Nguyễn Thảo Vy
Giới thiệu về bản thân
Sự khác biệt giữa bác nông dân và con lừa thể hiện ở cách suy nghĩ và hành động trước khó khăn.
-Bác nông dân nghĩ rằng con lừa đã già và không thể cứu lên được nên quyết định lấp giếng, coi như bỏ mặc con lừa.
-Con lừa ban đầu kêu la sợ hãi nhưng sau đó bình tĩnh tìm cách thích nghi, mỗi khi đất đổ xuống thì lắc cho đất rơi xuống và bước lên trên, nhờ vậy dần dần thoát khỏi cái giếng.
→ Qua đó cho thấy con lừa không bỏ cuộc mà biết tận dụng khó khăn để vượt qua, còn bác nông dân thì dễ dàng từ bỏ.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng là một trong những sự kiện tiêu biểu thể hiện tinh thần yêu nước và ý chí đấu tranh mạnh mẽ của nhân dân ta. Hai Bà Trưng gồm Trưng Trắc và Trưng Nhị, quê ở Mê Linh. Thời bấy giờ, nước ta đang bị nhà Hán đô hộ. Nhân dân phải chịu nhiều áp bức, bóc lột nặng nề, đặc biệt là dưới sự cai trị tàn bạo của thái thú Tô Định. Không chỉ đàn áp nhân dân, Tô Định còn giết hại Thi Sách, chồng của Trưng Trắc. Trước nỗi đau mất chồng và lòng căm thù giặc sâu sắc, Trưng Trắc cùng em gái Trưng Nhị đã quyết tâm đứng lên khởi nghĩa.
Năm 40, Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa tại Mê Linh. Lời kêu gọi của hai bà nhanh chóng nhận được sự hưởng ứng mạnh mẽ của nhân dân khắp nơi. Nghĩa quân ngày càng đông đảo và khí thế chiến đấu vô cùng mạnh mẽ. Chỉ trong một thời gian ngắn, nghĩa quân đã đánh chiếm được nhiều thành trì và giải phóng nhiều vùng đất. Trước sức mạnh của nghĩa quân, quân Hán phải bỏ chạy về nước.
Sau khi giành được thắng lợi, Trưng Trắc lên làm vua, đóng đô tại Mê Linh và bắt đầu xây dựng, quản lí đất nước. Tuy nhiên, sau đó nhà Hán đã đem quân sang đàn áp và cuộc khởi nghĩa gặp nhiều khó khăn. Dù cuộc khởi nghĩa không giữ được lâu dài, nhưng tinh thần anh dũng và ý chí quật cường của Hai Bà Trưng đã trở thành biểu tượng sáng ngời trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
Câu chuyện về Hai Bà Trưng khiến em vô cùng khâm phục và tự hào. Tấm gương yêu nước, dũng cảm của hai bà nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước ngày càng giàu mạnh.
Truyện “Kiến và Ve Sầu” để lại cho em bài học rằng mỗi người cần chăm chỉ lao động, biết lo xa và chuẩn bị cho tương lai. Nếu lười biếng, chỉ ham vui mà không chịu làm việc thì khi gặp khó khăn sẽ phải chịu hậu quả. Vì vậy, chúng ta cần siêng năng, có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
Tình huống truyện:
Tình huống truyện là sự đối lập trong cách sống của Kiến và Ve Sầu khi mùa đông đến: Kiến chăm chỉ làm tổ và tích trữ thức ăn, còn Ve Sầu lười biếng, chỉ ca hát, không chuẩn bị nên khi mùa đông tới thì đói rét, khổ sở.
Vai trò của tình huống:
Tình huống này làm nổi bật sự khác biệt trong tính cách của hai nhân vật (Kiến chăm chỉ, lo xa; Ve Sầu lười biếng, chủ quan), đồng thời thể hiện bài học về sự chăm chỉ, biết lo xa và phê phán thói lười biếng.
Câu 1 (khoảng 150 chữ)
Trong đoạn trích Cuộc thám hiểm vào lòng đất, nhân vật giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là một người dũng cảm, bình tĩnh và thông minh. Khi không gian xung quanh xuất hiện nhiều dấu hiệu nguy hiểm như vách đá rung chuyển, nước sôi và hơi nước dày đặc, nhân vật “tôi” vô cùng lo sợ. Tuy nhiên, giáo sư vẫn giữ được sự bình tĩnh và tỉnh táo. Ông không hoảng loạn mà quan sát, suy nghĩ để nhận ra đó là dấu hiệu của một vụ phun trào núi lửa. Thậm chí, ông còn cho rằng đây là cơ hội giúp họ trở lại mặt đất. Chi tiết giáo sư mỉm cười và tự tin trước tình huống nguy hiểm cho thấy ông là người có kiến thức khoa học, giàu kinh nghiệm và rất can đảm. Qua nhân vật giáo sư, tác giả đã ca ngợi tinh thần dũng cảm, bản lĩnh và niềm say mê khám phá của những nhà thám hiểm.
Câu 2 (khoảng 400 chữ)
Hiện nay, nhiều người cho rằng giới trẻ thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân cũng như gia đình. Tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến này. Trong xã hội hiện đại, học sinh và thanh niên phải đối mặt với rất nhiều áp lực như điểm số, thi cử, thành tích học tập và sự so sánh với người khác. Khi đặt ra những mục tiêu quá cao, nhiều bạn trẻ dễ cảm thấy căng thẳng và mất tự tin nếu không đạt được kết quả mong muốn. Bên cạnh đó, sự kì vọng lớn từ gia đình cũng khiến nhiều bạn cảm thấy áp lực. Khi thất bại hoặc gặp khó khăn, họ dễ chán nản và muốn từ bỏ thay vì kiên trì cố gắng.
Tuy nhiên, áp lực không phải lúc nào cũng tiêu cực. Nếu biết cách vượt qua, áp lực có thể trở thành động lực giúp con người nỗ lực và trưởng thành hơn. Điều quan trọng là mỗi người cần hiểu rõ khả năng của mình, đặt ra mục tiêu phù hợp và học cách kiên trì trước khó khăn. Gia đình và nhà trường cũng cần tạo môi trường động viên, khích lệ thay vì chỉ đặt nặng thành tích.
Thực tế cho thấy những người thành công thường là những người không dễ dàng bỏ cuộc. Họ luôn kiên trì theo đuổi mục tiêu dù gặp nhiều thử thách. Vì vậy, giới trẻ cần rèn luyện bản lĩnh, sự tự tin và tinh thần vượt khó. Chỉ khi biết đối mặt với áp lực và không ngừng cố gắng, chúng ta mới có thể đạt được ước mơ và phát triển bản thân.
Câu 1.
Cuộc du hành trong văn bản diễn ra dưới lòng đất, trong đường ống của một ngọn núi lửa đang hoạt động.
Câu 2.
Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm danh từ có nhiều từ ngữ bổ sung ý nghĩa: “Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi”.
Câu 3.
Giáo sư Otto Lidenbrock bình thản trước sự biến động của không gian vì ông hiểu rằng những dấu hiệu đó cho thấy núi lửa sắp phun trào và đây có thể là cơ hội để họ trở lại mặt đất.
Qua đó cho thấy giáo sư là người can đảm, bình tĩnh, thông minh và tự tin trong tình huống nguy hiểm.
Câu 4.
- Lo lắng, nhạy cảm trước nguy hiểm: chi tiết “Một sự ghê sợ dai dẳng… xâm chiếm tâm hồn tôi”, “Chú ơi! Chúng ta sắp nguy đến nơi rồi!”.
- Biết suy nghĩ và nhận ra điều đúng: chi tiết “Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng”.
Câu 5. (Đoạn văn 7–9 câu)
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, em muốn du hành tới đại dương sâu thẳm. Đại dương là một thế giới rộng lớn và còn rất nhiều điều bí ẩn chưa được khám phá. Ở đó có vô số loài sinh vật lạ mà con người chưa từng biết đến. Việc khám phá đại dương có thể giúp con người hiểu rõ hơn về thiên nhiên và sự sống trên Trái Đất. Tuy nhiên, hành trình này cũng rất nguy hiểm vì áp suất nước lớn và môi trường khắc nghiệt. Dù vậy, em vẫn muốn thử sức để chinh phục thử thách. Em tin rằng những chuyến thám hiểm như vậy sẽ mang lại nhiều kiến thức quý giá cho nhân loại. Vì thế, đại dương là nơi em muốn khám phá nhất.
Câu 1.
Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là: ánh sáng lân tinh phát ra từ các loài sò và giáp xác; những đống đá có dấu vết sắp đặt kỳ lạ; dưới chân có nhiều xương khô; ánh sáng đỏ rực như lửa cháy dưới nước; và khu rừng cây đã chết, hóa đá dưới đáy biển.
Câu 2.
Số từ trong câu: “Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi.” là 11 từ.
Câu 3.
Theo văn bản, thuyền trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiểm vì ông rất thông thạo con đường dưới đáy biển và quen thuộc với môi trường ở đó. Sự tự tin của ông giúp cuộc thám hiểm diễn ra thuận lợi và an toàn hơn, đồng thời giúp những người đi cùng yên tâm tiếp tục hành trình.
Câu 4.
Hai phẩm chất của thuyền trưởng Nê-mô là:
- Dũng cảm: ông dẫn đầu đoàn thám hiểm và không sợ nguy hiểm dưới đáy biển.
- Hiểu biết, thông thạo: ông biết rõ con đường đi giữa những đống đá và rừng cây dưới biển.
Câu 5.
Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ là rất quan trọng. Nhờ khám phá, con người có thể hiểu thêm về thế giới xung quanh và phát hiện nhiều điều mới mẻ. Việc thám hiểm còn giúp mở rộng kiến thức và thúc đẩy khoa học phát triển. Ngoài ra, nó còn giúp con người rèn luyện lòng dũng cảm và tinh thần ham học hỏi. Vì vậy, khám phá những vùng đất lạ có ý nghĩa rất lớn đối với mỗi người và cả nhân loại.
Câu 1.
Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những đặc điểm đáng chú ý. Ban đầu, heo không tham gia tranh luận nhiều với gà và chó mà chỉ lặng lẽ ăn. Khi bị gà chê bai là không giúp ích gì cho chủ, heo tỏ ra tức giận và lên tiếng bảo vệ mình. Lời nói của heo: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo hiểu rõ giá trị của bản thân. Nhân vật heo tuy không làm những công việc như gáy báo thức hay giữ nhà, nhưng vẫn có ích cho con người theo cách riêng của mình. Qua đó, heo giúp gà nhận ra rằng mỗi con vật đều có vai trò và giá trị riêng. Nhân vật heo góp phần làm nổi bật bài học của truyện: không nên kiêu ngạo hay xem thường người khác, vì ai cũng có ích trong cuộc sống.
Câu 2.
Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi”. Trong cuộc sống, lời khen là sự ghi nhận đối với nỗ lực và thành công của người khác. Khi chúng ta khen ngợi một cách chân thành, người được khen sẽ cảm thấy vui vẻ và có thêm động lực để cố gắng hơn. Đồng thời, việc khen ngợi cũng thể hiện sự tôn trọng và thái độ sống tích cực của mỗi người. Khen người khác không làm chúng ta nhỏ bé đi mà còn giúp xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với mọi người xung quanh. Người biết khen ngợi đúng lúc thường được mọi người yêu quý và tin tưởng. Vì vậy, mỗi chúng ta nên học cách khen ngợi người khác một cách chân thành và đúng mực.
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là các con vật (gà, chó, heo) được nhân hoá, thuộc kiểu nhân vật loài vật trong truyện ngụ ngôn.
Câu 2.
Biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê.
Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
- Nhân vật là con vật được nhân hoá, biết nói chuyện và suy nghĩ như con người.
- Câu chuyện ngắn gọn, dễ hiểu.
- Qua câu chuyện rút ra bài học, lời khuyên về cách sống cho con người.
Câu 4.
- Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có vai trò và giá trị riêng, vì vậy cần khiêm tốn và biết tôn trọng, trân trọng sự đóng góp của người khác.
- Căn cứ: Qua cuộc trò chuyện của gà, chó và heo, gà đã nhận ra rằng mọi con vật đều có ích cho con người, từ đó rút ra bài học ý nghĩa.
Câu 5. (Đoạn văn 6 – 8 câu)
Trong cuộc sống, khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác là một đức tính rất quan trọng. Mỗi người đều có khả năng và vai trò riêng của mình. Vì vậy, chúng ta không nên tự cao hay coi thường người khác. Khi biết tôn trọng và ghi nhận công sức của mọi người, các mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Đồng thời, sự khiêm tốn giúp chúng ta học hỏi được nhiều điều hay từ người xung quanh. Nhờ đó, bản thân mỗi người cũng ngày càng tiến bộ hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện đức tính khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác.
Câu 1:
Phở là một món ăn quen thuộc nhưng rất đặc biệt đối với em. Qua văn bản của Nguyễn Tuân, em cảm nhận được phở không chỉ ngon mà còn rất gần gũi với đời sống con người. Phở có thể ăn vào bất cứ lúc nào, mùa nào cũng phù hợp. Một bát phở nóng giúp con người cảm thấy ấm áp và khỏe khoắn hơn, nhất là trong những ngày đông lạnh. Phở còn gắn liền với văn hóa Hà Nội qua tiếng rao, tên quán và cách thưởng thức. Em cảm thấy tự hào vì Việt Nam có một món ăn truyền thống giản dị mà giàu ý nghĩa như phở.
Câu 2:
Biểu cảm về một sự việc em nhớ mãi
Trong cuộc đời, có nhiều sự việc xảy ra rồi trôi qua, nhưng có những kỉ niệm luôn ở lại trong tâm trí em. Đối với em, lần đầu tiên được điểm mười môn Ngữ văn là một sự việc mà em nhớ mãi.
Hôm ấy, khi cô giáo trả bài, em rất hồi hộp. Khi nghe cô đọc tên mình và thông báo được điểm mười, em vừa bất ngờ vừa vui sướng. Đó là kết quả của những ngày em cố gắng học bài và làm bài cẩn thận. Em cảm thấy tự tin hơn và yêu môn Văn hơn từ đó.
Sự việc ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp, nhắc nhở em rằng chỉ cần cố gắng thì sẽ đạt được kết quả tốt. Em sẽ luôn ghi nhớ để không ngừng nỗ lực trong học tập.