Nguyễn Chi Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Chi Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chọn mốc thế năng tại mặt đất

Theo định luật bảo toàn năng lượng

W=Wd+Wt=5/2Wt

⇒W=5/2mgz

m=2W/5gz=2.37,5/5.10.3=0,5(kg)

Ta có 

Wd=3/2Wt

⇒1/2mv2=3/2mgz

v=3.gz≈9,49(m/s)

Đổi: 21,6 km/h = 6 m/s

m = 2 tấn = 2000kg

Ta có Vt = Vo + at

=> a = (Vt - Vo) / t = (6-0) / 15 = 0,4 m/s^2

Quãng đường xe đi được là:

S = (Vt^2 - Vo^2) / 2a = (6^2-0^2) / 2.0,4 = 45m

a) Ta có: F = ma = 2000.0,4 = 800 N

A = F.S = 800.45 = 36000 J

P = A / t = 36000 / 15 = 240 W

b) Ta có Fms = 0,005.N = 0,005.2000.10 = 1000 N

ADĐL II Newton: F - Fms = ma

=> F = Fms + ma = 1000 + 2000.0,4 = 1800 N

A = F.S = 1800.45 = 81000 J

P = A / t = 81000 / 15 = 5400 W

Câu 1:

Truyện ngắn “Con chim vàng” của Nguyễn Quang Sáng là tiếng kêu thương da diết cho số phận những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ và cũng là bản cáo trạng đanh thép lên án sự tàn nhẫn của con người. Nhân vật chính, cậu bé Bào, mười hai tuổi, vì món nợ hai thúng thóc của mẹ mà phải đi ở đợ, chịu đựng kiếp sống đầy đọa, tủi nhục. Khi thằng Quyên – con nhà chủ – mê thích con chim vàng, Bào bị ép buộc phải tìm mọi cách để bắt được nó, nếu không sẽ phải chịu đòn roi. Bằng tất cả sự can đảm và nhẫn nhục, Bào cố gắng bẫy chim, rồi cuối cùng liều mình trèo lên cây cao để chụp bắt. Cảnh Bào rơi từ trên cây xuống, máu chảy đầm đìa, trong cơn mê man vẫn cố với tay tìm kiếm sự cứu giúp nhưng chỉ chạm vào sự lạnh lùng vô cảm đã tố cáo một cách đớn đau sự tàn nhẫn của những con người “bề trên”. Đặc biệt, chi tiết mẹ thằng Quyên chỉ cúi xuống nhặt xác con chim vàng thay vì cứu giúp Bào đã làm bật lên hình ảnh một xã hội phi nhân tính, nơi giá trị vật chất được coi trọng hơn sinh mạng con người. Với ngòi bút giản dị mà sâu sắc, Nguyễn Quang Sáng không chỉ vẽ nên một câu chuyện buồn mà còn gửi gắm niềm xót thương vô hạn với những kiếp người nhỏ bé, đồng thời thể hiện khát vọng về một xã hội nhân ái, công bằng hơn, nơi trẻ em được sống trong tình yêu thương chứ không phải sự áp bức, đòn roi.

Câu 2:

Cuộc đời con người tựa như một dòng sông. Trên hành trình ấy, có lúc nước trong xanh êm đềm, có lúc lại đầy sóng gió, giông bão. Trong những khoảnh khắc đó, tình yêu thương chính là ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy, sưởi ấm tâm hồn, dẫn lối cho mỗi chúng ta đi qua những ngày tháng khó khăn nhất. Tình yêu thương không chỉ đơn thuần là một thứ tình cảm đẹp đẽ mà còn mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với cuộc sống của mỗi người và của cả cộng đồng xã hội.


Tình yêu thương là sự đồng cảm, sẻ chia, là lòng nhân hậu ta dành cho người khác, cho những hoàn cảnh bất hạnh, cho những ai đang cần sự giúp đỡ. Tình yêu thương giúp con người biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu, biết dang tay ra nâng đỡ khi thấy ai đó vấp ngã. Tình yêu thương không chỉ là món quà cho người nhận mà còn làm cho tâm hồn người trao trở nên phong phú và cao đẹp hơn.


