HOÀNG MINH VŨ
Giới thiệu về bản thân
Mùa đông, trên sân trường những cây bàng đã rụng lá trơ trọi. Thế mà cây phượng vĩ vẫn xanh mướt, xòe tán lá xum xuê.
Cây phượng này chắc cũng phải gần 20 năm tuổi rồi, vì bác bảo vệ nói rằng, lúc trường mới xây là đã mang cây về trồng. Thân cây cao vút, vượt qua cả mái che của cái cổng đồ sộ. Gốc cây to hơn cái cột nhà, phải ba bạn nhỏ cùng ôm mới xuể. Dọc lớp vỏ trên thân cây là những đường khô nứt thành rãnh như mặt đất mùa hạn. Phần gốc sát mặt đất xòe to ra các đoạn rễ to như bắp chân. Chúng bò lổm ngổm một đoạn trên mặt đất rồi mới chui hẳn xuống sâu dưới lòng đất. Nhờ có chúng mà cây phượng đứng vững chãi giữa đất trời, mặc mưa gió. Từ thân chính của cây phượng mọc xòe ra bốn cành chính lớn. Từ đó, hàng chục hàng trăm cành con, cành cháu mọc ra chi chít, đan xen nhau tạo thành một tán cây tròn xoe. Đôi lúc, em còn nghĩ rằng khi đêm xuống, một vị thần khổng lồ nào đó đã đến, giúp các cành cây chải chuốt rồi đan lại thành một tán cây đẹp như thế. Những chiếc lá của cây phượng vốn nhỏ xíu như hạt thóc, mọc đối xứng qua một cuống lá, tạo thành một cái lá to và dẻo dai. Những chiếc lá to đó mọc dày, chen chúc nhau, đan kít cái khung cây, tạo nên tán lá xanh vững chãi, che mưa chắn gió cho học sinh vui chơi dưới gốc cây. Lá phượng rụng quanh năm, lác đác từng chút những chiếc lá bé xíu màu vàng, chứ chẳng chờ đông đến như bàng. Và dẫu có lá rụng thì phía trên tán lá vẫn xanh biếc. Mỗi khi có gió to thổi qua, hàng loạt lá phượng rơi xuống li ti, dày đặc như có mưa vàng. Tạo nên một cảnh tượng tươi đẹp và lãng mạn như trong các câu chuyện cổ tích. Cảnh đó đối với em còn đẹp hơn những khi cây nở hoa tưng bừng vào mùa hạ.
Em yêu quý cây phượng vĩ như yêu quý một món đồ quan trọng của bản thân. Chính vì thế mà em luôn mong cây mãi xanh tốt, tươi trẻ và rạo rực nhưa sống như bây giờ.
Mùa đông, trên sân trường những cây bàng đã rụng lá trơ trọi. Thế mà cây phượng vĩ vẫn xanh mướt, xòe tán lá xum xuê.
Cây phượng này chắc cũng phải gần 20 năm tuổi rồi, vì bác bảo vệ nói rằng, lúc trường mới xây là đã mang cây về trồng. Thân cây cao vút, vượt qua cả mái che của cái cổng đồ sộ. Gốc cây to hơn cái cột nhà, phải ba bạn nhỏ cùng ôm mới xuể. Dọc lớp vỏ trên thân cây là những đường khô nứt thành rãnh như mặt đất mùa hạn. Phần gốc sát mặt đất xòe to ra các đoạn rễ to như bắp chân. Chúng bò lổm ngổm một đoạn trên mặt đất rồi mới chui hẳn xuống sâu dưới lòng đất. Nhờ có chúng mà cây phượng đứng vững chãi giữa đất trời, mặc mưa gió. Từ thân chính của cây phượng mọc xòe ra bốn cành chính lớn. Từ đó, hàng chục hàng trăm cành con, cành cháu mọc ra chi chít, đan xen nhau tạo thành một tán cây tròn xoe. Đôi lúc, em còn nghĩ rằng khi đêm xuống, một vị thần khổng lồ nào đó đã đến, giúp các cành cây chải chuốt rồi đan lại thành một tán cây đẹp như thế. Những chiếc lá của cây phượng vốn nhỏ xíu như hạt thóc, mọc đối xứng qua một cuống lá, tạo thành một cái lá to và dẻo dai. Những chiếc lá to đó mọc dày, chen chúc nhau, đan kít cái khung cây, tạo nên tán lá xanh vững chãi, che mưa chắn gió cho học sinh vui chơi dưới gốc cây. Lá phượng rụng quanh năm, lác đác từng chút những chiếc lá bé xíu màu vàng, chứ chẳng chờ đông đến như bàng. Và dẫu có lá rụng thì phía trên tán lá vẫn xanh biếc. Mỗi khi có gió to thổi qua, hàng loạt lá phượng rơi xuống li ti, dày đặc như có mưa vàng. Tạo nên một cảnh tượng tươi đẹp và lãng mạn như trong các câu chuyện cổ tích. Cảnh đó đối với em còn đẹp hơn những khi cây nở hoa tưng bừng vào mùa hạ.
Em yêu quý cây phượng vĩ như yêu quý một món đồ quan trọng của bản thân. Chính vì thế mà em luôn mong cây mãi xanh tốt, tươi trẻ và rạo rực nhưa sống như bây giờ.
những ngày nằm chờ cho lông cánh lông đuôi mọc đủ
buổi sáng em được mẹ kể chuyện
cần biếc chờ đợi
150kg
a bình chọn chó = 8 bạn
bmèo = 6 bạn
c 4 bạn
a = 10km
b = 4g
c = 30ml
d = 40phut
a 59
24
b 5
49
c3
5
2
7
a 2228655
b 13265
con vừa viết xong nhưng bị thoát lên mất rồi
Bằng đôi tay khéo léo của cha,những chiếc diều sặc sỡ được tạo nên chỉ trong nửa buổi chiều.
Trong làng, nhà nhà tất bật trang chí.