Lý Văn Việt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Văn Việt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1


Tính sáng tạo là một phẩm chất thiết yếu, góp phần quan trọng trong việc hình thành và phát triển thế hệ trẻ năng động, bản lĩnh trong thời đại mới. Sáng tạo không chỉ giúp các bạn trẻ tìm ra cách giải quyết vấn đề hiệu quả, mà còn tạo ra những giá trị mới, đóng góp tích cực cho xã hội. Trong học tập, sáng tạo giúp học sinh tiếp cận kiến thức một cách linh hoạt và chủ động. Trong công việc, sáng tạo giúp mỗi cá nhân không ngừng đổi mới, tạo ra sự khác biệt và thích nghi nhanh với môi trường thay đổi. Ngoài ra, sự sáng tạo còn là động lực thúc đẩy khởi nghiệp, đổi mới công nghệ và phát triển kinh tế - văn hóa đất nước. Thế hệ trẻ càng cần nuôi dưỡng óc sáng tạo qua việc rèn luyện tư duy phản biện, tiếp nhận tri thức rộng mở và không ngại dấn thân, thử nghiệm. Bởi lẽ, trong một thế giới chuyển động không ngừng, sáng tạo chính là chìa khóa để thế hệ trẻ vững vàng hội nhập và khẳng định bản thân


câu 2


Nguyễn Ngọc Tư – cây bút nổi bật của văn học Nam Bộ đương đại – luôn khiến người đọc xúc động bởi những câu chuyện giản dị nhưng thấm đẫm tình người. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo hiện lên như những mảnh đời nhỏ bé giữa dòng đời rộng lớn, nhưng lại mang trong mình vẻ đẹp tâm hồn sâu sắc, tiêu biểu cho con người Nam Bộ: chân chất, nghĩa tình và đầy lòng trắc ẩn


Nhân vật Phi là một người đàn ông trẻ, sống lặng lẽ và cô đơn sau khi mất đi người bà thân yêu – người duy nhất quan tâm đến anh. Không được cha mẹ chăm sóc, Phi lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm, dẫn đến lối sống luộm thuộm, bê bối. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài ấy là một tâm hồn nhạy cảm và đầy yêu thương. Khi ông Sáu Đèo – người hàng xóm già – dọn đến sống cạnh, Phi dần tìm thấy sự kết nối và ấm áp. Anh chăm sóc ông khi ốm đau, lắng nghe những câu chuyện đời của ông, và đặc biệt là nhận nuôi con bìm bịp mà ông Sáu gửi gắm. Hành động này không chỉ thể hiện lòng tốt mà còn cho thấy Phi đã tìm lại được sợi dây gắn kết với cuộc đời, với tình người.




Ông Sáu Đèo là hình ảnh tiêu biểu của người Nam Bộ từng trải, sống giản dị và giàu lòng nhân hậu. Dù nghèo khó, ông luôn lạc quan, yêu đời và đặc biệt là rất mực thủy chung. Suốt gần bốn mươi năm, ông rong ruổi khắp nơi chỉ để tìm lại người vợ đã bỏ đi, với mong muốn được nói lời xin lỗi. Tình yêu và sự thủy chung của ông không chỉ dành cho vợ mà còn lan tỏa đến cả con bìm bịp – người bạn đồng hành trung thành. Ông chăm sóc nó như một đứa con, và khi phải ra đi, ông tin tưởng giao nó cho Phi, thể hiện sự tin cậy và tình cảm sâu sắc


Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công hình ảnh con người Nam Bộ: mộc mạc, chân thành, giàu tình cảm và luôn biết trân trọng những giá trị tinh thần. Dù cuộc sống có khó khăn, họ vẫn giữ vững lòng nhân

Câu 1. Kiểu văn bản:


Văn bản thuộc kiểu văn bản thuyết minh (có yếu tố miêu tả), nhằm giới thiệu về nét văn hóa đặc sắc của chợ nổi miền Tây


Câu 2. Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi:


Người mua bán nhóm họp bằng các phương tiện như xuồng ba lá, ghe tam bản, ghe máy,…


Sử dụng cây bẹo để treo hàng hóa giúp khách dễ nhận diện từ xa.


