Nguyễn Thị Thuỳ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được khắc họa vô cùng sâu sắc và xúc động. Khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon ban đầu mang tâm trạng bàng hoàng, tức giận, trách móc mọi người trong gia đình vì không ai ra đón bố mẹ. Nhưng sau đó, cảm xúc ấy dần chuyển thành day dứt và hối hận khi cô trở lại ga tàu – nơi mẹ biến mất. Giữa dòng người đông đúc, Chi-hon tưởng tượng lại khoảnh khắc mẹ bị lạc, từ đó nỗi xót xa ngày càng lớn. Những kí ức cũ bất chợt ùa về, đặc biệt là kỉ niệm về chiếc váy năm xưa, khiến Chi-hon càng thêm ân hận vì sự vô tâm của mình. Sự đối lập giữa lúc mẹ gặp nạn và khi cô đang mải mê với thành công nơi đất khách càng làm nỗi đau trở nên nhức nhối. Qua diễn biến tâm lí ấy, ta thấy rõ sự thức tỉnh muộn màng của Chi-hon về tình yêu thương dành cho mẹ.
Câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần, là nguồn sức mạnh âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt cuộc đời.
Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ tình yêu thương chân thành và bền vững nhất. Đó có thể là hình ảnh mẹ tảo tần sớm hôm, là dáng lưng còng của bà bên bếp lửa, hay những lần cha lặng lẽ dõi theo bước con đi. Dù thời gian trôi qua, những hình ảnh ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí, trở thành vùng ký ức ấm áp để mỗi khi mệt mỏi, ta có thể quay về tìm chút bình yên. Chính những kí ức đó giúp ta hiểu rằng mình đã từng được yêu thương nhiều đến nhường nào.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn là bài học cuộc sống sâu sắc dạy ta cách sống tử tế, nhân ái và biết hi sinh. Từ những kỉ niệm giản dị, ta học được sự nhẫn nại của mẹ, sự bao dung của bà, sự trách nhiệm của cha. Những điều ấy không được ghi trong sách vở, nhưng lại âm thầm hình thành nhân cách và lối sống của mỗi người.
Đặc biệt, khi người thân không còn bên cạnh, kí ức trở thành sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Nhờ có kí ức, ta không quên nguồn cội, không quên những hi sinh thầm lặng đã làm nên cuộc sống hôm nay. Như nhân vật Chi-hon trong Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi mẹ bị lạc, cô mới bàng hoàng nhận ra bao kỉ niệm cũ, mới thấm thía nỗi đau của sự vô tâm. Khi ấy, kí ức không chỉ là hồi tưởng mà còn là lời nhắc nhở đầy xót xa về tình thân.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại vội vã, nhiều người lại dễ dàng lãng quên hoặc thờ ơ với những kí ức gia đình. Ta mải mê với công việc, với thành công, với những mối quan hệ ngoài xã hội mà quên mất rằng cha mẹ đang già đi từng ngày. Đến khi mất mát xảy ra, những kí ức đẹp trở thành niềm an ủi nhưng cũng là nỗi day dứt khôn nguôi.
Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại để lưu giữ những kí ức đẹp cho tương lai. Hãy quan tâm cha mẹ nhiều hơn, dành thời gian trò chuyện với ông bà, bởi chính những điều giản dị hôm nay sẽ là kí ức quý giá mai sau. Kí ức về người thân không chỉ giúp ta nhớ về quá khứ mà còn làm cho cuộc sống hiện tại trở nên có ý nghĩa và giàu yêu thương hơn.
Câu 1
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được khắc họa vô cùng sâu sắc và xúc động. Khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon ban đầu mang tâm trạng bàng hoàng, tức giận, trách móc mọi người trong gia đình vì không ai ra đón bố mẹ. Nhưng sau đó, cảm xúc ấy dần chuyển thành day dứt và hối hận khi cô trở lại ga tàu – nơi mẹ biến mất. Giữa dòng người đông đúc, Chi-hon tưởng tượng lại khoảnh khắc mẹ bị lạc, từ đó nỗi xót xa ngày càng lớn. Những kí ức cũ bất chợt ùa về, đặc biệt là kỉ niệm về chiếc váy năm xưa, khiến Chi-hon càng thêm ân hận vì sự vô tâm của mình. Sự đối lập giữa lúc mẹ gặp nạn và khi cô đang mải mê với thành công nơi đất khách càng làm nỗi đau trở nên nhức nhối. Qua diễn biến tâm lí ấy, ta thấy rõ sự thức tỉnh muộn màng của Chi-hon về tình yêu thương dành cho mẹ.
