Lý Phương Thùy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Ngôi kể của văn bản là ngôi kể thứ nhất (xưng “tôi”).
Câu 2:
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật “tôi” – Chi-hon (người con gái thứ ba), kể lại câu chuyện và cảm xúc của mình về mẹ.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là liệt kê (các sự việc: mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm…).
Tác dụng: làm nổi bật những biến cố liên tiếp trong cuộc đời người mẹ, qua đó nhấn mạnh sự vất vả, bất hạnh và số phận đáng thương của mẹ.
Câu 4:
Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên là người tận tụy, giàu hi sinh, yêu thương gia đình và âm thầm chịu đựng đau khổ.
→ Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy: “Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà…”
Câu 5:
Chi-hon hối tiếc vì đã từng vô tâm, không thấu hiểu và quan tâm đúng mức đến mẹ.
Những hành động vô tâm tưởng chừng nhỏ nhặt như thờ ơ, không lắng nghe, không chia sẻ có thể khiến người thân bị tổn thương sâu sắc. Vì vậy, mỗi người cần học cách yêu thương và trân trọng người thân khi còn có thể.
Câu 1 (2,0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon trong đoạn trích
Trong đoạn trích, nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba – đã trải qua những diễn biến tâm lý phức tạp và đầy xúc động khi nhớ về mẹ. Ban đầu, Chi-hon hồi tưởng lại những biến cố trong cuộc đời mẹ bằng giọng kể bình thản, như một sự thật đã qua. Tuy nhiên, càng nhớ lại, cô càng nhận ra phía sau những sự việc tưởng chừng ngẫu nhiên ấy là biết bao đau đớn, tổn thương mà mẹ đã âm thầm chịu đựng. Từ sự nhận thức, Chi-hon dần chuyển sang trạng thái xót xa, thương cảm sâu sắc cho mẹ – một người phụ nữ đã hi sinh cả cuộc đời vì gia đình nhưng không được thấu hiểu trọn vẹn. Đỉnh điểm trong diễn biến tâm lý của Chi-hon là nỗi ân hận, day dứt vì sự vô tâm của bản thân khi còn mẹ bên cạnh. Những cảm xúc ấy không chỉ thể hiện tình yêu thương muộn màng của người con dành cho mẹ, mà còn làm nổi bật giá trị của sự thấu hiểu và sẻ chia trong tình cảm gia đình.
Câu 2 (4,0 điểm)
Viết bài văn ngắn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về tầm quan trọng của kí ức về những người thân yêu trong cuộc đời mỗi người
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần giúp ta vững vàng hơn giữa những biến động của cuộc sống.
Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ yêu thương. Trong đó có những bữa cơm gia đình giản dị, những lời dạy dỗ ân cần, những hi sinh thầm lặng mà khi còn nhỏ ta thường vô tình xem là điều hiển nhiên. Chỉ khi thời gian trôi qua, khi con người phải đối diện với mất mát hoặc xa cách, ta mới thấm thía rằng những kí ức ấy chính là tài sản quý giá nhất mà không gì có thể thay thế. Nhờ có kí ức, hình bóng người thân vẫn luôn hiện diện trong tâm hồn ta, dù họ có thể không còn ở bên.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn giúp con người hoàn thiện nhân cách. Những bài học đạo đức, cách sống yêu thương, sẻ chia mà ta tiếp nhận từ gia đình thường được khắc sâu qua những kỉ niệm cụ thể. Khi đứng trước những lựa chọn khó khăn, con người thường nhớ lại lời dặn dò của cha mẹ, ông bà để tự soi chiếu và điều chỉnh hành vi của mình. Chính vì thế, kí ức không chỉ thuộc về quá khứ mà còn có tác động mạnh mẽ đến hiện tại và tương lai.
Bên cạnh đó, kí ức về người thân còn là nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Trong những lúc cô đơn, thất bại hay mệt mỏi, việc nhớ lại ánh mắt yêu thương, sự hi sinh âm thầm của những người thân yêu sẽ tiếp thêm động lực để ta tiếp tục cố gắng. Kí ức ấy nhắc nhở ta rằng mình không đơn độc, rằng luôn có một nơi để trở về, dù chỉ trong tâm tưởng.
Tuy nhiên, thực tế cho thấy không ít người chỉ nhận ra giá trị của kí ức khi đã quá muộn. Sự vô tâm, thờ ơ trong cuộc sống hiện đại khiến con người dễ bỏ quên những khoảnh khắc bên người thân. Vì vậy, mỗi chúng ta cần học cách trân trọng hiện tại, quan tâm và yêu thương người thân khi còn có thể, để sau này khi nhớ lại, kí ức không chỉ là nỗi tiếc nuối mà là niềm ấm áp dịu dàng.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng to lớn trong cuộc đời mỗi người. Đó là cội nguồn của yêu thương, là nền tảng hình thành nhân cách và là điểm tựa tinh thần bền vững giúp con người bước đi vững vàng trên đường đời.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận
→ Vì tác giả đưa ra quan điểm, lí lẽ và suy ngẫm về cái chết để nhắn nhủ cách sống cho con người.
Câu 2
Nội dung chính của đoạn trích:
Đoạn văn bàn về ý nghĩa của cái chết đối với con người, coi cái chết như một lời nhắc nhở để những người còn sống biết trân trọng cuộc sống, sống chân thực, nhân ái và tốt đẹp hơn
Câu 3.
Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (7) là ẩn dụ kết hợp với điệp ngữ.
→ Hình ảnh “bóng tối dục vọng”, “thức dậy và tỏa sáng” mang ý nghĩa ẩn dụ cho những mặt xấu – tốt trong con người.
→ Tác dụng: làm cho lập luận trở nên sinh động, giàu sức gợi; nhấn mạnh sự thức tỉnh về nhân tính khi con người đối diện với cái chết, từ đó tăng sức thuyết phục cho thông điệp của tác giả.
Câu 4.
Theo tác giả, cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người còn sống: hãy sống tốt hơn, sống đúng với giá trị con người.
Em đồng tình với ý kiến đó, vì chỉ khi đối diện với sự mất mát, con người mới nhận ra những điều tốt đẹp mình từng quên lãng và hiểu rằng cần yêu thương, trân trọng nhau khi còn có thể.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là: hãy sống nhân ái, chân thành và có trách nhiệm với những người xung quanh trước khi quá muộn.
→ Vì cuộc sống vô thường, con người dễ quên đi những giá trị tốt đẹp, nên chỉ khi biết trân trọng hiện tại, chúng ta mới sống đúng nghĩa là con người.