Ghe bán hàng treo tấm lá để rao bán chính chiếc ghe.


Sử dụng âm thanh như kèn tay, kèn cóc hoặc tiếng rao hàng như “Ai ăn chè đậu đen…?”, “Ai ăn bánh bò hôn…?”


Câu 3. Tác dụng của việc sử dụng tên các địa danh:


Tạo tính chân thực, cụ thể, giúp người đọc hình dung rõ ràng những khu chợ nổi tiêu biểu.


Góp phần giới thiệu, quảng bá các địa danh nổi bật ở miền Tây Nam Bộ.


Thể hiện bản sắc văn hóa vùng miền rõ nét


Câu 4. Tác dụng của phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ trong văn bản:


Giúp việc giao thương thuận tiện, nhanh chóng hơn giữa các ghe, thuyền trên sông.


Tạo nên nét độc đáo, sinh động cho không gian chợ nổi (ví dụ: cây bẹo như cột “ăng-ten”).


Góp phần thể hiện sự sáng tạo, linh hoạt của người dân miền Tây trong đời sống mưu sinh


Câu 5. Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi đối với đời sống người dân miền Tây:


Chợ nổi không chỉ là nơi buôn bán, giao thương hàng hóa mà còn là một nét văn hóa đặc sắc, phản ánh đời sống sinh hoạt, tập quán và tinh thần cộng đồng của người dân miền Tây. Nó giúp gắn kết cư dân vùng sông nước, duy trì những giá trị văn hóa truyền thống trong nhịp sống hiện đại, đồng thời là điểm đến hấp dẫn trong phát triển du lịch văn hóa vùng Nam Bộ

câu1Đoạn trích truyện ngắn của Nguyễn Quang Sáng khắc họa một cách chân thực và đầy ám ảnh về cuộc sống của những người nông dân nghèo khổ trong xã hội cũ, đặc biệt là số phận của cậu bé Bào. Tác giả đã thành công trong việc xây dựng một tình huống truyện đầy kịch tính, xoay quanh việc Bào phải bắt chim vàng để làm vui lòng cậu chủ Quyên.Ngòi bút của Nguyễn Quang Sáng không chỉ dừng lại ở việc miêu tả những khó khăn, vất vả mà Bào phải trải qua, mà còn đi sâu vào diễn tả những cung bậc cảm xúc phức tạp trong tâm hồn nhân vật. Đó là sự căm tức, phản kháng khi bị áp bức, bóc lột, nhưng đồng thời cũng là nỗi sợ hãi, sự cam chịu khi phải đối diện với quyền lực của giai cấp thống trị. Chi tiết Bào cố gắng bắt chim vàng bằng mọi giá, thậm chí đến mức liều mình trèo lên cây cao, đã cho thấy sự bế tắc, tuyệt vọng của cậu bé trong hoàn cảnh ấyĐặc biệt, cái kết truyện ngắn đầy bi kịch, khi Bào ngã từ trên cây xuống và con chim vàng cũng chết, đã gây nên một ấn tượng mạnh mẽ trong lòng người đọc. Nó không chỉ thể hiện sự bất công, tàn nhẫn của xã hội mà còn là lời tố cáo đanh thép đối với những kẻ đã chà đạp lên nhân phẩm và mạng sống của người nghèo. Hành động của mẹ thằng Quyên khi chỉ quan tâm đến con chim vàng đã chết mà bỏ mặc Bào đang bị thương nặng, càng làm nổi bật sự vô cảm, ích kỷ của tầng lớp thống tri Tóm lại, bằng giọng văn giản dị, chân thật và giàu cảm xúc, Nguyễn Quang Sáng đã tạo nên một tác phẩm lay động lòng người, khiến chúng ta phải suy ngẫm về những giá trị nhân văn sâu sắc

