnh gia đến ghé thăm làng, ai cũng phải chụp được một tấm ảnh bình minh mới yên tâm ra về. Bình minh nơi đây lạ lắm, không như bình minh ở các khu biển khác, bình minh bắt đầu sớm hơn nhưng lại kéo dài rất lâu và những chiếc thuyền đổ về tựa như một ngày hội mới. Thoáng xa xa những con thuyền, nhắm mắt lại nghe tiếng sóng vỗ rì rào và tiếng gió, tiếng chim đâu đó như một bản tình ca của quê hương thân thuộc, mở mắt đã thấy thuyền chưa cập đến bến. Cha mình trần chuyển những thùng tôm cá đầy ắp đánh được đêm qua, người vẫn còn mặn mòi vị muối biển. Con người làng chài là thế, chất phác, mộc mạc mà chân thành. Cha khen quê mình đẹp quá, người từ đất liền nhìn ra thấy bình minh rực rỡ cánh buồm, người từ biển nhìn vào lại thấy cả một vùng quê yên bình bắt đầu thức giấc, những chị mẹ ra đón chồng con đi đánh bắt về, ánh nắng hắt vào mặt vàng óng và đượm tình, thế mới thật là đẹp!
Vùng quê em giản dị và yên bình là thế, mỗi sáng ngắm cảnh bình minh rực rỡ đã thấy lòng tràn đầy năng lượng và tâm hồn thư thái biết bao nhiêu. Em rất yêu làng chài quê em.