Ngô Thùy Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Thùy Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Sống một cách ý nghĩa là biết trân trọng và cho đi — trân trọng những gì mình đang có và sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ người khác. Khi ta biết quý những khoảnh khắc giản dị, biết giữ gìn những mối quan hệ tốt đẹp, ta sẽ sống với lòng biết ơn và trách nhiệm. Hơn nữa, sống có ý nghĩa còn là nhận thức rõ mục đích cuộc đời: lao động, học tập, cống hiến và vun đắp giá trị cho bản thân và cộng đồng. Một người luôn sống tử tế, yêu thương và biết trách nhiệm với gia đình, bạn bè, xã hội — đó chính là người sống có ý nghĩa. Cuộc sống không cần phải rực rỡ, chỉ cần bình dị mà chân thành; không cần nhiều thứ vật chất, chỉ cần một trái tim biết thương yêu — như vậy đã đủ để mỗi ngày trôi qua đều đáng giá.

Câu 2

Lưu Quang Vũ — một cây bút nổi bật của văn học Việt Nam — đã khắc họa một cách sâu sắc tình mẫu tử và ký ức tuổi thơ qua bài thơ Áo cũ. Bằng hình ảnh “chiếc áo cũ”, tác giả gửi gắm biết bao nỗi niềm — về thời gian, về tình mẹ, và về ký ức không thể nào quên. 

Ngay từ khổ đầu:

“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn

Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai

Thương áo cũ như là thương ký ức

Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.” 

Những câu thơ ấy không chỉ nói về một chiếc áo vật lý mà còn là biểu tượng của thời gian đã qua — chiếc áo ngày càng ngắn, sờn, bạc nghĩa là con người đã lớn lên, tuổi thơ trôi qua, và những ngày ấu thơ, những khoảnh khắc mẹ chăm lo cho con dường như đang được lưu giữ lại. Áo cũ gợi nhớ kí ức, gợi nhớ tuổi thơ, gợi nhớ mẹ — khiến người đọc “cay mắt” vì xúc động. 

Sang khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên thật xúc động:

“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn

Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” 

Người mẹ, tuy mắt đã mờ, tay có thể run, vẫn miệt mài vá lại chiếc áo để con tiếp tục sử dụng. Đường khâu tay mẹ — mỗi mũi chỉ khéo léo, tuy tạm bợ nhưng chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến. Đó là hy sinh thầm lặng, là tình mẫu tử thiêng liêng. Và chính từ hành động giản dị ấy, người con lại càng yêu chiếc áo cũ hơn — bởi trong đó có tình mẹ, có kỷ niệm, có cả thời gian đã trôi. 

Trong khổ thơ cuối, tác giả bộc lộ nỗi niềm sâu sắc: mặc áo mới — nghĩa là con lớn hơn, nhưng cũng là khi mẹ đã già hơn:

“Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới

Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.” 

Chiếc áo cũ — theo thời gian, bạc màu, rách — vẫn được giữ lại, không chỉ vì vật chất, mà vì đó là minh chứng cho một thời đã qua, cho tình mẫu tử không phai. Áo mới tượng trưng cho cái mới, cái trưởng thành; nhưng thay áo mới cũng là lúc ta cảm thấy nỗi day dứt nhớ về mẹ, nhớ về tuổi thơ, nhớ về những tháng ngày mẹ tần tảo hy sinh. 

Thông điệp cuối cùng mà bài thơ gửi đến người đọc là: hãy biết quý trọng những gì thân thuộc, những gì đã cùng ta lớn lên — nhất là tình thương của cha mẹ, của gia đình. Những vật dụng tưởng nhỏ bé như một chiếc áo cũ, trong khoảnh khắc đúng, trở thành biểu tượng của yêu thương, ký ức và thời gian. 

Với giọng điệu nhẹ nhàng mà da diết, với hình ảnh giản dị mà sâu sắc, “Áo cũ” không chỉ chạm đến trái tim người đọc mà còn thức tỉnh mỗi người: đừng quên đi cội nguồn, đừng vô tâm với những người đã nuôi ta khôn lớn. Vì vậy, “Áo cũ” thực sự là một bài thơ đẹp và đầy tính nhân văn — một lời nhắc nhở yêu thương, trân trọng và hiếu kính.

Câu 1:

- Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích là: Nghị luận

Câu 2

-nội dung chính của đoạn trích: đoạn trích Bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở từ tạo hóa khuyến khích con người sống nhân văn hơn biết yêu thương chia sẻ ứng xử tốt với người khác khi họ còn sống

Câu 3

-biện pháp tu từ sử dụng trong đoạn

trích 7:

-Ẩn dụ: "đời sống chúng ta đang sống là một cánh đồng" và "cái chết là một cánh đồng bên cạnh"

-Hiện tượng đối lập: đối chiếu giữa cánh đồng hiện tại (đời sống) và cánh đồng bên cạnh (cái chết)

Hiệu quả nghệ thuật: biện pháp ẩn dụ giúp diễn đạt khái niệm trừu tượng cái chết một cách cụ thể dễ hiểu hơn so sánh với đời sống như hai miền gần kỳ tạo hình ảnh vừa quen thuộc vừa bí ẩn, tạo sự gợi mở kích thích người đọc suy ngẫm về mối quan hệ giữa đời sống và cái chết đồng thời giúp giảm bớt cảm giác sợ hãi tiêu cực về cái chết

Câu 4

-Ý kiến của tác giả: tác giả cho rằng cái chết chửa đựng một lời nhắc nhở từ tạo hóa giúp con người suy ngẫm lại cách sống ứng xử với người khác khuyến khích họ sống tốt hơn nhân văn hơn 

Ý kiến cá nhân: Tôi đồng tình với ý kiến này vì cái chết thường khiến con người nhận ra sự ngắn ngủi của cuộc sống khơi dậy những giá trị tốt đẹp tiềm ẩn trong lòng họ nó là cơ hội để mỗi người nhìn lại bản thân trân trọng sự sống và mối quan hệ với người xung quanh

Câu 5

-Thông điệp ý nghĩa nhất: hãy sống với người khác như cách chúng ta sẽ trân trọng họ sau khi họ ra đi

Lý do: thông điệp này nhấn mạnh giá trị của tình yêu tương tự thông điệp và sự chân thành trong các mối quan hệ nó thôi thúc con người sống tử tế tránh những hành xử ích kỷ hay thờ ơ bởi sự trân trọng khi người khác còn sống sẽ mang lại hạnh phúc thật sự hay vì những hối tiếc khi đã quá muộn

 

Câu 1: 

Ngay khi nghe tin mẹ bị lạc, phản ứng đầu tiên của cô là phòng vệ, thể hiện qua câu hỏi đầy trách móc: "sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ". Tuy nhiên, câu hỏi "Còn cô đã ở đâu?" như một tiếng vọng chất vấn lương tâm, lập tức kéo cô về với thực tại của sự vô tâm: cô đã biết tin quá muộn màng.

Diễn biến tâm lý đạt đến đỉnh điểm khi cô quay lại ga Seoul. Giữa biển người hỗn loạn, cô cảm nhận được nỗi hoảng loạn, cô độc mà mẹ đã trải qua ("Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này"). Từ đây, nỗi ân hận trỗi dậy mạnh mẽ, bám theo từng ký ức mà cô đã lãng quên. Đặc biệt, ký ức về chiếc váy xếp nếp mà cô gạt đi vì cho là "trẻ con quá" đã trở thành biểu tượng cho sự vô tâmthờ ơ của cô đối với những niềm vui, ước muốn giản dị của mẹ. Cô nhận ra sự đối lập đau lòng giữa thành công cá nhân (cầm bản dịch sách ở Bắc Kinh) và sự thất bại trong tình thân (mẹ bị lạc ở Seoul). Nỗi hối tiếc tột cùng được thể hiện qua ý nghĩ: "Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó", khẳng định sự chuyển biến từ một người con thành công, lạnh lùng thành một người con gái đau khổ, nhận ra mình đã đánh mất điều gì đó quan trọng hơn danh vọng.

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu — cha mẹ, ông bà, anh chị em — là một phần vô cùng quan trọng, không chỉ bởi vì nó ghi lại hình ảnh, giọng nói, cử chỉ của họ, mà còn vì nó giữ cho tình cảm, lòng biết ơn, sự gắn bó gia đình không bị phai nhạt theo thời gian. Khi chúng ta trưởng thành, bận rộn với cuộc sống, công việc, học tập, đôi khi ta quên mất những tình cảm giản dị, hàng ngày mà người thân dành cho — bữa cơm khi còn bé, lời dạy bảo, ánh mắt lo âu mỗi khi ta vắng nhà, những lần người thân bỏ qua mệt mỏi để làm việc cho ta… Nếu không có ký ức, ta sẽ dễ rời xa gốc rễ, quên mất thân thuộc, quên mất ý thức trân trọng và biết ơn.

Ký ức về người thân còn là một điểm tựa tinh thần — mỗi khi ta buồn, cô đơn, hoang mang, ta có thể tìm về trong tâm khảm hình ảnh của người thân: nụ cười, bàn tay, giọng nói dịu dàng — để cảm thấy ấm áp, vững vàng hơn. Đặc biệt, khi mất mát xảy ra, ký ức giúp ta gìn giữ người thân trong lòng, giữ cho họ sống mãi trong tâm trí, để dù không còn bên ta về mặt thể xác, tình yêu thương, những kỷ niệm đẹp vẫn không bị xoá nhòa. Như trong trường hợp của nhân vật mẹ — ký ức của con cái về mẹ không chỉ là quá khứ, mà là cách để họ nhận ra tình mẹ, sự hi sinh, lòng yêu thương mà trước kia họ thờ ơ.

Thêm nữa, ký ức giúp ta hiểu rõ hơn về giá trị của thời gian — nhất là khoảng thời gian bên người thân. Khi còn trẻ, ta thường chủ quan, cho rằng người thân sẽ luôn ở đó, rằng ta có thể buông lời vô tâm mà không hối hận. Nhưng khi nhìn lại — qua ký ức — ta mới thấy mỗi khoảnh khắc bên họ đều quý giá, mỗi hành động dù nhỏ đều có thể trở thành kỷ niệm đẹp hoặc ân hận muộn màng. Vì vậy, giữ gìn và trân trọng ký ức giúp nuôi dưỡng lòng biết ơn, yêu thương, gắn kết gia đình, và dạy chúng ta sống có trách nhiệm hơn với người thân.

Cuối cùng, ký ức về người thân góp phần định hình bản sắc, nhân cách mỗi người. Nó dạy ta về nguồn cội, về truyền thống gia đình, về những giá trị yêu thương, hy sinh, tận tuỵ — giúp ta lớn lên với lòng trân trọng, đồng cảm, biết yêu thương và giữ gìn giá trị gia đình. Không có ký ức, chúng ta dễ mất gốc, dễ đánh đổi giá trị sống vì toan tính, vì hối hả.

Vì lẽ đó, mỗi chúng ta nên giữ gìn ký ức với người thân — không chỉ như một phần của quá khứ — mà như một nguồn động lực, một chuẩn mực đạo đức, một sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai .

Câu 1:

Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2:

-Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon. Nhờ điểm nhìn này, đọc giả hiểu được tâm trạng xáo trộn, day dứt, những hồi tưởng, ân hận của Chi-hon khi mẹ bị lạc.
Câu 3:

-Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”.

Tác dụng :-Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp.

-Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ”.

Câu 5:

- Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.