Trong cuộc sống, ai cũng cần tình yêu thương. Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương sẽ hình thành nhân cách tốt đẹp, tự tin bước vào đời. Một người già trong những năm tháng cuối đời nếu nhận được sự quan tâm, chăm sóc sẽ cảm thấy tuổi già an nhiên, thanh thản. Tình yêu thương làm dịu đi những nỗi đau, làm giảm đi những khoảng cách, tạo nên sự gắn bó giữa người với người. Nó là liều thuốc nhiệm màu chữa lành những vết thương lòng, là ánh sáng soi đường khi ta lạc lối. Trong xã hội, những mối quan hệ được xây dựng trên nền tảng yêu thương sẽ bền vững hơn, bởi đó là những mối quan hệ xuất phát từ trái tim chân thành.


Không chỉ dừng lại ở phạm vi cá nhân, tình yêu thương còn là nền tảng để xây dựng một xã hội tốt đẹp, văn minh. Một cộng đồng mà ở đó mỗi người biết yêu thương nhau sẽ là một cộng đồng hòa bình, phát triển bền vững. Tình yêu thương làm giảm đi sự ích kỷ, đố kỵ, thù hận – những mầm mống của bạo lực và chiến tranh. Nó thúc đẩy sự sẻ chia, cảm thông, đoàn kết để cùng nhau vượt qua thử thách, xây dựng cuộc sống hạnh phúc.


Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại ngày nay, khi nhịp sống hối hả cuốn con người vào những guồng quay mưu sinh, không ít người đang dần trở nên thờ ơ, vô cảm trước nỗi đau của người khác. Ta bắt gặp những ánh mắt lạnh lùng lướt qua người gặp nạn, những câu chuyện về bạo lực, bất công ngày càng nhiều. Chính vì thế, việc nuôi dưỡng tình yêu thương trong tâm hồn mỗi người càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Mỗi hành động nhỏ như giúp đỡ người khó khăn, an ủi bạn bè khi họ buồn, chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh đều là những cách để tình yêu thương được lan tỏa và nhân lên trong cuộc đời này.


Tình yêu thương không đòi hỏi những việc làm lớn lao, mà đôi khi chỉ cần một nụ cười thân thiện, một lời hỏi thăm, một sự nhường nhịn cũng đủ để sưởi ấm một trái tim cô đơn. Cuộc sống vốn dĩ rất ngắn ngủi, hãy yêu thương nhiều hơn khi còn có thể, bởi tình yêu thương khi được trao đi sẽ không bao giờ mất đi, mà sẽ quay trở lại với chúng ta bằng những cách diệu kỳ nhất.


Tình yêu thương là cội nguồn của mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống. Nó không chỉ làm cho bản thân mỗi người trở nên tốt đẹp hơn mà còn góp phần xây dựng một xã hội nhân ái, giàu lòng nhân văn. Mỗi chúng ta, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, cũng hãy luôn giữ ngọn lửa yêu thương trong trái tim, để cuộc sống này mãi mãi tràn đầy yêu thương và hạnh phúc.



Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.

Câu 2 :

Tình huống truyện:

Bào bị ép buộc phải tìm mọi cách bắt con chim vàng cho thằng Quyên. Trong quá trình cố gắng bắt chim để tránh bị đánh đập, Bào ngã từ trên cây xuống, bị thương nặng còn con chim vàng thì chết.

Câu 3 :

Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Tác dụng:

+Tạo cái nhìn khách quan về câu chuyện và nhân vật.

+Giúp người đọc hiểu sâu sắc hơn nỗi bất hạnh và số phận đau thương của nhân vật Bào, đồng thời thể hiện rõ sự tàn nhẫn của xã hội bất công lúc bấy giờ.

Câu 4 :

Phân tích chi tiết:

Chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai” mang ý nghĩa:

+Thể hiện sự tuyệt vọng, đau đớn của Bào khi bị thương nặng, trong cơn mê man vẫn khao khát được cứu giúp, được yêu thương.

+Tố cáo sự thờ ơ, vô tâm và ích kỷ của những kẻ bề trên như mẹ thằng Quyên, chỉ quan tâm đến lợi ích vật chất (xác con chim vàng) mà không đoái hoài gì đến tính mạng, nỗi đau của người ở đợ thấp hèn như Bào.

Câu 5 :

Nhận xét về nhân vật Bào và thông điệp tác giả gửi gắm:

+Bào là một cậu bé đáng thương: chịu nhiều bất công, áp bức, dù cố gắng làm việc chăm chỉ nhưng vẫn bị đối xử tàn nhẫn. Cậu bé vừa can đảm, kiên cường vừa đáng trân trọng với khát vọng sống mãnh liệt.

+Qua đó, tác giả Nguyễn Quang Sáng bày tỏ sự xót thương sâu sắc đối với những số phận trẻ em nghèo khổ trong xã hội cũ và lên án sự bất công, vô nhân đạo của tầng lớp thống trị.



câu 1

Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Câu nói ấy không đơn thuần chỉ là một lời khuyên sống, mà còn là một triết lý sống mạnh mẽ, sâu sắc và đầy cảm hứng. Nó khơi dậy trong mỗi chúng ta suy nghĩ về cách mình đang sống, về những lựa chọn đã, đang và sẽ đưa ra trên hành trình cuộc đời. Bởi lẽ, con người thường có xu hướng chọn con đường an toàn, quen thuộc, ít rủi ro để cảm thấy yên tâm. Nhưng chính sự an toàn ấy đôi khi lại là xiềng xích ngăn ta chạm đến ước mơ, khiến ta bỏ lỡ những cơ hội quý giá để trưởng thành, để khám phá bản thân và để sống trọn vẹn một đời ý nghĩa.


Cuộc sống không kéo dài mãi mãi, thời gian thì không thể quay trở lại. Những gì đã qua, nếu ta chưa từng thử, chưa từng bắt đầu, thì mãi mãi chỉ còn lại là “giá như”. Có những cơ hội chỉ đến một lần. Nếu cứ mãi sợ hãi, nếu cứ chần chừ không hành động, liệu rằng đến một ngày nào đó nhìn lại, ta có hối tiếc vì đã không đủ can đảm để bước tới? Hãy tưởng tượng một người cả đời mơ ước được viết sách, nhưng luôn lo sợ rằng mình không đủ giỏi. Nhiều năm sau, khi tuổi trẻ không còn, người ấy nhận ra điều duy nhất khiến họ thất vọng không phải là việc từng viết một cuốn sách tồi, mà là chưa từng viết cuốn sách nào cả. Đó chính là sự tiếc nuối sâu sắc nhất – tiếc vì chưa từng dấn thân, chưa từng thử sức.


Mỗi người đều có những ước mơ, đam mê và hoài bão riêng. Nhưng để biến những điều đó thành hiện thực, ta cần phải dũng cảm. Dũng cảm không có nghĩa là không sợ, mà là dám hành động dù đang sợ. Cuộc sống không dành cho những người chỉ đứng nhìn từ xa; nó thuộc về những ai sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn, chấp nhận va vấp, chấp nhận sai lầm để tiến lên phía trước. Những trải nghiệm – dù thành công hay thất bại – đều sẽ trở thành hành trang quý báu cho chúng ta sau này. Đôi khi, chỉ cần một bước đi đầu tiên cũng có thể mở ra cả một chân trời mới.


