Nguyễn Văn Duy
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Bài thơ Bàn giao của Vũ Quần Phương là một khúc tâm tình đầy xúc động của người ông dành cho đứa cháu thân yêu, cũng là lời nhắn gửi sâu sắc của thế hệ đi trước dành cho thế hệ mai sau. Với giọng điệu nhẹ nhàng, bài thơ mở ra mạch cảm xúc lắng đọng về tình yêu thương, sự chắt lọc những điều tốt đẹp trong đời sống để gìn giữ và trao truyền. Không phải là những tháng ngày cơ cực, nhọc nhằn, ông muốn bàn giao cho cháu những gì bình dị mà quý giá: “gió heo may”, “góc phố có mùi ngô nướng bay”, “tháng giêng hương bưởi”, “cỏ mùa xuân”… Đó là những mảnh ghép của quê hương, của tình người, là những vẻ đẹp tinh khôi của cuộc sống mà ông nâng niu, trân trọng. Ông cũng không giấu cháu nỗi buồn, sự cô đơn, nhưng lại xem đó như một phần tất yếu trong hành trình làm người, để cháu có thể “vững gót làm người”. Bài thơ sử dụng điệp ngữ “ông sẽ bàn giao” như một điệp khúc gợi sự gần gũi, ấm áp và yêu thương. Thể thơ tự do cùng hình ảnh giản dị, ngôn ngữ trong sáng giúp cảm xúc lan tỏa nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Bàn giao không chỉ là lời từ biệt nhẹ nhàng mà còn là bài học nhân văn sâu sắc về sự tiếp nối giữa các thế hệ – nơi cái đẹp, cái nhân văn luôn được truyền giữ và tỏa sáng.
Câu2:
Tôi từng đọc được một câu nói rất hay: "Tuổi trẻ mà không có sai lầm thì chẳng có gì để kể lại cả". Quả thực, tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất nhưng cũng là lúc chúng ta dễ chênh vênh nhất. Thế nhưng, chính sự chênh vênh đó lại tạo nên bản lĩnh của mỗi con người.
Sự đáng giá của tuổi trẻ nằm ở tinh thần "dám". Dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Thế hệ chúng ta ngày nay thường bị áp lực bởi thành công của người khác, hay còn gọi là "áp lực đồng trang lứa" (peer pressure). Nhưng bạn ơi, mỗi bông hoa đều có thời điểm nở rộ riêng. Dẫn chứng rõ nhất là tỉ sư Jack Ma, người từng bị từ chối ở hàng chục công việc, thậm chí cả ở cửa hàng thức ăn nhanh, nhưng ông chưa bao giờ bỏ cuộc ở tuổi trẻ của mình. Hay gần gũi hơn là chị Thủy Muối - người đã chiến đấu với ung thư bằng một tinh thần trẻ trung, lạc quan đến tận giây phút cuối cùng. Chị đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người về việc sống trọn vẹn từng phút giây dù nghịch cảnh có ra sao.
Bên cạnh những tấm gương sáng, chúng ta cũng cần nhìn lại chính mình. Có bao giờ bạn vì sợ bị phán xét mà không dám giơ tay phát biểu? Có bao giờ bạn vì sợ thất bại mà bỏ lỡ một đam mê? Đó chính là lúc bạn đang đánh mất đi bản chất của tuổi trẻ. Sống "an toàn" quá mức chính là một loại bi kịch. Một con tàu nằm trong cảng thì rất an toàn, nhưng người ta đóng tàu không phải vì mục đích đó.
Hành trình vạn dặm khởi đầu từ một bước chân. Bài học lớn nhất của tuổi trẻ chính là học cách đứng dậy sau mỗi lần ngã. Chúng ta cần rèn luyện cho mình một tinh thần thép và một trái tim ấm nóng. Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ, vì chúng ta chỉ trẻ có một lần trong đời.
Câu1 :thể thơ của văn bản là:tự do
Câu 2:Người ông bàn giao cho cháu:
- Gió heo may, góc phố, mùi ngô nướng bay.
- Tháng giêng hương bưởi, mùa xuân xanh dưới chân giày.
- Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất.
- Một chút buồn, chút ngậm ngùi, chút cô đơn.
- Câu thơ “vững gót làm người” – dạy cháu cách sống, cách làm người.
Câu3:Những tháng ngày vất vả, sương muối, đất rung, xóm làng loạn lạc, ngọn đèn mờ, mưa bụi rơi – ông không bàn giao.
- Lý do: Ông không muốn truyền cho cháu những gian khổ, đau thương, lo toan, mà muốn bảo vệ cháu khỏi những thử thách, để cháu tập trung nhận những điều tốt đẹp và quý giá từ cuộc sống.
Câu4:
Biện pháp điệp ngữ: Lặp lại cụm từ “bàn giao” nhiều lần.
- Tác dụng: Nhấn mạnh hành động chuyển giao từ thế hệ trước sang thế hệ sau; thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng và mong muốn truyền đạt những giá trị tinh thần, kỷ niệm đẹp, kinh nghiệm sống; tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, gần gũi, ấm áp cho bài thơ.
Câu5:
Thái độ cần có:
- Biết ơn những gì thế hệ cha ông đã để lại.
- Trân trọng, tự hào về những giá trị được bàn giao.
- Có ý thức gìn giữ, bảo vệ những di sản ấy.
- Phát huy những giá trị đã tiếp nhận để trao lại cho thế hệ mai sau.