Trần Thị Thanh Hải
Giới thiệu về bản thân
cau 1 :
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm…”. Câu nói ấy như một lời thức tỉnh mạnh mẽ, nhắc nhở con người đừng sống quá an toàn mà đánh mất cơ hội khám phá, trải nghiệm và trưởng thành. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, nếu chỉ sống trong vùng an toàn, ta sẽ dễ bỏ lỡ những ước mơ, khát vọng và cả những điều tuyệt vời phía trước. Nhiều người khi nhìn lại quãng đời đã qua thường tiếc nuối vì những việc mình chưa dám làm – một lời tỏ tình, một chuyến đi xa, hay một ước mơ bị bỏ quên. Hối hận ấy đôi khi sâu sắc hơn cả những thất bại. Vì vậy, sống là phải dám thử, dám sai, dám bước ra khỏi bến bờ quen thuộc để tìm đến đại dương mênh mông của cơ hội. Mỗi hành động can đảm hôm nay có thể là điều ta tự hào khi nhìn lại mai sau. Hãy sống trọn vẹn, sống hết mình để không phải thốt lên hai chữ “giá như” khi thời gian đã qua.
cau 2
Nhân vật người mẹ trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu cho những người mẹ nông thôn Việt Nam truyền thống: tảo tần, hy sinh, đầy yêu thương nhưng cũng lặng lẽ cam chịu. Dù con trai – Tâm – đã xa cách, lạnh nhạt, bà mẹ vẫn một lòng mong ngóng và yêu thương con không điều kiện. Cảnh bà ứa nước mắt khi gặp lại con thể hiện sự xúc động, niềm hạnh phúc giản dị mà bà chờ đợi bao năm. Bà không trách cứ Tâm dù suốt sáu năm con không về, không một lời hỏi han; ngược lại, bà vẫn chăm chút từng lời, từng cử chỉ, hỏi han sức khỏe, lo lắng cho con từng chút một. Tình cảm của bà là thứ tình mẫu tử sâu nặng, vô điều kiện, không đòi hỏi nhận lại. Bà mẹ cũng là người sống giản dị, mộc mạc, gắn bó với cuộc sống quê nghèo, thậm chí chẳng biết đường đi để ra thăm con khi nghe tin con ốm. Chi tiết bà nhận tiền trong nước mắt càng làm nổi bật sự tổn thương và tủi thân của một người mẹ khi con chỉ coi việc về thăm nhà là “trả xong bổn phận”. Dù vậy, bà vẫn không trách cứ, chỉ lặng lẽ chấp nhận với tấm lòng bao dung. Nhân vật người mẹ là biểu tượng cho tình mẫu tử thiêng liêng, cho vẻ đẹp lặng lẽ mà cao cả của người phụ nữ Việt Nam – những người mẹ luôn yêu con bằng cả cuộc đời, dẫu cho con có hờ hững hay quên lãng. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện lòng trân trọng với người mẹ mà còn gợi lên trong mỗi người đọc sự suy ngẫm và thức tỉnh về bổn phận làm con: hãy biết trân trọng và yêu thương khi còn có thể.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2: Hai lối sống:
- Sống an phận, khước từ trải nghiệm.
- Sống hướng ra biển rộng, dấn thân và khát vọng.
Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh, ẩn dụ.
Tác dụng: Nhấn mạnh con người phải sống vận động, vươn ra để trưởng thành.
Câu 4: “Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là khát vọng sống, thôi thúc con người không ngừng tiến về phía trước.
Câu 5: Bài học: Phải sống tích cực, dấn thân, không thu mình để sống có ý nghĩa.