Hồ Nguyễn Trúc Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Nguyễn Trúc Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích từ tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ" của Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon đã trải qua một diễn biến tâm lý phức tạp và đầy day dứt, từ sự bực tức ban đầu đến nỗi ân hận tột cùng khi đối diện với sự mất tích của mẹ Ban đầu, khi nghe tin mẹ bị lạc, phản ứng của Chi-hon không phải là lo lắng ngay lập tức, mà là sự bực tức  và đổ lỗi cho người khác: "cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ". Tâm lý này phản ánh sự vô tâm, xem trách nhiệm chăm sóc cha mẹ là của người khác chứ không phải của mình.Tuy nhiên, khi quay trở lại ga Seoul, nơi mẹ biến mất, trong không gian đông đúc và hỗn loạn, tâm lý Chi-hon bắt đầu chuyển biến mạnh mẽ. Cô đặt mình vào hoàn cảnh của mẹ, cảm nhận sự lạc lõng, sợ hãi mà mẹ đã trải qua: "Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này". Từ sự đồng cảm này, nỗi ân hận và những ký ức bị lãng quên bỗng nhiên ùa về. Đỉnh điểm là khi hồi tưởng về chiếc váy xếp nếp năm xưa. Sự vô tâm, lạnh lùng của cô con gái ("Không", "Trông trẻ con quá") đối lập với khao khát thầm kín của người mẹ ("Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này"). Khoảnh khắc Chi-hon nhận ra mình đã làm mẹ buồn, lời lẩm bẩm "Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó" bộc lộ sự hối tiếc muộn màng, sự thức tỉnh sâu sắc về những thiếu sót trong tình cảm dành cho mẹ. Qua diễn biến tâm lý của Chi-hon, tác giả đã thành công trong việc khắc họa sự ân hận day dứt của những người con nhận ra giá trị của mẹ chỉ khi mẹ không còn bên cạnh.

Câu2:

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người mải miết chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm và sự nghiệp cá nhân, có một kho tàng vô giá mà mỗi chúng ta đều may mắn sở hữu: đó chính là kí ức. Đặc biệt, kí ức về những người thân yêu – những người đã gắn bó máu thịt, chở che và nuôi dưỡng ta từ thuở lọt lòng – đóng vai trò vô cùng quan trọng. Chúng không chỉ là những mảnh ghép kỷ niệm đơn thuần, mà còn là nguồn cội của tình yêu thương, là bài học về sự trưởng thành và là điểm tựa vững chắc nâng đỡ tâm hồn ta trên mỗi bước đường đời.

Trước hết, kí ức về gia đình là một nguồn năng lượng ấm áp, là liều thuốc tinh thần xoa dịu mọi vết thương. Cuộc sống vốn dĩ đầy rẫy chông gai và thử thách. Khi đối diện với áp lực học tập, những thất bại đầu đời hay sự khắc nghiệt của xã hội, việc hồi tưởng lại hình ảnh mẹ cặm cụi bên mâm cơm chiều, lời ru ầu ơ ngọt ngào của bà, hay cái ôm vỗ về đầy an ủi của cha có thể ngay lập tức xoa dịu tâm hồn ta. Những kí ức giản dị, mộc mạc ấy nhắc nhở ta rằng dù thế giới ngoài kia có lạnh lẽo đến đâu, vẫn luôn có một nơi gọi là "gia đình" để trở về, vẫn luôn có những người yêu thương ta vô điều kiện. Tình thân thiêng liêng được lưu giữ trong miền kí ức ấy tiếp thêm sức mạnh, giúp ta lấy lại cân bằng, chữa lành tổn thương và kiên cường đứng dậy.

