Lê Bùi Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
- Thiên nhiên trong không gian rộng lớn: Trời xanh như chiếc dù, hồ nước sâu như giếng không đáy, nhạn bay thành đàn.
- Cảnh vật làng quê: Cò đứng mơ màng, đàn bò trên con đê vàng rực, cánh đồng lúa xanh mướt.
- Không gian quen thuộc: Mùi ổi chín, chuối vàng, hương cốm mới trong làng.
- Hoạt động của con người: Trẻ con chăn bò, chạy chơi và ca hát.
- Cảm xúc của nhân vật trữ tình: Tác giả cảm nhận sự bí ẩn của mùa thu qua tiếng gỗ bạch đàn, nhớ về những mùa thu xưa và cảm thấy dịu dàng khi nghe tiếng thơ vang lên.
- Thiên nhiên trong không gian rộng lớn: Trời xanh như chiếc dù, hồ nước sâu như giếng không đáy, nhạn bay thành đàn.
- Cảnh vật làng quê: Cò đứng mơ màng, đàn bò trên con đê vàng rực, cánh đồng lúa xanh mướt.
- Không gian quen thuộc: Mùi ổi chín, chuối vàng, hương cốm mới trong làng.
- Hoạt động của con người: Trẻ con chăn bò, chạy chơi và ca hát.
- Cảm xúc của nhân vật trữ tình: Tác giả cảm nhận sự bí ẩn của mùa thu qua tiếng gỗ bạch đàn, nhớ về những mùa thu xưa và cảm thấy dịu dàng khi nghe tiếng thơ vang lên.
Câu 7:
- Danh từ: xóm làng, đồng ruộng, rừng cây, non cao, sông đầy, xoài biếc, cam vàng, dừa nghiêng, cau thẳng, Hà Giang, Cà Mau, Trường Sơn, Cửu Long, Việt Nam...
- Động từ: đẹp, dựng, chang, soi, ngất, mỡ màng, sáng, gọi, thiết tha...
- Tính từ: đẹp, riêng, cao, đầy, sum sê, biếc, vàng, nghiêng, thẳng, tuyệt vời, mỡ màng, lớn, bao la, sáng, tự hào, lấp lánh, thiết tha...
Câu 8:Bài thơ thể hiện tình cảm yêu mến, tự hào của tác giả đối với vẻ đẹp thiên nhiên tươi đẹp của quê hương, đất nước Việt Nam. Tác giả sử dụng những hình ảnh thơ mộng, giàu sức gợi để khắc họa "non cao", "sông đầy", "xoài biếc", "cam vàng", "dừa nghiêng", "cau thẳng", "Hà Giang", "Cà Mau"... Điều này còn thể hiện lòng biết ơn đối với công lao dựng nước của thế hệ cha ông và sự tự hào về truyền thống lịch sử, văn hóa lâu đời của dân tộc. Câu 9:Từ những nội dung ý nghĩa trong bài thơ, chúng ta có thể rút ra trách nhiệm của bản thân mình đối với quê hương, đất nước như sau:
- Yêu quê hương: Cần có tình yêu quê hương sâu sắc, bảo vệ những giá trị tốt đẹp về cảnh vật, con người và truyền thống văn hóa.
- Trách nhiệm: Sống có ích, không ngừng học tập và làm việc để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
- Tự hào: Luôn giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc, giữ gìn phẩm giá, lòng tự tôn dân tộc.
Câu 7:
- Danh từ: xóm làng, đồng ruộng, rừng cây, non cao, sông đầy, xoài biếc, cam vàng, dừa nghiêng, cau thẳng, Hà Giang, Cà Mau, Trường Sơn, Cửu Long, Việt Nam...
- Động từ: đẹp, dựng, chang, soi, ngất, mỡ màng, sáng, gọi, thiết tha...
- Tính từ: đẹp, riêng, cao, đầy, sum sê, biếc, vàng, nghiêng, thẳng, tuyệt vời, mỡ màng, lớn, bao la, sáng, tự hào, lấp lánh, thiết tha...
Câu 8:Bài thơ thể hiện tình cảm yêu mến, tự hào của tác giả đối với vẻ đẹp thiên nhiên tươi đẹp của quê hương, đất nước Việt Nam. Tác giả sử dụng những hình ảnh thơ mộng, giàu sức gợi để khắc họa "non cao", "sông đầy", "xoài biếc", "cam vàng", "dừa nghiêng", "cau thẳng", "Hà Giang", "Cà Mau"... Điều này còn thể hiện lòng biết ơn đối với công lao dựng nước của thế hệ cha ông và sự tự hào về truyền thống lịch sử, văn hóa lâu đời của dân tộc. Câu 9:Từ những nội dung ý nghĩa trong bài thơ, chúng ta có thể rút ra trách nhiệm của bản thân mình đối với quê hương, đất nước như sau:
- Yêu quê hương: Cần có tình yêu quê hương sâu sắc, bảo vệ những giá trị tốt đẹp về cảnh vật, con người và truyền thống văn hóa.
- Trách nhiệm: Sống có ích, không ngừng học tập và làm việc để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
- Tự hào: Luôn giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc, giữ gìn phẩm giá, lòng tự tôn dân tộc.
ko biết