Vì vậy, thông điệp mà Mark Twain gửi gắm qua câu nói của mình là vô cùng thiết thực và có sức lan tỏa mạnh mẽ: hãy sống hết mình, hãy dám ước mơ, dám hành động và dám vượt qua giới hạn của bản thân. Hãy sống để sau này không phải nuối tiếc vì những điều chưa từng làm. Dù hành trình phía trước có thể gập ghềnh, thử thách, nhưng chính những bước chân dám rời bến mới đưa ta đến đại dương rộng lớn. Sống một cuộc đời đáng sống – đó mới là điều quý giá nhất mà chúng ta có thể dành tặng cho chính mình.

câu 2

Nhân vật người mẹ trong đoạn trích là một biểu tượng xúc động của tình mẫu tử thiêng liêng, là hình ảnh chân thực và đầy day dứt về một người mẹ tảo tần, suốt đời hi sinh cho con nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ, lạnh nhạt. Qua cách xây dựng nhân vật đầy tinh tế và nhân văn, tác giả không chỉ tái hiện hình ảnh người mẹ với những nét đặc trưng của phụ nữ nông thôn Việt Nam, mà còn khơi gợi trong lòng người đọc những suy ngẫm sâu xa về tình cảm gia đình, đạo làm con và sự thay đổi của con người trước vòng xoáy của đời sống hiện đại.


Từ những chi tiết nhỏ nhất, như tiếng guốc quen thuộc, bộ áo cũ kỹ, căn nhà mái gianh xơ xác… người mẹ hiện lên với dáng vẻ lam lũ, nghèo khổ, sống giữa không gian cũ kỹ, lặng lẽ như chính cuộc đời bà. Bà vẫn ở nơi ấy, giữ nguyên nếp sống xưa, như thể níu giữ những ký ức có con bên cạnh – người con trai bà yêu thương và gửi gắm cả cuộc đời. Trong suốt sáu năm trời đằng đẵng, Tâm – con trai bà – đi học, đi làm xa và dường như hoàn toàn cắt đứt liên lạc với mẹ. Anh chỉ gửi tiền về, không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư mẹ gửi, và thậm chí không báo tin mình đã lập gia đình. Thế nhưng, trong buổi gặp lại ấy, người mẹ không một lời trách cứ. Khi thấy con bước vào, bà không giận dữ, không oán trách, mà chỉ “ứa nước mắt” vì xúc động. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để nói lên tấm lòng bao dung vô bờ của một người mẹ – người có thể chờ đợi, hy sinh và tha thứ tất cả, miễn là con trở về.


Tình yêu thương mà người mẹ dành cho Tâm không phô trương, không ồn ào, mà hiện lên nhẹ nhàng, sâu sắc qua từng lời nói, hành động. Dù tuổi đã cao, sức đã yếu, bà vẫn cố gắng giữ nếp sống, vẫn quan tâm đến từng chi tiết nhỏ trong đời sống của con. Bà nhớ từng tin tức mơ hồ rằng Tâm bị ốm, bà lo lắng đến mất ăn mất ngủ, nhưng cũng vì cảm giác quê mùa, tự ti mà không dám lên tỉnh thăm. Tình thương ấy giản dị mà sâu nặng, thể hiện một trái tim người mẹ luôn hướng về con, dù ở khoảng cách xa xôi về không gian, thời gian và cả tâm hồn.


Đặc biệt, nhân vật người mẹ hiện lên không chỉ với nỗi cô đơn, mà còn với sự cam chịu, nhẫn nhịn. Bà sống trong một thế giới cũ, nơi tình cảm và gia đình là điều thiêng liêng nhất. Nhưng đáng buồn thay, con trai bà – Tâm – sau nhiều năm sống nơi thành thị, đã thay đổi. Anh trở nên vô cảm, thờ ơ, coi việc trở về nhà, gặp mẹ như một nghĩa vụ, một lần “trả nợ” đạo hiếu bằng vật chất. Khi thấy mẹ rơm rớm nước mắt lúc nhận tiền, Tâm lại làm như không thấy, và “nhẹ hẳn người” khi bước ra khỏi căn nhà ấy. Anh tự cho rằng như vậy là “làm xong bổn phận”. Đây chính là chi tiết tố cáo mạnh mẽ sự tha hóa của con người khi bị cuốn vào guồng quay của danh vọng, vật chất, khiến họ dần đánh mất những giá trị cốt lõi – tình thân, lòng biết ơn, và sự gắn bó với cội nguồn.


Người mẹ không chỉ là một cá nhân cụ thể trong câu chuyện, mà còn là hình ảnh đại diện cho biết bao người mẹ Việt Nam khác: âm thầm sống, âm thầm hy sinh, chịu đựng tất cả vì con. Họ không cần những món quà lớn lao, không cần tiền bạc hay những lời hoa mỹ, mà chỉ mong con cái có thể nhớ đến mình, trở về nhà, ngồi cùng mâm cơm, chia sẻ những buồn vui. Hình ảnh người mẹ già, cô đơn, vẫn luôn tin tưởng và hy vọng vào sự trở về của con, khiến người đọc không khỏi xúc động và nghẹn ngào.


Qua nhân vật người mẹ, tác giả đã gợi ra những câu hỏi nhức nhối về đạo làm con trong xã hội hiện đại. Liệu sự thành đạt có thể thay thế cho lòng hiếu thảo? Liệu vật chất có thể khỏa lấp được những thiếu hụt tình cảm mà cha mẹ đang âm thầm chịu đựng? Và liệu chúng ta – những người con – có đang vô tình bỏ quên những bậc sinh thành khi mải mê với cuộc sống ngoài kia?

câu 2

Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ là một hình tượng văn học đặc sắc, mà còn là tấm gương phản chiếu giá trị nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử. Bà là hiện thân của tình thương vô điều kiện, của sự hi sinh không đòi hỏi đáp trả, là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết yêu thương, trân trọng cha mẹ khi còn có thể. Bởi vì, có những điều nếu không kịp làm hôm nay, thì mãi mãi về sau sẽ chỉ còn là những nuối tiếc không thể nào bù đắp.




câu 1. phương thức biểu đạt chính : nghị luận

câu 2. Hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích là:

+Lối sống thụ động, khước từ sự vận động, tìm quên trong giấc ngủ, an toàn trong vẻ ngoan ngoãn, bỏ quên khát khao. Đây là lối sống trì trệ, thiếu chủ động, không dám đối mặt với thử thách.

+Lối sống tích cực, chủ động, hướng tới trải nghiệm, dám đối mặt với nắng gió, sẵn sàng bước đi, vận động không ngừng. Đây là lối sống năng động, khát khao vươn lên, hướng tới tương lai tươi sáng.

câu 3. Nghệ thuật so sánh trong những câu văn: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng." có tác dụng:

+Tạo ra hình ảnh giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được ý nghĩa sâu sắc của câu văn.

+Làm nổi bật luận điểm về sự vận động không ngừng của đời người, đặc biệt là tuổi trẻ. Tuổi trẻ cần phải năng động, chủ động, không ngừng vươn lên, giống như dòng sông phải chảy ra biển lớn.

+Thể hiện sự liên tưởng phong phú, sâu sắc của tác giả, làm cho bài viết thêm sinh động, hấp dẫn.

câu 4."Tiếng gọi chảy đi sông ơi" trong câu văn "Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi" thể hiện tiếng gọi của khát vọng, của sự sống, của bản năng hướng tới sự phát triển, vươn lên của mỗi con người. Đó là tiếng gọi thúc giục con người phải sống tích cực, chủ động, không ngừng nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Nó là lời nhắc nhở về trách nhiệm sống, về việc không được trì trệ, thụ động mà phải luôn hướng tới tương lai.

câu 5. bài học có ý nghĩa rút ra từ đoạn trích là: Con người cần sống tích cực, chủ động, không ngừng vận động, vươn lên trong cuộc sống. Đừng để cuộc sống trôi qua một cách thụ động, hãy mạnh dạn trải nghiệm, đối mặt với thử thách và hướng tới những điều tốt đẹp hơn. Tuổi trẻ là thời điểm lý tưởng để ta thực hiện điều này.