Phạm Quốc Hùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Quốc Hùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Hôm đó là một buổi chiều cuối thu, khi những cơn gió nhẹ bắt đầu mang theo chút se lạnh. Trường tôi tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Không khí trong sân trường trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết, cờ hoa rực rỡ, tiếng cười nói vang lên khắp nơi.


Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những tiết mục văn nghệ hay những bó hoa tươi thắm, mà là một câu chuyện rất giản dị, xúc động diễn ra ngay trong lớp tôi.


Trong giờ sinh hoạt, cô giáo chủ nhiệm bước vào lớp với nụ cười quen thuộc. Cô không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng nhìn cả lớp như thường lệ. Bất ngờ, một bạn trong lớp – vốn khá nghịch ngợm và ít khi chú ý học tập – đứng lên xin phép phát biểu. Bạn ấy kể rằng trước đây từng nhiều lần làm cô buồn vì không học bài, nói chuyện riêng và thậm chí còn có thái độ thiếu tôn trọng. Nhưng chính sự kiên nhẫn, bao dung và những lời nhắc nhở nhẹ nhàng của cô đã khiến bạn dần thay đổi.


Nói đến đây, giọng bạn nghẹn lại. Bạn cúi đầu xin lỗi cô trước toàn thể lớp và hứa sẽ cố gắng học tập tốt hơn để không phụ lòng cô. Cả lớp bỗng im lặng. Tôi nhìn thấy ánh mắt cô giáo ánh lên niềm xúc động, còn chúng tôi thì không ai bảo ai, đều vỗ tay thật lâu.


Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng “tôn sư trọng đạo” không phải là những điều gì quá to tát. Đó có thể chỉ là một lời xin lỗi chân thành, một sự thay đổi tích cực, hay đơn giản là thái độ biết ơn đối với thầy cô – những người đã tận tâm dạy dỗ chúng ta.