câu 2 bài làm


Tình yêu thương tựa như ánh nắng ấm áp của mùa xuân mang đến mọi người nguồn sống tươi tắn, không khí sung sướng và sức sống mãnh liệt, tràn trề nhiệt huyết cho một tương lai mới nhiều phát minh, sáng tạo hơn. Tình yêu thương là tình cảm thiêng liêng của bậc sinh thành so với con cái, tình cảm kết nối của bạn bè, tình hàng xóm, láng giềng, sự chân thành của những người bạn cũng chính là tình thương giữa người với người. Tình yêu thương con người vốn là truyền thống lịch sử tốt đẹp, đóng vai trò quan trọng trong xã hội lúc bấy giờ.

Tình yêu thương tựa như ánh nắng ấm áp của mùa xuân mang đến mọi người nguồn sống tươi tắn, không khí sung sướng và sức sống mãnh liệt, tràn trề nhiệt huyết cho một tương lai mới nhiều phát minh, sáng tạo hơn. Tình yêu thương là tình cảm thiêng liêng của bậc sinh thành so với con cái, tình cảm kết nối của bạn bè, tình hàng xóm, láng giềng, sự chân thành của những người bạn cũng chính là tình thương giữa người với người. Tình yêu thương con người vốn là truyền thống lịch sử tốt đẹp, đóng vai trò quan trọng trong xã hội lúc bấy giờ.

Đúng vây, đôi khi chỉ là trao nhau tình thương nhỏ cũng đem lại hạnh phúc lớn cho người khác. Trong cuộc sống luôn thay đổi này, có rất nhiều mảnh đời bất hạnh cần chúng ta giúp đỡ. Không phải chỉ về mặt vật chất mà cả tinh thần. Đôi khi chỉ là chiếc bánh mì cho bác ăn xin cùng nụ cười hiền hậu, hay một quyển sách, một tấm áo ủng hộ cho trẻ em nghèo tuy nhỏ nhưng là cả tấm lòng của người cho đi, sẽ đem lại một hạnh phúc lớn cho người được nhận. Và cũng là niềm vui của người cho đi. Biết đâu, một ngày nào đó, chúng ta gặp khó khăn, họ chính là những người đem lại hạnh phúc cho chúng ta. Em đã từng nghe một câu nói "Hạnh phúc không phải là điểm đến mà là một hành trình ta đang đi". Hành trình đó chính là cuộc sống này, là tình thương của nhân loại dành cho nhau. Là sự giúp đỡ nhau khi hoạn nạn. Giống như ở Nepal vừa qua đã phải hứng chịu trận động đất kinh hoàng, phá tan bao nhiêu tổ ấm của người dân nơi đây, mọi thứ trở lên vô vọng. Nhưng bằng tình thương của bạn bè quốc tế, đã góp sức, góp của để giúp đỡ nước bạn. Nhìn họ có cơm ăn, nhìn nụ cười hạnh phúc của các bạn nhỏ, chắc hẳn chúng ta ai cũng thấy ấm lòng, đó không phải là hạnh phúc sao? Hay tỏng tác phẩm "Chí Phèo" của Nam Cao bằng tình yêu thương giản dị, ngây ngô của Thị Nở đã cảm hóa, đem lại mục đích sống cho Chí Phèo, khơi dậy cái thiện trong Chí, cho Chí thấy được hạnh phúc mà bấy lâu nay Chí không có. hay tình thương đối với dộng vật, giúp đỡ con thú quay về với mẹ, nhìn mẹ con thú quấn quýt mà bản thân cũng thấy xuyến xao. Còn rất nhiều tình thương khác được trao đi và hạnh phúc được nhận lại.Song tình thương không phải là thương hại. Chúng ta thấy họ khó khăn, chúng ta cần giúp đỡ họ một cách nhiệt tình, thân thiện, bằng cả trái tim. Chúng ta không được thấy người ăn xin mà vứt cho họ một cách bố thí. Hành động này là một hành động vô văn hóa. Bản thân em đã đọc qua một câu chuyện nói rằng có một bà ăn xin, xin một cô gái ăn mặc đẹp rút ví đáp tờ 20 nghìn vào tay bà cùng lời nói "Cho bà". Một người trẻ, có học thức mà suy nghĩ thật nông cạn và thiếu văn hóa. Chúng ta phải biết phân biệt tình thương và lòng thương hại, không phải cứ cho, cứ giúp họ mà là tình thương.

Trong cuộc sống có rất nhiều tấm gương đáng khen ngợi khi biết trao đi tình thương của mình và đón nhận lại hạnh phúc. Chỉ hành động nhỏ như giúp cụ bà qua đường, tìm mẹ cho em bé đi lạc đường, quan tâm giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn, hoạn nạn,... nhưng cũng có không ít người sống vô cảm, không có tình thương, rất đáng phê phán.

Tình yêu thương là hạnh phúc của con người. Chúng ta phải có tình thương để đem lại hạnh phúc. Phải nuôi dưỡng tình thương đó lan rộng ra cộng đồng. Không những đem lại hạnh phúc cho người khác mà là hạnh phúc cho chính mình.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài là tự sự.


Câu 2: Tình huống truyện của đoạn văn là thằng Bào cố gắng bắt con chim vàng cho cậu chủ Quyên, nhưng cuối cùng đã thất bại và con chim bị chết.

Câu 3:


Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba.

Tác dụng của ngôi kể thứ ba:

Tạo sự khách quan, giúp người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận câu chuyện từ nhiều góc độ khác nhau.

Cho phép tác giả đi sâu vào miêu tả tâm lý, hành động của nhân vật một cách tự do, không bị giới hạn bởi điểm nhìn của một nhân vật cụ thể.

Tăng tính chân thực và sức thuyết phục cho câu chuyện.


Câu 4:


Ý nghĩa của chi tiết “Mắt Bào chập chờn thấy bàn tay mẹ thằng Quyên thò xuống. Tay Bào với tới, với mãi, với mãi nhưng cũng chẳng với được ai.”:

Thể hiện sự tuyệt vọng và cô đơn của Bào trong tình cảnh nguy kịch. Bào cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ, một sự quan tâm từ người lớn, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự thờ ơ, vô cảm.

Lột tả sự ích kỷ, tàn nhẫn của mẹ thằng Quyên. Thay vì quan tâm đến sự sống còn của Bào, bà ta chỉ lo lắng cho con chim vàng.

Chi tiết này là đỉnh điểm của sự đối lập giữa thân phận người ở và chủ, giữa sự sống và giá trị vật chất. Nó gợi lên sự xót xa, thương cảm cho số phận của Bào.


Câu 5:


Nhận xét về nhân vật cậu bé Bào:

Bào là một cậu bé nghèo khổ, phải đi ở đợ từ nhỏ để trả nợ cho gia đình.

Bào hiền lành, thật thà, luôn cố gắng làm theo yêu cầu của chủ, dù bị đối xử bất công.

Bào có lòng tự trọng, thể hiện qua sự phản kháng khi bị đánh đập, xỉa xói.

Bào là nạn nhân của sự áp bức, bóc lột trong xã hội cũ.

Tình cảm, thái độ của tác giả:

Tác giả thể hiện sự thương cảm sâu sắc đối với số phận của Bào.

Tác giả lên án sự bất công, tàn nhẫn của tầng lớp thống trị đối với những người nghèo khổ.

Tác giả gửi gắm niềm tin vào phẩm chất tốt đẹp của con người, dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất.