Nguyễn Hải Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hải Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Cuộc sống ý nghĩa không đo lường bằng vật chất mà bằng những giá trị tinh thần và sự đóng góp tích cực của mỗi cá nhân. Để đạt được điều này, mỗi người cần xác định cho mình một mục đích sống rõ ràng, làm kim chỉ nam cho mọi hành động và quyết định.Đây là nền tảng để định hướng cuộc đời, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và thử thách. 
Tình yêu thương, sự đồng cảm và giúp đỡ người khác là yếu tố then chốt làm giàu tâm hồn và khiến cuộc sống trở nên đáng quý. Góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn thông qua những hành động thiết thực, dù nhỏ bé. Biết ơn và tận hưởng những khoảnh khắc giản đơn, nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng và nhân hậu. Tóm lại, sống một cách ý nghĩa là một hành trình không ngừng nỗ lực, học hỏi và trao đi yêu thương để làm cho thế giới xung quanh tốt đẹp hơn.

Câu 2:

“Nuôi con buôn tảo bán tần,
Chỉ mong con lớn nên thân với đời.
Những khi trái nắng trở trời,
Con đau là mẹ đứng ngồi không yên.
Trọn đời vất vả triền miên,
Chăm lo bát gạo đồng tiền nuôi con”

Mẹ là tiếng gọi thiêng liêng nhất trên cuộc đời này. Mẹ yêu thương, chăm sóc và dạy dỗ con cái, cho con những điều tốt nhất không quản khó khăn, nhọc nhằn. Có lẽ chính vì vậy, mẹ đã trở thành đề tài sáng tác muôn thuở cho thơ văn. Nhà thơ Lưu Quang Vũ cũng đã chọn chủ đề về mẹ để sáng tác bài thơ “Áo cũ”. Bài thơ được sáng tác năm 1963, khi tác giả mới chỉ 15 tuổi học lớp 9 và đến năm 2002, Áo mới đã được in trong tập thơ tình của nhà xuất bản Văn học. Bài thơ là tình yêu của tác giả dành cho mẹ và sự trân trọng kí ức tuổi thơ của mình.

Mở đầu bài thơ, nhà thơ Lưu Quang Vũ đưa cảm xúc của mình vào trong hình ảnh chiếc áo cũ một cách thật đặc biệt: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai
Thương áo cũ như là thương ký ức
Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.”

Chiếc áo khi mặc đến cũ rồi, sẽ mỗi ngày ngắn đi một chút, vì sao lại như vậy? Đó là vì theo thời gian chiếc áo bị cũ đi, cùng với đó là chúng ta thêm lớn hơn, nên chiếc áo bị ngắn dần. Vậy mà chiếc áo cũ mà nhà thơ Lưu Quang Vũ mang tới còn cũ đến độ “đứt sờn màu bạc hai vai”, có lẽ nhà thơ đã mặc chiếc áo đó từ rất lâu cho tới khi sáng tác bài thơ, trở thành một cậu thiếu niên học lớp 9. Điều này cũng gợi cho người đọc thấy được hoàn cảnh khi đó của gia đình tác giả không mấy khá giả nên áo phải mặc đến nỗi ngắn và cũ sờn màu, bạc vai. Nhìn chiếc áo mà nhà thơ thương nó như thương kí ức của mình đã trải qua, kí ức đó là gì mà khiến cho tác giả lại “mắt phải cay cay”, nghẹn ngào muốn khóc?

Kí ức khiến nhà thơ Lưu Quang Vũ phải cay mắt là những kí ức về người mẹ dấu yêu của mình: 

“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim
Áo con có đường khâu tay mẹ vá
Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.

Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương
Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”

Sau mỗi lần rách áo rồi lại vá để mặc lại, mẹ đã nhận ra “con chóng lớn”. Nhưng điều này đồng nghĩa với việc mẹ cũng đã già đi. Giờ đây mẹ vá áo cho con khó khăn hơn trước, mẹ đã già nên mắt kém “không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”. Mỗi lần con mặc chiếc áo đó đều cảm nhận được “đường khâu tay mẹ vá”, nên con yêu mẹ biết bao nhiêu càng yêu áo thêm bấy nhiêu vì đó là công sức mẹ may vá, tình thương mẹ dành cho con. Chiếc áo cũ mẹ vá đã được tác giả dùng “qua mùa qua tháng”, chỉ một khoảng thời gian dài. Tuy áo đã cũ nhưng tác giả khẳng định mình “vẫn quý vẫn thương”. Chính vì yêu mẹ nên mỗi lần thay áo mới, nhà thơ Lưu Quang Vũ đều “không nỡ”. Lần thay áo mới sẽ phải mua áo dài hơn vì con cũng đã lớn hơn, không còn mặc vừa chiếc áo cũ ngắn nữa, điều đó cũng là minh chứng mẹ đang già hơn trước, khiến nhà thơ mặc áo mới nhưng lòng không vui vì thời gian đang đẩy mình lớn lên nhưng lấy đi tuổi xuân của mẹ.

Đoạn cuối của bài thơ, chính là thông điệp mà tác giả Lưu Quang Vũ muốn gửi gắm đến cho người đọc cũng là lời tác giả tự nhắc nhở mình:

“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta
Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua...”

Mỗi người chúng ta phải biết thương lấy “những manh áo cũ”, rộng ra chính là những kỉ niệm của quá khứ, những điều mà mình được nhận. Để rồi càng thương mẹ mình hơn, vì mẹ đã vất vả nuôi lớn chúng ta, săn sóc chúng ta từng cái ăn, cái mặc. Phải biết thương yêu, trân trọng những người xung quanh và những điều đã từng gắn bó với chính mình. Vì năm tháng trôi qua nào đợi chờ điều gì, hãy yêu thương lấy mẹ cha, người sinh thành ra chúng ta và những điều thân mến xung quanh để không phải hối hận muộn màng.

Bài thơ Áo cũ tuy sử dụng những câu từ đơn giản nhưng lại mang tới cho chúng ta những bài học thật hay và sâu sắc. Trong đó chứa đựng tình yêu của tác giả Lưu Quang Vũ dành cho mẹ của mình cũng như thông điệp đầy ý nghĩa tác giả gửi tới người đọc về tình thương mẹ và những điều gắn bó xung quanh. Bài thơ cũng thể hiện sự tài năng của nhà thơ khi có thể sáng tác một bài thơ ý nghĩa như vậy ở độ tuổi còn nhỏ.

 Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên là nghị luận

Câu 2:

Nội dung chính của đoạn trích là bàn luận về dục vọng sở hữu của con người và ý nghĩa của cái chết đối với sự sống. 

Câu 3:

-Hình ảnh so sánh: "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng. Còn cái chết là một cánh đồng bên cạnh".

-Hiệu quả nghệ thuật: Biện pháp so sánh này giúp người đọc hình dung một cách cụ thể, sinh động và dễ hiểu về cái chết không phải là sự kết thúc mà là sự chuyển tiếp sang một "cánh đồng sự sống khác", từ đó giảm bớt sự sợ hãi và thúc đẩy con người sống trung thực, thanh thản hơn.

Câu 4:

-Đồng tình

-Vì: Cái chết là một quy luật tất yếu, không thể tránh khỏi. Khi đối diện hoặc chứng kiến sự ra đi của người khác, con người thường có những giờ phút sống chân thực, nhận ra những giá trị tốt đẹp và ý nghĩa của cuộc sống hiện tại. Sự hữu hạn của đời người nhắc nhở chúng ta trân trọng từng khoảnh khắc, từ bỏ những ham muốn tầm thường và hành xử nhân ái hơn với những người xung quanh trước khi quá muộn.

Câu 5:

-Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là: Hãy sống một cách trung thực, không ân hận và bớt tham lam, ích kỷ

-Vì: Văn bản chỉ ra rằng dục vọng sở hữu là nguyên nhân của sự chống đối và khổ đau. Việc nhận thức đúng đắn về cái chết giúp ta hướng tới một đời sống thanh thản, ý nghĩa hơn. Sống tốt đẹp hơn không chỉ mang lại sự bình an cho bản thân mà còn cải thiện mối quan hệ với những người khác trong xã hội

Câu 1:

Trong đoạn trích, tâm lý của Chi-hon diễn biến phức tạp, chuyển từ sự ngạc nhiên, bàng hoàng đến sự thấu hiểu và cuối cùng là nỗi day dứt, lo âu. Ban đầu, cô phản bác ý kiến của chị dâu khi cho rằng mẹ bị lạc đường là điều khó hiểu, cô tin mẹ đủ khả năng tự xoay xở. Tuy nhiên, khi đối diện với thực tế và nhớ lại tình trạng sức khỏe của mẹ dạo gần đây, sự tự tin đó dần tan biến. Nỗi lo sợ mơ hồ len lỏi vào tâm trí cô, đỉnh điểm là suy nghĩ "Có thể cô sẽ không tìm được mẹ". Sự chuyển biến tâm lý này cho thấy Chi-hon không chỉ là một người con vô tâm mà còn là người biết suy ngẫm, nhận ra sai lầm của chính mình. Diễn biến tâm lý này cũng phản ánh thông điệp của tác phẩm: sự hối hận thường đến muộn màng khi người thân đã gặp chuyện. Qua đó, tác giả nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể.

Câu 2:

Kí ức về những người thân yêu có tầm quan trọng to lớn trong cuộc đời mỗi người, giúp hình thành bản sắc cá nhân, nuôi dưỡng tâm hồn và là động lực vượt qua khó khăn.

Kí ức, đặc biệt là những kí ức về gia đình và những người thân yêu, đóng vai trò nền tảng trong đời sống tinh thần của con người. Chúng không chỉ là những mảnh ghép ngẫu nhiên của quá khứ mà là chất liệu định hình nên nhân cách, cảm xúc và cách nhìn nhận cuộc sống của mỗi cá nhân. 

Những kí ức đẹp về người thân là nguồn an ủi, vỗ về tâm hồn, giúp mỗi người cảm nhận được sự ấm áp, tình thương và không bao giờ cảm thấy cô đơn. 

Kí ức tuổi thơ, những lời dạy bảo hay hành động mẫu mực của người thân giúp ta học hỏi và phát triển, từ đó hình thành nên những giá trị cốt lõi, đạo đức và nhân cách của bản thân. 

Trong những khoảnh khắc khó khăn, thử thách, việc hồi tưởng lại những kỉ niệm đẹp về người thân yêu có thể tiếp thêm sức mạnh tinh thần, lấy lại niềm tin và là động lực mạnh mẽ để ta cố gắng vươn lên. 

Kí ức giúp ta hiểu được giá trị của tình cảm gia đình, trân trọng những khoảnh khắc hiện tại và cội nguồn của mình, làm cho tình yêu thương trở nên mãnh liệt và bền chặt hơn. 

Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là một phần không thể thiếu, là tài sản tinh thần vô giá mà mỗi người cần gìn giữ và trân trọng

Câu 1:

Ngôi kể thứ ba.

Câu 2:

-Điểm nhìn bên ngoài kết hợp với điểm nhìn bên trong nhân vật

+ Ban đầu, người kể chuyện đứng ngoài quan sát và thuật lại lời nói, hành động của các nhân vật ("Khi cô nói", "thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên"). Sau đó, điểm nhìn dịch chuyển vào suy nghĩ, cảm nhận nội tâm của nhân vật "cô" ("Có thể cô sẽ không tìm được mẹ").

Câu 3:

-Biện pháp nghệ thuật tương phản

-Tác dụng:

+Làm nổi bật sự khác biệt về không gian và hoàn cảnh của hai mẹ con trong cùng một thời điểm.

+Nhấn mạnh sự xa cách về địa lý và sự vô tâm, thiếu trách nhiệm của người con gái (đang ở nơi sang trọng, thành công) đối với hoàn cảnh đáng thương của người mẹ (bị lạc ở ga tàu điện ngầm).

+Gợi sự day dứt, hối hận trong lòng người con và tạo ấn tượng mạnh mẽ với người đọc về nghịch cảnh, sự mất mát.

Câu 4:

-Phẩm chất của người mẹ: tháo vát, hiểu biết về cuộc sống hiện đại

-Câu văn thể hiện phẩm chất:

+Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại lò có thể gọi được mà"

+"Bảng hướng dẫn ở đầu cũng có."

Câu 5:


Sự vô tâm là một lưỡi dao vô hình gây tổn thương sâu sắc đến những người thân yêu. Đôi khi, đó không phải là những hành động ác ý mà chỉ đơn giản là sự thiếu quan tâm, bỏ qua những dấu hiệu bất thường của người thân. Những câu nói thiếu suy nghĩ, sự bận rộn công việc mà quên mất thời gian dành cho gia đình, hay việc coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên đều có thể khiến họ cảm thấy cô đơn và bị tổn thương. Để tránh những hối tiếc muộn màng, mỗi người cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình.