Dương Quỳnh Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Quỳnh Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong xã hội hiện đại, có ý kiến cho rằng: “Với học sinh, kĩ năng sống không quan trọng như tri thức.” Đây là một quan điểm phiến diện và cần được nhìn nhận lại. Tri thức là cần thiết, nhưng nếu xem nhẹ kĩ năng sống thì việc học sẽ trở nên thiếu toàn diện, thậm chí khó giúp học sinh thích nghi với cuộc sống thực tế.

Trước hết, cần hiểu rằng tri thức là những hiểu biết về khoa học, xã hội, tự nhiên… được tích lũy qua học tập. Còn kĩ năng sống là khả năng vận dụng những hiểu biết đó vào thực tiễn, bao gồm các kĩ năng như giao tiếp, giải quyết vấn đề, quản lí thời gian, làm việc nhóm, ứng phó với khó khăn… Hai yếu tố này không tách rời mà bổ trợ lẫn nhau. Nếu tri thức là “cái biết” thì kĩ năng sống chính là “cách làm”.

Việc cho rằng kĩ năng sống kém quan trọng hơn tri thức là sai lầm. Một học sinh có nhiều kiến thức nhưng thiếu kĩ năng sống sẽ gặp khó khăn trong giao tiếp, không biết cách hợp tác với người khác, dễ bị căng thẳng khi gặp áp lực. Trong khi đó, cuộc sống không chỉ là bài kiểm tra trên giấy mà còn là những tình huống thực tế đòi hỏi sự linh hoạt, bản lĩnh và khả năng thích ứng. Một người chỉ giỏi lí thuyết mà không biết vận dụng sẽ khó đạt được thành công bền vững.

Thực tế cho thấy, nhiều học sinh đạt thành tích cao trong học tập nhưng lại lúng túng khi phải tự giải quyết vấn đề cá nhân, thiếu tự tin khi giao tiếp, thậm chí không biết cách chăm sóc bản thân. Ngược lại, những học sinh có kĩ năng sống tốt thường chủ động hơn, biết cách học hiệu quả, dễ hòa nhập và thích nghi với môi trường mới. Điều đó chứng tỏ kĩ năng sống không hề “kém quan trọng” mà là yếu tố thiết yếu giúp tri thức phát huy giá trị.

Hơn nữa, trong thời đại hội nhập, yêu cầu đối với con người không chỉ dừng lại ở kiến thức mà còn là năng lực thực hành và kĩ năng mềm. Nhà trường hiện nay cũng đã chú trọng hơn đến việc rèn luyện kĩ năng sống cho học sinh thông qua các hoạt động trải nghiệm, ngoại khóa. Điều này cho thấy xã hội ngày càng nhận thức rõ vai trò không thể thiếu của kĩ năng sống bên cạnh tri thức.

Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng tri thức vẫn giữ vai trò nền tảng. Điều quan trọng không phải là đặt kĩ năng sống đối lập với tri thức, mà là phải kết hợp hài hòa cả hai. Học sinh cần vừa học tốt kiến thức, vừa tích cực rèn luyện kĩ năng để phát triển toàn diện.

Tóm lại, quan điểm cho rằng kĩ năng sống không quan trọng như tri thức là thiếu đúng đắn. Trong cuộc sống, tri thức và kĩ năng sống giống như hai cánh của một con chim, không thể thiếu một trong hai. Vì vậy, mỗi học sinh cần ý thức trau dồi cả kiến thức lẫn kĩ năng sống để có thể vững vàng bước vào tương lai.

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long đã để lại dấu ấn sâu sắc qua hình tượng anh thanh niên. Đây là nhân vật tiêu biểu cho vẻ đẹp của lòng yêu nghề và tinh thần cống hiến thầm lặng. Trước hết, anh thanh niên gây ấn tượng bởi tinh thần trách nhiệm cao độ. Sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao hơn hai nghìn mét, công việc của anh là đo gió, đo mưa để phục vụ sản xuất và chiến đấu. Dù hoàn cảnh khắc nghiệt và cô độc, anh vẫn thực hiện nhiệm vụ một cách tự giác và chính xác tuyệt đối. Với anh, công việc chính là niềm vui và người bạn đồng hành thân thiết. Bên cạnh đó, anh còn hiện lên với vẻ đẹp của sự khiêm tốn và lòng hiếu khách. Khi gặp những người khách lạ, anh đón tiếp nồng hậu bằng tất cả sự chân thành. Đáng quý hơn, khi ông họa sĩ muốn vẽ chân dung mình, anh đã từ chối và giới thiệu những người khác mà anh cho rằng xứng đáng hơn. Sự khiêm nhường ấy cho thấy một tâm hồn trong sáng, làm việc vì lý tưởng chứ không vì danh tiếng. Cuối cùng, dù sống biệt lập nhưng anh vẫn có lối sống khoa học và tâm hồn phong phú. Anh tự tạo niềm vui bằng việc trồng hoa, nuôi gà và đọc sách để không ngừng mở mang kiến thức. Chính lối sống tích cực này đã giúp anh làm chủ hoàn cảnh và biến nơi ở đơn độc thành một không gian đầy sức sống. Tóm lại, nhân vật anh thanh niên đã khẳng định vẻ đẹp của những con người lao động thầm lặng trong xã hội. Hình ảnh của anh mãi là tấm gương sáng về lý tưởng sống đẹp, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm cống hiến cho đất nước.

Thông điệp sâu sắc nhất mà văn bản mang lại là sức mạnh và sự vĩ đại đích thực của con người không nằm ở vật chất hay quyền lực, mà nằm ở lòng vị tha và tình yêu thương. Tình yêu chính là vũ khí mạnh mẽ nhất có thể cảm hóa lòng người, xóa tan hận thù và gắn kết nhân loại trong sự hòa hợp. Qua đó, văn bản nhắc nhở chúng ta rằng chỉ khi biết sống vì người khác và dùng lòng nhân ái để đối đãi, con người mới có thể vượt qua nghịch cảnh và kiến tạo một thế giới tốt đẹp, bền vững hơn.

Câu nói của Mahatma Gandhi khẳng định tình yêu là sức mạnh nhân văn cao cả và quyền năng nhất của con người. Khác với bạo lực chỉ đem lại sự sợ hãi và đổ nát, tình yêu có khả năng cảm hóa lòng người, xóa bỏ hận thù và biến những nghịch cảnh thành sự thấu hiểu. Nó không chỉ là chất keo gắn kết các cá nhân, tạo nên một xã hội hòa hợp, bền vững mà còn là động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy con người sẵn sàng hy sinh, cống hiến vì lợi ích chung. Qua đó, Gandhi muốn nhắn nhủ rằng: khi dùng lòng nhân ái để đối đãi, chúng ta có thể giải quyết mọi xung đột và kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn bất kỳ loại vũ khí nào.

Ấn tượng đầu tiên về bé Thu là một cô bé có phần bướng bỉnh và quyết liệt. Trong suốt ba ngày ông Sáu nghỉ phép, Thu nhất quyết không nhận cha. Em phản ứng dữ dội: từ việc nói trống không, từ chối sự chăm sóc, cho đến hành động hất tung cái trứng cá mà ông Sáu gắp cho. Sự bướng bỉnh này không phải vì Thu hư, mà vì em có một niềm tin tuyệt đối vào bức ảnh chụp chung của ba mẹ ngày trước. Với em, ba phải là người không có vết sẹo trên mặt. Phản ứng quyết liệt ấy thực chất là biểu hiện của một tình yêu ba chung thủy, em không cho phép bất kỳ ai thay thế vị trí của người cha trong lòng mình. Tuy nhiên, đỉnh điểm của cảm xúc chính là sự thay đổi tâm lý đột ngột của Thu ở phút chia tay. Sau khi được bà ngoại giải thích về vết sẹo – chứng tích của chiến tranh, mọi nghi ngờ trong lòng em tan biến. Thay vào đó là sự hối hận và tình yêu thương bùng nổ. Thu gọi "Ba..." – tiếng gọi xé lòng mà em đã dồn nén suốt tám năm trời. Em ôm chặt lấy cổ ba, hôn khắp người và thậm chí hôn cả vết sẹo dài trên má. Hành động "hai chân nó câu chặt lấy ba" cho thấy nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự chia li và khao khát được bù đắp tình cảm sau bao năm xa cách. Qua nhân vật bé Thu, tác giả đã khắc họa thành công một tâm hồn trẻ thơ hồn nhiên nhưng cũng rất cá tính. Qua đó, ta thấy được sự tàn khốc của chiến tranh khi gây ra những vết sẹo cả về thể xác lẫn tinh thần, làm nảy sinh những hiểu lầm đau lòng giữa cha con. Nhưng trên hết, chiến tranh không thể quật ngã được tình phụ tử thiêng liêng. Gấp trang sách lại, hình ảnh bé Thu với đôi mắt mênh mông và tiếng gọi "Ba" vang vọng vẫn còn ám ảnh mãi. Nhân vật này đã dạy cho chúng ta bài học về sự thấu hiểu, trân trọng gia đình và hòa bình mà mình đang có.

Câu 1. Thể loại: tuỳ bút.

Câu 2. “Nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội thể hiện qua việc “ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy”, tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn. Đó chính là điều làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội.

Câu 3. 

– Biện pháp tu từ: so sánh.

– Tác dụng:

+ Gợi tả được hình ảnh con dao – dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô hàng cơm nắm.

+ Tăng tính sinh động, gợi hình cho câu văn.

Câu 4. Chủ đề của văn bản: miêu tả, ca ngợi cái hay, cái ngon của các thức quà Hà Nội.

  • Sự tinh tế và nhạy cảm: Thạch Lam thể hiện một tâm hồn nhạy cảm trước những vẻ đẹp bình dị của đời sống. Ông không chỉ quan sát bằng mắt mà còn cảm nhận bằng tất cả các giác quan: từ âm thanh của tiếng rao, màu sắc của gánh hàng đến hương vị đặc trưng của từng món quà.
  • câu 5
  • Quê hương là nguồn cội, là những hình ảnh thân thuộc với mỗi người, cho nên việc gắn bó với quê hương là cần thiết.

– Sự gắn bó được thể hiện qua tình yêu, niềm tự hào về quê hương, góp sức xây dựng quê hương,…

câu 1

Nhân vật thuyền trưởng Nê-mô trong đoạn trích là một hình tượng lẫm liệt, đại diện cho trí tuệ và lòng dũng cảm của con người trước biển cả. Trước hết, Nê-mô hiện lên với vẻ đẹp của một nhà khoa học bậc thầy, người không chỉ chế tạo ra con tàu Nau-ti-lút hiện đại mà còn am tường mọi quy luật của đại dương. Khi đối mặt với đàn cá mập hung dữ để cứu người thợ săn ngọc trai, ông không hề nao núng. Hành động lao mình vào cuộc chiến sinh tử ấy đã khẳng định bản lĩnh kiên cường và tinh thần thượng võ cao đẹp. Đặc biệt, cái nắm tay và túi ngọc trai ông tặng người thợ săn nghèo khổ cho thấy một tâm hồn nhân hậu, luôn đứng về phía những người khốn cùng, bị áp bức. Qua nhân vật Nê-mô, tác giả không chỉ tôn vinh sức mạnh chinh phục thiên nhiên mà còn gửi gắm bức thông điệp sâu sắc về tình yêu thương giữa người với người vượt qua mọi biên giới.

câu 2

rong hành trình chinh phục những đỉnh cao của cuộc đời, con người luôn khao khát tìm kiếm công thức của sự thành công. Có ý kiến cho rằng may mắn là khởi đầu thuận lợi, nhưng cá nhân em tin rằng nỗ lực của bản thân mới chính là yếu tố then chốt và quyết định nhất dẫn đến thành công bền vững. Nỗ lực là sự cố gắng không ngừng nghỉ, là quá trình rèn luyện ý chí, kỹ năng và tri thức để vượt qua thử thách. Khác với may mắn – một yếu tố khách quan, mang tính ngẫu nhiên và nằm ngoài tầm kiểm soát – thì nỗ lực nằm ngay trong bàn tay của mỗi chúng ta. Thành công đến từ sự nỗ lực là một thành công có nền móng vững chắc. Khi bạn tự thân vận động để đạt được mục tiêu, bạn không chỉ nhận được kết quả mà còn tích lũy được kinh nghiệm, bản lĩnh và sự tự tin để đối mặt với những sóng gió lớn hơn. Thực tế đã chứng minh, không có thiên tài nào thành danh mà thiếu đi sự khổ luyện. Thomas Edison đã thực hiện hàng ngàn thí nghiệm thất bại trước khi tìm ra sợi dây tóc bóng đèn. Nếu ông chỉ ngồi chờ đợi một "phép màu" hay sự may mắn, nhân loại có lẽ đã chậm bước tiến vào kỷ nguyên ánh sáng. Chính sự kiên trì, nỗ lực tự thân đã biến những điều tưởng chừng không thể thành có thể. Ngược lại, nếu chỉ dựa vào may mắn, khi cơ hội qua đi hoặc khi đối mặt với khó khăn thực sự, người ta dễ dàng gục ngã vì thiếu đi nội lực và kỹ năng cần thiết. Hơn nữa, nỗ lực còn là "thỏi nam châm" thu hút sự may mắn. Người ta thường nói: "May mắn là khi sự chuẩn bị gặp gỡ cơ hội". Nếu bạn không nỗ lực chuẩn bị nền tảng kiến thức và kỹ năng, thì dù cơ hội (may mắn) có đến ngay trước mắt, bạn cũng sẽ để nó vụt mất vì không đủ năng lực để nắm bắt. Nỗ lực giúp chúng ta chủ động tạo ra cơ hội cho chính mình thay vì bị động chờ đợi định mệnh. Tóm lại, dù không phủ nhận vai trò của những thuận lợi khách quan, nhưng nỗ lực của bản thân vẫn là điều cốt lõi nhất. Thành công đạt được bằng mồ hôi và nước mắt bao giờ cũng ngọt ngào và xứng đáng hơn cả. Mỗi chúng ta hãy ngừng than vãn về hoàn cảnh và bắt đầu hành động, bởi lẽ "thiên đường không dành cho những kẻ lười biếng".

câu 1 :Những hiện tượng lạ xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển là:

Đáy biển ngày càng nhiều đá.

Những con sò, các lớp giáp xác nhỏ li ti phát ra ánh sáng lân tinh yếu ớt.

Những đống đá được hàng triệu động vật giống như những bông hoa và tảo phủ kín.

Những xương khô.

Lửa cháy trong nước.

Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi cao hơn đáy biển hai trăm mét.

câu 2

Số từ trong câu văn là "Một".

câu 3

Thuyền trưởng Nê-mô tự tin trong cuộc thám hiểm ở dưới đáy biển vì ông đã từng thám hiểm ở vị trí này, ông ta rất thông thạo con đường này. Nhờ sự tự tin đó, việc thám hiểm trở nên suôn sẻ hơn khi con đường vô cùng khó đi và nhiều chông gai. Nê-mô cũng trở thành điểm tựa cho nhân vật "tôi", trở thành người dẫn đường đáng tin cậy.

câu 4 :

một số phẩm chất của Nê-mô:

− Dũng cảm, mạnh mẽ: Thể hiện ở chi tiết vóc người cao lớn, can đảm đi trước trong một rừng cây rậm rạp, một rừng cây chết.

− Đam mê khám phá: Thể hiện ở việc Thuyền trưởng Nê-mô vững bước giữa những đống đá ngổn ngang, ông ta rất thông thạo con đường này.

− Có ước mơ lớn lao: Thể hiện ở chi tiết Nê-mô hằng mơ ước gặp một thành phố xây dưới nước.

câu 5:

Theo em, việc khám phá và thám hiểm những miền đất lạ có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Trước hết, những chuyến đi này giúp chúng ta mở mang kiến thức và phá vỡ những giới hạn của bản thân. Giống như giáo sư Aronnax trong Hai vạn dặm dưới đáy biển, việc dấn thân vào thế giới đại dương đầy bí ẩn đã giúp ông chứng kiến những kỳ quan và quy luật thiên nhiên mà sách vở không bao giờ diễn tả hết được. Thứ hai, thám hiểm còn là cách để rèn luyện lòng can đảm và khả năng thích nghi trước những tình huống bất ngờ. Khi đối mặt với nguy hiểm hay những điều chưa biết, con người buộc phải tư duy và hành động quyết liệt để sinh tồn và phát triển. Cuối cùng, việc khám phá những miền đất mới giúp chúng ta nuôi dưỡng khát vọng chinh phục và làm giàu tâm hồn. Những trải nghiệm thực tế mang lại góc nhìn đa dạng về thế giới, từ đó giúp mỗi cá nhân sống bao dung, khiêm tốn và biết trân trọng vẻ đẹp của hành tinh mình đang sống.
  • Cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Mông Nguyên diễn ra vào thế kỷ XIII dưới sự lãnh đạo tài tình của nhà Trần. Đây là một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc với ba lần đại thắng vào các năm 1258, 1285 và 1288.
Quân và dân ta đã thực hiện kế sách vườn không nhà trống, khiến kẻ thù rơi vào tình trạng thiếu lương thực và mệt mỏi trước khi mở các cuộc phản công quyết định. Những chiến thắng lẫy lừng tại Đông Bộ Đầu, Hàm Tử, Chương Dương và đặc biệt là trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng đã đập tan ý chí xâm lược của đế chế hùng mạnh nhất thế giới thời bấy giờ. Thắng lợi này không chỉ bảo vệ vẹn toàn độc lập dân tộc mà còn khẳng định sức mạnh đoàn kết và nghệ thuật quân sự độc đáo của người Việt. Qua đó, hào khí Đông A đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần yêu nước và ý chí tự cường của cha ông ta.
  • Cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Mông Nguyên diễn ra vào thế kỷ XIII dưới sự lãnh đạo tài tình của nhà Trần. Đây là một trong những trang sử hào hùng nhất của dân tộc với ba lần đại thắng vào các năm 1258, 1285 và 1288.
Quân và dân ta đã thực hiện kế sách vườn không nhà trống, khiến kẻ thù rơi vào tình trạng thiếu lương thực và mệt mỏi trước khi mở các cuộc phản công quyết định. Những chiến thắng lẫy lừng tại Đông Bộ Đầu, Hàm Tử, Chương Dương và đặc biệt là trận thủy chiến trên sông Bạch Đằng đã đập tan ý chí xâm lược của đế chế hùng mạnh nhất thế giới thời bấy giờ. Thắng lợi này không chỉ bảo vệ vẹn toàn độc lập dân tộc mà còn khẳng định sức mạnh đoàn kết và nghệ thuật quân sự độc đáo của người Việt. Qua đó, hào khí Đông A đã trở thành biểu tượng bất diệt cho tinh thần yêu nước và ý chí tự cường của cha ông ta.