Câu 2
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, kí ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng quan trọng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là điểm tựa tinh thần, là nguồn sức mạnh âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt cuộc đời.
Kí ức về người thân trước hết là nơi lưu giữ tình yêu thương chân thành và bền vững nhất. Đó có thể là hình ảnh mẹ tảo tần sớm hôm, là dáng lưng còng của bà bên bếp lửa, hay những lần cha lặng lẽ dõi theo bước con đi. Dù thời gian trôi qua, những hình ảnh ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí, trở thành vùng ký ức ấm áp để mỗi khi mệt mỏi, ta có thể quay về tìm chút bình yên. Chính những kí ức đó giúp ta hiểu rằng mình đã từng được yêu thương nhiều đến nhường nào.
Không chỉ vậy, kí ức về người thân còn là bài học cuộc sống sâu sắc dạy ta cách sống tử tế, nhân ái và biết hi sinh. Từ những kỉ niệm giản dị, ta học được sự nhẫn nại của mẹ, sự bao dung của bà, sự trách nhiệm của cha. Những điều ấy không được ghi trong sách vở, nhưng lại âm thầm hình thành nhân cách và lối sống của mỗi người.
Đặc biệt, khi người thân không còn bên cạnh, kí ức trở thành sợi dây kết nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại. Nhờ có kí ức, ta không quên nguồn cội, không quên những hi sinh thầm lặng đã làm nên cuộc sống hôm nay. Như nhân vật Chi-hon trong Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi mẹ bị lạc, cô mới bàng hoàng nhận ra bao kỉ niệm cũ, mới thấm thía nỗi đau của sự vô tâm. Khi ấy, kí ức không chỉ là hồi tưởng mà còn là lời nhắc nhở đầy xót xa về tình thân.
Tuy nhiên, trong nhịp sống hiện đại vội vã, nhiều người lại dễ dàng lãng quên hoặc thờ ơ với những kí ức gia đình. Ta mải mê với công việc, với thành công, với những mối quan hệ ngoài xã hội mà quên mất rằng cha mẹ đang già đi từng ngày. Đến khi mất mát xảy ra, những kí ức đẹp trở thành niềm an ủi nhưng cũng là nỗi day dứt khôn nguôi.
Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng hiện tại để lưu giữ những kí ức đẹp cho tương lai. Hãy quan tâm cha mẹ nhiều hơn, dành thời gian trò chuyện với ông bà, bởi chính những điều giản dị hôm nay sẽ là kí ức quý giá mai sau. Kí ức về người thân không chỉ giúp ta nhớ về quá khứ mà còn làm cho cuộc sống hiện tại trở nên có ý nghĩa và giàu yêu thương hơn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận.
Câu 2. Nội dung chính của đoạn trích
Đoạn trích bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở con người phải sống nhân ái, tử tế, biết yêu thương, chia sẻ với những người đang sống bên cạnh mình, tránh ích kỉ, vô cảm, tham lam.
Câu 3. Biện pháp tu từ trong đoạn (7) và hiệu quả nghệ thuật
Biện pháp tu từ:
- So sánh – ẩn dụ: so sánh đời sống như “một cánh đồng”, cái chết là “một cánh đồng bên cạnh”.
- Liên tưởng – tưởng tượng.
Hiệu quả nghệ thuật:
- Giúp hình ảnh về sự sống và cái chết trở nên gần gũi, nhẹ nhàng, bớt nặng nề.
- Làm nổi bật quan niệm sống tích cực: nếu sống tốt, sống không ân hận thì con người sẽ thanh thản khi đối diện cái chết.
- Tăng sức gợi cảm, chiều sâu triết lí cho đoạn văn.
Câu 4. Cái chết chứa đựng điều gì? Em có đồng tình không? Vì sao?
- Theo tác giả: Cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với người đang sống: hãy sống tốt hơn, nhân văn hơn, biết yêu thương và trân trọng nhau hơn.
- Em đồng tình với ý kiến đó.
Vì:- Khi mất đi một người, con người thường hối hận vì những gì chưa làm được, những điều chưa tử tế. - Cái chết giúp ta nhận ra giá trị của sự sống, biết sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, không vô cảm, ích kỉ.
Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản
Thông điệp ý nghĩa nhất:
Hãy sống tử tế, chân thành, biết yêu thương và chia sẻ với người khác khi họ còn đang sống, đừng đợi đến khi mất đi mới hối hận con người thường chỉ nhận ra giá trị của người khác khi họ không còn nữa sống tốt hôm nay cũng chính là cách để không day dứt ,ân hận trong ngày mai
Câu 1
Sống có ý nghĩa là mong muốn chính đáng của mỗi con người trong cuộc đời. Theo em, để sống một cách ý nghĩa, trước hết mỗi người cần biết xác đinh mục tiêu đúng đắn cho bản thân Khi có lý tưởng sống rõ ràng, con người sẽ có động lực phấn đấu, không sống hoang phí thời gian và tuổi trẻ. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn thể hiện ở cách ta đối xử với những người xung quang.Biết yêu thương, chia sẻ, giúp đỡ người khác không chỉ làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn mà còn khiến tâm hồn ta thêm thanh thản. Ngoài ra, mỗi người cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức và nhân cách, bởi tri thức và phẩm chất là hành trang vững chắc theo ta suốt đời. Đặc biệt, sống ý nghĩa còn là biết trân trọng hiện tại,sống hết mình cho hôm nay, không thờ ơ, vô cảm trước cuộc đời. Khi con người sống có mục tiêu, có tình yêu thương và trách nhiệm, cuộc sống của họ chắc chắn sẽ trở nên đáng quý và có giá trị hơn.
Câu 2
bài làm
Trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại, Lưu Quang Vũ là một gương mặt tiêu biểu với hồn thơ chân thành, giàu cảm xúc và nhân văn sâu sắc. Bài thơ Áo cũ là một tác phẩm nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình mẫu tử thiêng liêng, được thể hiện qua hình ảnh chiếc áo cũ gắn liền với tuổi thơ và bóng dáng người mẹ tảo tần.
Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ đã hiện lên đầy xúc động:
“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”
Chiếc áo không chỉ cũ vì thời gian mà còn bạc đi vì những tháng ngày gắn bó với đứa con đang lớn. Áo ngắn dần theo năm tháng, cũng giống như tuổi thơ trôi qua từng ngày. Từ chiếc áo cũ, nhà thơ gợi lên cả một miền ký ức thân thương:
“Thương áo cũ như là thương ký ức
Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.”
Chiếc áo trở thành nơi cất giữ kỉ niệm, khơi dậy trong lòng người con niềm xúc động, bồi hồi, khiến “mắt phải cay cay”. Đó là những rung động rất đỗi chân thành của một tâm hồn giàu tình cảm.
Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét qua từng chi tiết giản dị:
“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”
Người mẹ chỉ nhận ra con đã lớn khi chiếc áo cần vá lại. Đôi mắt mẹ đã mờ theo năm tháng, nhưng tình thương thì vẫn vẹn nguyên. Đường kim mũi chỉ trên áo không đơn thuần là sự vá víu vật chất, mà là dấu ấn của tình mẫu tửcủa sự hi sinh thầm lặng. Chính vì thế
“Áo con có đường khâu tay mẹ vá
Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.”
Người con yêu chiếc áo không chỉ vì áo gắn với tuổi thơ, mà bởi trong đó có bàn tay, có tấm lòng của mẹ.
Khổ thơ thứ ba tiếp tục làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa chiếc áo – người con – người mẹ:
“Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương”
Chiếc áo là nhân chứng cho từng chặng đường khôn lớn của con. Dù cũ, dù sờn, con vẫn không nỡ rời xa. Đặc biệt, câu thơ:
“Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn”
gợi lên một nỗi xót xa thấm thía. Con lớn lên từng ngày thì mẹ cũng già đi theo năm tháng. Sự trưởng thành của con đánh đổi bằng sự hao mòn của mẹ, một quy luật lặng lẽ mà đau lòng.
Khổ thơ cuối mang ý nghĩa khái quát, như một lời nhắn nhủ sâu sắc:
“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta”
Chiếc áo cũ không chỉ là một vật dụng, mà là biểu tượng cho tình mẹ,cho quá khứ,cho những hi sinh âm thầm. Từ việc biết trân trọng chiếc áo, con người học được cách trân trọng những gì đã đồng hành cùng mình:
“Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua…”
Đó chính là thông điệp nhân văn mà bài thơ gửi gắm: hãy sống ân tình, thủy chung, đừng lãng quên những giá trị đã nuôi dưỡng ta nên người.
Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giản dị, ngôn ngữ mộc mạc mà giàu sức lay động, Áo cũ của Lưu Quang Vũ đã chạm đến trái tim người đọc. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở mỗi người biết trân trọng quá khứ, yêu thương mẹ cha khi còn có thể. Đó là giá trị bền vững và sâu sắc mà bài thơ để lại.