Hồ Đắc Nghĩa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Đắc Nghĩa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Sống một cách ý nghĩa là mong muốn của mỗi con người, nhưng để làm được điều ấy, chúng ta cần lựa chọn cho mình những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, con người phải biết trân trọng thời gian và sống có mục tiêu. Khi xác định rõ điều mình muốn hướng tới và kiên trì theo đuổi, cuộc sống sẽ trở nên có định hướng và giá trị hơn. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn được thể hiện qua việc biết yêu thương và chia sẻ. Một hành động nhỏ giúp đỡ người khác, một lời động viên đúng lúc cũng có thể mang lại niềm vui và lan tỏa điều tốt đẹp trong đời sống. Ngoài ra, mỗi người cần sống trung thực và có trách nhiệm với gia đình, với công việc và với chính bản thân. Trung thực làm nên phẩm chất; trách nhiệm làm nên uy tín và giá trị của con người. Cuối cùng, để sống ý nghĩa, ta phải biết trân trọng những gì đang có, sống tử tế mỗi ngày để khi nhìn lại, không phải hối tiếc vì những điều chưa làm. Một cuộc đời ý nghĩa không nằm ở điều lớn lao, mà ở cách ta sống đẹp trong từng khoảnh khắc nhỏ bé.

Câu 2 Bài thơ Áo cũ của Lưu Quang Vũ là một trong những sáng tác giàu xúc cảm về tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng luôn neo giữ con người trong những phút giây xao động nhất. Qua hình ảnh chiếc áo cũ gắn với tuổi thơ và với bàn tay tần tảo của mẹ, bài thơ khơi dậy trong mỗi người sự biết ơn, trân trọng đối với những giá trị giản dị mà bền lâu của cuộc sống. Ngay từ khổ đầu, chiếc áo cũ hiện lên như một dấu mốc của thời gian: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn”. Chiếc áo ngắn dần theo bước trưởng thành của đứa con, bạc màu, sờn vai theo từng tháng năm. Nhưng áo cũ không chỉ là vật dụng bị thời gian bào mòn, mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm ấu thơ. Vì thế, “thương áo cũ như là thương ký ức” – thương chiếc áo cũng là thương những tháng ngày hồn nhiên, thương cả sự chăm sóc lặng thầm của mẹ dành cho con. Hình ảnh “cho mắt phải cay cay” là một cách diễn tả xúc động kín đáo nhưng sâu lắng, gợi một tình cảm chân thành và giản dị. Khổ thứ hai mở ra hình ảnh người mẹ hiện lên thật gần gũi và cảm động. Mẹ “vá áo” cho con trong khi “không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”. Bàn tay mẹ run run, đôi mắt mẹ mờ đi theo tuổi tác, nhưng vẫn cố vá áo cho con bằng tất cả tình yêu thương. Đường kim mũi chỉ trong chiếc áo giờ đây trở thành biểu tượng của sự hi sinh thầm lặng, tỉ mỉ và bền bỉ của mẹ. Con càng lớn, mẹ càng già; con càng mặc áo do mẹ vá thì càng thấm thía hơn tình mẫu tử sâu nặng. Vì thế, “thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm” là lời khẳng định chân thành về sự gắn bó giữa mẹ và con qua những điều rất đỗi bình thường. Sang khổ ba, áo cũ được gắn với hành trình trưởng thành của đứa con: “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng”. Dù áo đã cũ, con vẫn “quý vẫn thương” bởi áo là chứng nhân của bao vui buồn tuổi nhỏ. Đặc biệt, hai câu thơ cuối khổ thơ chứa đựng một sự nhận thức đầy chững chạc: “Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.” Chiếc áo dài ra theo đứa con lớn lên, nhưng đồng thời cũng phản chiếu bước lùi của thời gian trên dáng mẹ. Sự đổi thay của chiếc áo khiến con nhận ra sự phai mờ của tuổi trẻ mẹ, để từ đó biết trân trọng từng khoảnh khắc còn có mẹ trong đời. Khổ cuối như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà tha thiết: hãy biết thương những “manh áo cũ”, thương những điều tưởng như bình thường nhưng đã đồng hành cùng ta qua năm tháng. Thương áo cũng là thương mẹ – người luôn đứng sau cùng ta vượt qua bao nẻo đường đời. Những gì đã trải qua trong cuộc sống đều đáng được trân trọng, bởi chúng tạo nên ký ức và nhân cách của mỗi con người. Bài thơ Áo cũ không chỉ gợi lại những kỉ niệm tuổi thơ mà còn là tiếng lòng biết ơn dành cho mẹ – người đã hi sinh cả tuổi trẻ để dành trọn yêu thương cho con. Qua những hình ảnh dung dị, ngôn từ mộc mạc, Lưu Quang Vũ đã khắc họa trọn vẹn vẻ đẹp của tình mẫu tử, đồng thời nhắc nhở mỗi chúng ta biết nâng niu những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa vô cùng lớn lao trong cuộc sống.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là Nghị luận

Câu 2: Nội dung chính của đoạn trích: Văn bản trình bày những suy ngẫm của tác giả về cái chết như một lời nhắc nhở con người phải sống nhân ái, bao dung, chân thật, biết cư xử tốt với người đang sống và hạn chế lòng tham – tính sở hữu ích kỷ. Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7): So sánh: “đời sống… là một cánh đồng”, “cái chết là một cánh đồng bên cạnh”, Giả định hình ảnh “người trở về từ cánh đồng bên cạnh kể lại…”. Hiệu quả nghệ thuật:

Hình tượng hóa vấn đề trừu tượng là cái chết, giúp người đọc dễ hình dung; gợi suy ngẫm rằng cái chết không hẳn đáng sợ mà có thể là một miền sống khác. Qua đó nhấn mạnh: nếu con người tin có một thế giới sau cái chết, họ sẽ bớt tham lam, ích kỷ và sống lương thiện hơn. Câu 4: Ý kiến của tác giả: Cái chết chứa đựng lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn, sống chân thành, nhân văn, không ích kỷ. Tôi đồng tình với quan điểm này. Bởi vì khi chứng kiến sự ra đi của ai đó, ta nhận ra đời sống là hữu hạn, từ đó nhìn lại chính mình, thấy rõ những hạn chế, ích kỷ và thiếu sẻ chia trong cách đối xử với người xung quanh. Cái chết khiến con người biết trân trọng sự sống và biết sống tử tế hơn trong hiện tại. Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra: Con người cần đối xử tốt hơn với những người đang sống, đừng đợi họ rời xa mới tiếc nuối, ân hận.Vì sự sống là mong manh; mỗi cư xử nhỏ hôm nay có thể trở thành điều khiến ta day dứt mai sau. Sống bao dung, chân thành sẽ làm đời sống nhẹ nhõm, ý nghĩa và gắn kết hơn.

Câu 1 Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện tinh tế qua những thay đổi từ nhận thức đến cảm xúc. Ban đầu, Chi-hon chỉ quan sát mẹ với sự ngạc nhiên và bối rối, chưa hiểu hết nỗi lòng của mẹ. Nhưng khi chứng kiến vẻ tần tảo, mỏi mệt và những hi sinh âm thầm của mẹ, cô bắt đầu xúc động sâu sắc, cảm thấy thương mẹ nhiều hơn. Từ đó, trong cô xuất hiện sự dằn vặt và tự trách, nhận ra lâu nay mình quá vô tâm, chỉ sống theo cảm xúc riêng mà quên mất mẹ luôn âm thầm lo lắng cho mình. Chi-hon cảm thấy day dứt, ân hận, đồng thời khao khát được chia sẻ, được bù đắp cho mẹ. Những cảm xúc ấy không bộc lộ ồn ào mà dâng lên lặng lẽ, cho thấy sự trưởng thành trong suy nghĩ của Chi-hon. Cuối cùng, cô hiểu sâu sắc hơn về tình mẫu tử và học được cách trân trọng những điều giản dị nhưng thiêng liêng trong cuộc sống. Diễn biến tâm lý ấy đánh dấu sự thức tỉnh của một tâm hồn biết yêu thương và biết sống trách nhiệm hơn. Câu 2

Dưới đây là bài văn khoảng 600 chữ, mạch lạc – đúng kiểu bài nghị luận, dễ đạt điểm cao: Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng mang theo mình những kí ức về những người thân yêu. Đó có thể là những khoảnh khắc hạnh phúc bên gia đình, những lời dạy dỗ giản dị, hay những giây phút bình yên giữa vòng tay người thân. Dù thời gian trôi đi, những kí ức ấy vẫn ở lại, trở thành tài sản tinh thần vô giá, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và định hình nhân cách của mỗi người. Trước hết, kí ức về người thân có vai trò như một nguồn năng lượng tinh thần bền vững. Khi đứng trước khó khăn, con người thường tìm về những kỉ niệm đẹp đã từng nâng đỡ mình. Chỉ cần nhớ lại một nụ cười của mẹ, một cái xoa đầu của cha, hay lời động viên của ông bà, ta đã thấy lòng mình ấm lại, có thêm sức mạnh để vượt qua thử thách. Chính những kí ức ấy giúp ta không gục ngã trước cuộc sống vốn nhiều biến động. Bên cạnh đó, kí ức về người thân yêu còn nuôi dưỡng tình cảm và hình thành nhân cách. Từ những điều nhỏ bé như bữa cơm gia đình, câu chuyện buổi tối hay cái nắm tay lúc ta vấp ngã, mỗi người dần học được sự yêu thương, lòng biết ơn và cách quan tâm đến người khác. Lời dạy, lời nhắc nhở của ông bà, cha mẹ dù đã thuộc về quá khứ nhưng vẫn âm thầm dẫn dắt ta trong hiện tại, giúp ta biết sống đúng đắn và nhân hậu hơn. Không chỉ vậy, những kí ức ấy còn là điểm tựa khi con người cảm thấy cô đơn. Có những lúc cuộc sống khiến ta chán nản, cảm thấy không ai hiểu mình. Nhưng chỉ cần nghĩ đến những người đã từng yêu thương ta vô điều kiện, ta lại cảm thấy được an ủi. Ngay cả khi người thân không còn bên cạnh, kí ức về họ vẫn trở thành ánh sáng nhỏ soi đường, giúp ta thêm vững vàng bước tiếp. Hơn nữa, việc giữ gìn những kí ức về người thân khiến ta biết trân trọng hiện tại. Khi nhớ lại những điều đẹp đẽ đã qua, ta nhận ra rằng thời gian trôi rất nhanh và hạnh phúc gia đình không phải lúc nào cũng còn mãi. Chính vì vậy, ta sẽ biết dành nhiều yêu thương hơn cho người thân, sống tử tế hơn để không phải hối tiếc khi nhìn lại. Tóm lại, kí ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Nó là hành trang tinh thần ấm áp, là bài học sống quý giá, là nguồn sức mạnh giúp ta trưởng thành và mạnh mẽ. Mỗi chúng ta hãy biết giữ gìn và trân trọng những khoảnh khắc bên gia đình, bởi chính những điều tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành điều nâng đỡ ta suốt cuộc đời.

Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”. Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.