Nguyễn Như Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên là nghị luận.
Câu 2: Nội dung chính của đoạn trích là tác giả suy ngẫm về ý nghĩa của cái chết và cách nó nhắc nhở con người sống tốt hơn, trân trọng những mối quan hệ và giá trị nhân văn.
Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7) là so sánh: "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng. Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh mà chúng ta chưa hề biết". Hiệu quả nghệ thuật là giúp người đọc hình dung và hiểu rõ hơn về ý nghĩa của cái chết và đời sống sau cái chết.
Câu 4: Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn như con người có thể. Em đồng tình với ý kiến này vì cái chết là một quy luật tất yếu, nó giúp con người nhận ra giá trị của cuộc sống và trân trọng những mối quan hệ.
Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra từ văn bản là hãy sống tốt hơn, trân trọng những mối quan hệ và giá trị nhân văn. Vì cuộc sống là quý giá và chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao, nên hãy sống hết mình và yêu thương nhau
Câu 1
Diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ" thể hiện sự phức tạp và sâu sắc của một con người. Khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon ban đầu cảm thấy bực tức và trách móc gia đình vì không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. Tuy nhiên, khi cô nhớ lại những ký ức về mẹ, cô bắt đầu cảm thấy hối hận và đau đớn.Những ký ức về mẹ đã làm cho Chi-hon nhận ra sự hy sinh và yêu thương của mẹ dành cho cô. Cô nhớ lại những lần mẹ dẫn cô đi mua sắm, những lần mẹ chăm sóc cô khi cô ốm, và những lời mẹ nói với cô. Những ký ức này làm cho Chi-hon cảm thấy tội lỗi và hối hận vì đã không quan tâm đến mẹ nhiều hơn.Diễn biến tâm lý của Chi-hon cho thấy sự thay đổi từ một người con gái bận rộn và thờ ơ đến một người con gái biết quan tâm và yêu thương mẹ. Cô bắt đầu nhận ra giá trị của tình yêu thương và sự hy sinh của mẹ, và cô quyết tâm tìm lại mẹ và chăm sóc mẹ
Câu 2
Kí ức về những người thân yêu là một phần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người. Những kí ức này giúp chúng ta nhớ lại những khoảnh khắc đẹp, những tình cảm chân thành và những bài học quý giá trong cuộc sống.Những kí ức về người thân yêu giúp chúng ta hiểu rõ hơn về bản thân, về giá trị của tình thân, sự chia sẻ và tình yêu. Chúng ta càng tìm lại được nhiều kí ức đẹp thì càng có thêm niềm tin vào cuộc sống và hy vọng trong tương lai.Kí ức cũng giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách và cả những niềm khổ có thể gây tổn thương tâm hồn và trái tim của chúng ta. Do đó, chúng ta phải học cách đối diện và tiếp nhận kí ức đầy trái ngang, học cách yêu thương và tha thứ để vượt qua những khó khăn.Những kí ức đẹp và ý nghĩa sẽ giúp ta nuôi dưỡng trái tim và tinh thần, còn tuổi thơ, dù vui dù buồn nhưng nó là một phần đáng nhớ theo ta đến suốt cuộc đời và hình thành nên con người của ta. Kí ức tuổi thơ không chỉ là kỉ niệm của mỗi người mà nó còn là nguồn gốc làm nên tâm hồn của chính họ, giúp chúng ta biết yêu thương, trân trọng cuộc sống này hơn .Vì vậy, chúng ta hãy trân trọng và giữ gìn những kí ức đẹp về người thân yêu, và chia sẻ chúng với những người xung quanh để cùng nhau trưởng thành và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên.
Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ nhất, nhân vật "tôi" là con gái thứ ba - Chi-hon.
Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.
Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, con gái thứ ba của bà Park So Nyo.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng.
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là đối lập, đối lập giữa hai tình huống: mẹ bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul và cô đang tham dự triển lãm sách tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Tác dụng: làm nổi bật sự tương phản giữa tình huống nguy hiểm của mẹ và cuộc sống bình yên của cô, từ đó làm tăng cảm xúc hối tiếc và đau đớn của nhân vật.
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ.
Người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con gái là một người phụ nữ hy sinh, yêu thương, và mạnh mẽ. Câu văn thể hiện phẩm chất này: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống".
Câu 5: Hối tiếc của Chi-hon và suy nghĩ về hành động vô tâm.
Chi-hon hối tiếc vì đã không quan tâm đến mẹ, không hiểu mẹ và đã để mẹ bị lạc. Những hành động vô tâm có thể khiến người thân tổn thương vì chúng làm cho người thân cảm thấy không được quan tâm, không được yêu thương.