Hơn thế nữa, kí ức về những người thân yêu còn đóng vai trò như một tấm gương phản chiếu, giúp ta soi rọi lại bản thân và định hình nhân cách. Kí ức lưu giữ không chỉ niềm vui mà cả những sai lầm, những hành động bồng bột, vô tâm của ta đối với họ. Sự hối tiếc của nhân vật Chi-hon trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ" khi nhớ lại thái độ lạnh lùng, gạt đi chiếc váy xếp nếp mẹ thích năm xưa là một ví dụ điển hình. Kí ức đau đáu ấy trở thành bài học đắt giá về sự thấu hiểu, lòng hiếu thảo và trách nhiệm. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng hiện tại, đừng để "giá như", "lẽ ra" trở thành nỗi ám ảnh muộn màng. Thông qua kí ức, ta học được cách sống bao dung hơn, biết ơn hơn và nhận ra giá trị thực sự của tình thân.

Đăc biệt, kí ức về gia đình còn là sợi dây kết nối ta với nguồn cội, giúp ta không đánh mất mình giữa dòng đời xô bồ. Chúng ta lớn lên cùng những lời dạy bảo, những câu chuyện về truyền thống gia đình, về sự hi sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Kí ức về sự cần cù, lam lũ của mẹ, sự kiên cường, tháo vát của cha sẽ hun đúc trong ta lòng biết ơn và ý thức gìn giữ những giá trị đạo đức tốt đẹp. Dù có đi đâu xa, dù có thành đạt đến mức nào, kí ức về gia đình sẽ luôn neo giữ ta lại với thực tại, ngăn ta khỏi sự kiêu ngạo và giúp ta giữ vững bản lĩnh, sống có trách nhiệm hơn với chính mình và những người xung quanh.

Tóm lại, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim quay chậm về quá khứ; chúng là tài sản tinh thần vô giá, là một phần không thể thiếu trong hành trang cuộc đời mỗi người. Nó là ngọn hải đăng soi đường, là điểm tựa vững chắc cho tâm hồn. Vì vậy, chúng ta hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, vun đắp thêm nhiều kí ức đẹp, để mai này, khi nhìn lại, ta sẽ thấy ấm lòng vì đã trân trọng tình thân, chứ không phải day dứt trong sự hối hận muộn màng.



Câu 1: ngôi kể của đoạn trích trên là ngôi thứ 3

Câu 2 Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba). Mặc dù người kể chuyện dùng ngôi thứ ba, nhưng mọi suy nghĩ, cảm xúc, hồi tưởng và phán đoán đều được truyền tải qua lăng kính, góc nhìn và dòng suy tư nội tâm của cô con gái khi cô quay lại ga Seoul và nhớ về mẹ.

Câu 3:

Biện pháp nghệ thuật của đoạn văn trên là

Tương phản / Đối lập: Đối lập không gian và hoàn cảnh giữa hai sự kiện diễn ra cùng một thời điểm: Mẹ bị lạc ở một ga tàu điện ngầm đông đúc, hỗn loạn tại Seoul (Hàn Quốc), trong khi con gái đang ở một sự kiện văn hóa trang trọng, thành công tại Bắc Kinh (Trung Quốc), cầm trên tay thành quả lao động của mình (bản dịch cuốn sách).

Cấu trúc đối xứng / Điệp cấu trúc: Cấu trúc câu gần như lặp lại ("Lúc mẹ bị...", "Lúc mẹ cô bị lạc...") nhấn mạnh sự trùng hợp nghiệt ngã của thời gian.

Tác dụng của biện pháp nghệ thuật là: Nhấn mạnh sự nghịch lý và trớ trêu của hoàn cảnh: Trong khoảnh khắc người mẹ cần sự giúp đỡ nhất, người con gái lại đang tận hưởng vinh quang cá nhân ở nơi xa xôi.

Bộc lộ sâu sắc sự vô tâm, thờ ơ của người con đối với mẹ trong cuộc sống đời thường. Sự thành đạt của cô con gái càng làm nổi bật lên sự bất hạnh, nhỏ bé và cô đơn của người mẹ khi bị lạc.

Tô đậm cảm giác day dứt, ân hận tột cùng của Chi-hon khi nhận ra sự thật, từ đó làm tiền đề cho sự thức tỉnh về tình mẫu tử và lòng hiếu thảo trong tác phẩm.

Câu 4 : Qua lời kể của người con gái, người mẹ Park So Nyo hiện lên với những phẩm chất sau

Giản dị, chất phác, lam lũ:

Câu văn: "Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau."

Có những ước mơ, khao khát thầm kín (dù giản dị) và biết hi sinh cho con cái:

Câu văn: "Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. [...] “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm." (Bà thích cái đẹp, thích chiếc váy trẻ trung nhưng vì hoàn cảnh, vì con cái mà không dám thử, không dám mua).

Mạnh mẽ, kiên cường, tháo vát (trước khi bị lạc):

Câu văn: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ."

Câu 5:

Trong cuộc sống hiện đại vội vã, chúng ta thường mải mê theo đuổi sự nghiệp, danh vọng mà vô tình lướt qua những khoảnh khắc quý giá bên gia đình. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt như một lời nói gạt đi, một cái cau mày khó chịu, hay đơn giản chỉ là sự im lặng khi cha mẹ cần chia sẻ, đều có thể trở thành vết sẹo sâu đậm trong lòng người thân. Giống như Chi-hon trong câu chuyện, chỉ đến khi biến cố xảy ra, khi mẹ đã lạc mất, cô mới nhận ra giá trị của những điều mình đã bỏ lỡ và sự hối hận muộn màng bủa vây. Chúng ta cần học cách trân trọng từng giây phút hiện tại, lắng nghe và thấu hiểu những người yêu thương trước khi sự vô tâm biến thành nỗi day dứt không thể cứu vãn.



Câu 1:

"Giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, nhiều người mải miết chạy theo những giá trị vật chất mà quên mất ý nghĩa thực sự của việc được sống.'' Đúng thế, đối với cá nhân em việc sống không chỉ là sống cho qua ngày mà sống phải mang lại giá trị tinh thần cốt lõi cho mình, cho người thân-gia đình, và đặc biệt là cho xã hôị điều đó mới khẳng định việc sống ý nghĩa của mỗi chúng ta khi còn tồn tại trên thế giới muôn hình vạn trạng này. Sống một cuộc đời ý nghĩa là hành trình khám phá và cống hiến, nơi mỗi chúng ta tìm thấy giá trị của mình không chỉ cho bản thân mà còn cho xã hội. Theo em, để sống ý nghĩa, trước hết cần xác định được mục tiêu, lý tưởng sống, biến ước mơ thành hành động cụ thể, không ngừng học hỏi, trau dồi kiến thức và kỹ năng sống để thích ứng với mọi hoàn cảnh, tránh sự ỷ lại, thụ động. Bên cạnh đó, việc giữ một thái độ sống tích cực, lạc quan, biết ơn và thấu cảm là vô cùng quan trọng, giúp ta nhìn thấy vẻ đẹp cuộc sống, vượt qua khó khăn và lan tỏa năng lượng tốt đẹp đến mọi người xung quanh. Sống có ý nghĩa còn nằm ở việc biết tri ân những gì mình nhận được, từ gia đình, bạn bè đến những người đã cống hiến, và nỗ lực để lại dấu ấn tích cực, đóng góp sức mình xây dựng quê hương, đất nước. khi biết yêu thương, sẻ chia, cống hiến và không ngừng hoàn thiện bản thân, cuộc sống mới thực sự trở nên phong phú và trọn vẹn. Tuy vậy, nhưng thời đại hiên nay, nhiều người có ý nghĩ vật chất quyết định ý thức, vì đồng tiền họ bán rẻ chính nhân cách con người.Họ sống ham hư vinh, không biết chia sẻ giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Những người như vậy họ xứng đạng bị lên án. Sống có ý nghĩa chính là sống vì người khác, sống để lại giá trị. Khi ta biết cho đi, sẻ chia, cống hiến, ta không chỉ thấy cuộc đời mình đẹp hơn mà còn góp phần xây dựng xã hội văn minh, nhân ái. Mỗi chúng ta là một mắt xích quan trọng, hãy sống hết mình để tạo nên chuỗi giá trị ý nghĩa, làm cho thế giới này tốt đẹp hơn.


Câu 2:

"Trái tim người nghệ sĩ không ngừng thổn thức, rung động trước những điều đẹp đẽ; đập liên hồi vì tình yêu rạo rực với văn chương và chết đi nếu một ngày họ chẳng còn được sống chỉ để viết". Đọc một tác phẩm thực sự, bao giờ ta cũng bắt gặp hồn thơ văn cất lên nỗi niềm suy tư, trăn trở và tình yêu còn lắng đọng với cuộc đời, với văn chương, giống như cách tác giả Lưu Quang Vũ đã thể hiện trọn vẹn trong tác phẩm ''Áo cũ" của mình. Bài thơ này được ông khắc tả nỗi niềm khôn nguôi về tình cảm thiêng liêng của người mẹ, cũng phần nào khơi gợi lại những kỉ niệm đã cũ qua chiếc áo cũ.

Lưu Quang Vũ là một trong những nhà thơ, nhà viết kịch tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, nổi tiếng với tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và cái nhìn sâu sắc về cuộc đời. Thơ của ông thường mộc mạc, giản dị, giàu tính triết lý và nhân văn, luôn tìm thấy vẻ đẹp và ý nghĩa từ những điều bình dị nhất.Hình ảnh chiếc áo sờn vai của người mẹ, biến nó thành biểu tượng sâu sắc của tình mẫu tử thiêng liêng, sự hy sinh thầm lặng và những kỷ niệm tuổi thơ cũng chính là thông điệp mà ông muốn gửi gắm về lòng biết ơn, sự trân trọng với kỉ niệm cũ và tình thân thông qua tác phẩm "Áo cũ" của mình. Bài thơ xoay quanh hình ảnh chiếc áo cũ của mẹ, từ những đường kim, mũi vá, những vết sờn theo năm tháng, để gợi lại cả một trời ký ức về tình yêu thương, sự tần tảo của mẹ và tuổi thơ của nhân vật trữ tình.

Hình ảnh chiếc áo cũ- biểu tượng của ký ức, thời gian và tình cảm của mẹ chứa đựng trong đó được tác giả tinh tế miêu tả thông qua khổ thơ đầu.

"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai

Thương áo cũ như là thương ký ức

Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.''

Trong khổ thơ đầu tiên, Lưu Quang Vũ đã sử dụng hình ảnh chiếc áo cũ như một biểu tượng cho những kỷ niệm, những gì đã qua đi và không thể quay lại. Câu thơ mở đầu "Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn'' không chỉ là một miêu tả đơn thuần về chiếc áo đã cũ kỹ, mà còn phản ánh nỗi lòng của người mẹ khi người con đang dần trưởng thành, mẹ vui khi con đang dần biết cách chăn lo cho cuộc sống của mình nhưng cũng buồn vì khoảng cách thiêng liêng giữa tình cảm của mẹ với con ngày càng xa hơn. Áo cũ trong thơ Lưu Quang Vũ không chỉ là một vật dụng thường ngày mà mang đậm ý nghĩa biểu tượng cho những dấu ấn xưa cũ của cuộc đời. Áo cũ là thứ đã trải qua bao nhiêu ngày tháng, là minh chứng cho những sự kiện, những kỷ niệm đã từng tồn tại trong quá khứ. Việc chiếc áo "còn sờn, bạc hai vai " nhấn mạnh sự không thể tránh khỏi của sự tàn phai, của thời gian. Nhân vật trong thơ như một người đã qua đi một quãng đời, không thể giữ lại được những gì đã mất. Chính chiếc áo cũ ấy, dù đã tả tơi, dù đã mòn đi theo năm tháng, lại là thứ mà nhân vật vẫn không thể bỏ đi, vẫn tìm lại, nâng niu và gìn giữ. Đó chính là những kỷ niệm, những thứ đã cũ kỹ, nhưng vẫn có giá trị, vẫn có một sức sống tiềm ẩn trong đó. Tiếp theo tác giả viết '' Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay'' Hình ảnh chiếc áo cũ khiến ta liên tưởng đến những ký ức về quá khứ mà con người đôi khi không muốn quên đi, dù chúng đã tàn phai, dù chúng không còn như xưa. Những ký ức ấy, dù đã mờ nhạt, vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời mỗi con người.

Khổ thơ này còn thể hiện một thông điệp về sự bất biến của quá khứ, dù có muốn hay không. Dù cuộc sống có thay đổi, dù thời gian có trôi qua, chiếc áo cũ vẫn ở đó như một dấu mốc của một thời đã qua. Cái cũ luôn đi cùng với cái mới, cái phai nhạt luôn gắn liền với cái tươi mới, đó là quy luật của đời sống.

Khổ thơ thứ hai tiếp tục khai thác sâu hơn vào tâm tư của nhân vật trữ tình. Hình ảnh chiếc áo cũ là minh chứng cho sự đổi thay của thời gian, nhưng cũng là biểu tượng cho những giá trị vĩnh cửu của tình thương và ký ức. 

'' Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim

Áo con có đường khâu tay mẹ vá

Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.''

Tác giả kết hợp giữa quá khứ và hiện tại, tạo nên một dòng chảy cảm xúc mạnh mẽ về sự trân trọng những gì đã qua, đồng thời gửi gắm thông điệp về việc gìn giữ những điều quý giá trong cuộc sống. Sự tương phản giữa cái cũ và cái mới, giữa hiện tại và quá khứ làm nổi bật thêm nỗi tiếc nuối và sự khát khao tìm về cội nguồn.Khổ thơ hai thường tập trung vào hình ảnh chiếc áo vá vai, bạc màu, rách rồi lại được vá, thể hiện tình cảm hình ảnh chiếc áo vá vai, bạc màu, rách rồi lại được vá, thể hiện tình cảm thương yêu, trân trọng vô bờ bến của người con dành cho mẹ và ký ức tuổi thơ, cho thấy tình mẹ sâu nặng qua từng đường kim mũi chỉ, làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng, lam lũ của người mẹ, và thông điệp về việc gìn giữ những giá trị tình cảm giản dị. Chiếc áo có đường khâu tay của mẹ, tình cảm vô bờ bến mẹ đặt trong từng đường kim mũi chỉ đó.Chính vì thế mà tác giả yêu mẹ bao nhiêu thì lại cảm cảm thấy trân quý chiếc áo thêm cho dù đã cũ kĩ nhưng vẫn tồn động những kỉ niệm khó phai đối mẹ của tác giả.

Khổ thơ ba và bốn thay vì chủ yếu khắc tả chiếc áo đã cũ thì ở đây tác giả mượn hình ảnh chiếc áo để đặt vào đó tâm trạng có phần nào đó hụt hẫng vì áo càng cũ thì tuổi của mẹ lại càng lớn hơn. Suy ngẫm của tác giả về thời gian và cuộc đời

''Áo đã ở với con qua mùa qua tháng

Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương

Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới

Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.''

"Cũ rồi con vẫn quý, vẫn thương": Sự trân trọng, tình yêu thương không phai nhạt, dù vật chất đã cũ kỹ. o dài hơn, thấy mẹ cũng già hơn": Sự nhận thức về thời gian, về sự vất vả, hy sinh của mẹ hiện rõ qua việc con lớn lên, áo rộng ra, còn mẹ thì thêm tuổi, thêm nếp nhăn. Chiếc áo không chỉ là vật dụng, nó là bạn đồng hành cùng người con lớn lên. Dù cũ, áo vẫn đáng quý vì trong đó có tình mẹ, có kỷ niệm. Khi thay áo mới, con chợt nhận ra thời gian trôi nhanh, mẹ cũng đã già đi trông thấy.Thời gian là thú không đợi chờ bất kì ai chính vì thế khi còn có mẹ thì nên trân trọng yêu thương che chở cho mẹ của mình.

Kết thúc là khổ bốn

" Hãy biết thương lấy những manh áo cũ

Để càng thương lấy mẹ của ta

Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống

Những gì trong năm tháng trôi qua"

Hãy biết thương lấy những manh áo cũ” là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà tha thiết về lòng trân trọng những điều gần gũi, giản dị.“Hãy biết thương những gì ta cùng sống'' thể hiện triết lý nhân sinh: biết ơn, trân trọng những điều đã làm nên ta ngày hôm nay. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của một người con dành cho mẹ, mà còn là lời nhắn gửi về sự biết ơn, yêu thương, trân trọng những điều đã qua.

Bài thơ “Áo cũ” là một tác phẩm văn học, là một câu chuyện về tình mẹ đầy cảm xúc và ý nghĩa, đồng thời truyền tải một thông điệp đầy ý nghĩa gửi tới người đọc về tình thương mẹ và những điều gắn bó xung quanh. Bài thơ cũng thể hiện sự tài năng của nhà thơ khi đã vô cùng tinh tế khi đặt đúng vị trí của các biện pháp nghệ thuật giúp nâng tầm giá trị của bài thơ và thông qua đó làm nổi bật chính tình cảm mà nhân vật trữ tình danh cho mẹ và gửi gắm thông điệp nên đối xử tốt và trân trọng yêu thương mẹ hơn hết là đối xử tốt với những người đang sống. Một số biện pháp nghệ thuật như thể thơ tụ do nhịp thơ linh hoạt tạo nên sự đan xen cảm xúc cho người đọc.Ngôn từ giản dị tinh tế hình ảnh sinh động giàu cảm xúc là các yếu tố giúp bài văn trở nên hay hơn lắng đọng hơn trong tâm trí chúng ta.

Bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ không chỉ đơn thuần là một lời hoài niệm về một vật đã cũ, mà còn là khúc ca tri ân sâu sắc dành cho tình mẫu tử. Từ một hình ảnh giản dị, nhà thơ đã gợi lên cả một không gian ký ức tràn đầy yêu thương, để từ đó gửi đến người đọc một thông điệp sâu sắc: hãy trân trọng những gì ta đang có, đặc biệt là tình cảm gia đình, vì một khi thời gian trôi đi, có những điều dù ta khao khát đến mấy cũng không thể nào tìm lại được.



Câu1,Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên là:Nghị Luận

Câu2,Nội dung chính của văn bản trên là:Bàn về cái chết như một lời nhắc nhở từ tạo hoá khuyến khích con người sống nhân văn hơn,biết yêu thương chia sẻ hơn và biết cách ứng xử tốt với người khác khi họ còn đang sống.Họ vẫn đang cố gắng để tồn tại trên cuộc sống muôn màu muôn vẻ này.

Câu3,Biện pháp tu từ của đoạn trích Ẩn dụ "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng"và"cái chết là một cánh đồng bên cạnh".Đây được coi là hiện tượng đối lập đối chiếu giữa cánh đồng hiện taị(đời sống) và cánh đồng bên cạnh(cái chết)

Hiệu quả của biện pháp nghệ thuật trên là:Giúp diễn đạt khái niệm trừu tượng và cái chết một cách cụ thể, so sánh với đời sống như hai miền gần kì tạo thành hình ảnh vừa quen thuộc vừa bí ẩn.Tạo sự gợi mở thú vị, cho nguời đọc suy ngẫm về mối quan hệ giữa đời sống và cái chết, đồng thời giúp giảm bớt cảm giác sợ hãi tiêu cực về cái chết

Câu4, Ý kiến của tác giả: tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở từ tạo hóa giúp con người suy ngẫm lại cách sống và ứng xử với người khác khuyến khích họ sống tốt hơn nhân văn hơn

Ý kiến cá nhân: em đồng tình với ý kiến này vì cái chết thường khiến con người nhận ra sự ngắn ngủi của cuộc sống khơi dậy những giá trị tốt đẹp tiềm ẩn trong lòng họ nó là cơ hội để mỗi người nhìn lại bản thân trân trọng sự sống và mối quan hệ với người xung quanh

Câu5, Thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra từ văn bản là: hãy sống với người khác như cách chúng ta sẽ trân trọng họ sau khi họ ra đi

Vì thông điệp này nhấn mạnh giá trị của tình yêu tương tự thông và sự chân thành trong các mối quan hệ nó thôi thúc con người sống tử tế tránh những hành xử ích kỷ hay thờ ơ bởi sự trân trọng khi người khác còn sống sẽ mang lại hạnh phúc thật sự hay vì những hối tiếc khi đã quá muộn