Đỗ Thu Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thu Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa”, hình tượng mưa mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện tâm trạng lo âu và nỗi sợ hãi về sự đổi thay của nhân vật trữ tình. Mưa trước hết là hình ảnh thiên nhiên quen thuộc, nhưng trong cảm xúc của “anh”, nó không còn đơn thuần là hiện tượng thời tiết mà trở thành ẩn dụ cho những biến động, thử thách, và nỗi buồn của cuộc đời cũng như tình yêu. “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa” – nỗi sợ ấy là nỗi sợ thời gian làm phai nhạt lời hứa, kỷ niệm, và cảm xúc ban đầu. Mưa “xoá nhoà điều em hứa”, “cướp đi ánh sáng của ngày”, tượng trưng cho sự phôi pha, tan vỡ của hạnh phúc mong manh. Tuy nhiên, ẩn sâu trong nỗi lo sợ ấy là một tấm lòng tha thiết, chân thành, biết trân trọng tình yêu và những điều đẹp đẽ của quá khứ. Như vậy, hình tượng mưa trong bài thơ không chỉ diễn tả nỗi buồn mà còn gợi suy ngẫm về giá trị của niềm tin, tình yêu và sự bền vững trong trái tim con người giữa dòng đời đổi thay.

Câu 2: Howard Thurman từng nói: “Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã thức tỉnh.” Câu nói ấy gợi cho chúng ta suy nghĩ sâu sắc về sự tỉnh thức – trạng thái nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống, của bản thân, và của con người xung quanh.


Trước hết, “tỉnh thức” là khi con người không sống mù quáng, không chạy theo những ảo tưởng hay giá trị giả tạo, mà biết nhìn sâu vào lòng mình, nhận ra điều gì là quan trọng, điều gì khiến cuộc sống có ý nghĩa. Một người tỉnh thức là người biết dừng lại giữa guồng quay hối hả của đời sống để lắng nghe bản thân, để hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở danh vọng hay tiền tài, mà ở tình thương, lòng biết ơn, sự sẻ chia. Khi ta “tỉnh thức”, ta nhận ra mình đang sống – và sống có trách nhiệm.


Những điều làm con người tỉnh thức có thể đến từ trải nghiệm, thất bại, mất mát, hoặc từ một khoảnh khắc bình thường của đời sống. Một lần vấp ngã có thể khiến ta nhận ra giới hạn của bản thân; một nụ cười của người thân có thể khiến ta hiểu rằng tình yêu thương quan trọng hơn tất cả. Chính những điều nhỏ bé, chân thật ấy giúp ta “tỉnh giấc” khỏi giấc mơ hư danh, khiến ta sống nhân hậu, bao dung và biết trân quý từng phút giây.


Trong cuộc sống hiện đại, con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất, công việc, mạng xã hội và những ham muốn vô tận. Nếu không tỉnh thức, ta dễ đánh mất chính mình, đánh mất niềm tin và ý nghĩa sống. Bởi vậy, điều mà thế giới cần nhất không phải là những con người thành công, giàu có, mà là những con người đã thức tỉnh – những người biết yêu thương, biết sống thật và biết hướng đến điều tốt đẹp.


Tỉnh thức không phải là trạng thái nhất thời, mà là một hành trình dài. Mỗi ngày, ta đều có thể chọn cách sống tỉnh thức: sống chậm lại để lắng nghe, mở lòng ra để yêu thương, và kiên định để theo đuổi điều đúng đắn. Khi mỗi người tự “thức tỉnh”, thế giới sẽ trở nên nhân ái, ý nghĩa và tốt đẹp hơn.


Tóm lại, tỉnh thức chính là ánh sáng soi đường cho con người giữa bóng tối của vô minh và thờ ơ. Biết sống tỉnh thức là biết sống trọn vẹn, biết yêu thương và cống hiến. Đó chính là điều mà nhân loại hôm nay cần hơn bao giờ hết.

Câu 1 : bài thơ được viết theo thể thơ tự đó

Câu 2: Bài thơ thể hiện nỗi lo âu, buồn bã và niềm sợ hãi mất mát trong tình yêu của nhân vật trữ tình.

Câu 3: Trong đoạn thơ, tác giả sử dụng nhân hoá và ẩn dụ.

+ “Mưa cướp đi ánh sáng của ngày” là hình ảnh ẩn dụ cho những biến cố, nỗi buồn, hay thử thách trong cuộc sống có thể che lấp niềm vui và hy vọng của con người.

+ “Mưa” không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn tượng trưng cho những điều bất ổn, đổi thay và lo âu trong tình yêu, cuộc sống.

- Biện pháp tu từ này giúp bộc lộ sâu sắc tâm trạng lo sợ, bất an của nhân vật trữ tình trước sự mong manh của hạnh phúc, trước những biến động không thể lường trước của đời người.

Câu 4 : Thay vì sợ hãi hay bi quan như nhân vật trong bài thơ, ta nên học cách đón nhận mưa – đón nhận thử thách như một phần tự nhiên của cuộc sống. Chỉ có sự tin tưởng, kiên định và lòng yêu thương mới giúp con người vững vàng trước mọi đổi thay của thời gian.

Câu 1

Trong bài thơ “Mưa Thuận Thành”, hình ảnh mưa không chỉ là hiện tượng thiên nhiên, mà còn là biểu tượng nghệ thuật xuyên suốt, gắn kết quá khứ và hiện tại, đời sống và văn hóa. Mưa được nhân hóa và hình tượng hóa thành một thực thể giàu cảm xúc, có ký ức, có tâm hồn. Tác giả khéo léo để mưa len lỏi qua các biểu tượng văn hóa và địa danh như Phủ Chúa, cung Vua, Chùa Dâu, Luy Lâu, Bát Tràng, để từ đó gợi nhắc đến những nét đẹp truyền thống, sự huy hoàng trong lịch sử và nỗi niềm thầm lặng của người xưa. Mưa cũng gắn với hình ảnh người phụ nữ: “vai trần Ỷ Lan”, “mưa gái thương chồng”, “ni cô chùa Dâu”, thể hiện nỗi cô đơn, thổn thức và vẻ đẹp dịu dàng, thủy chung. Qua đó, mưa trở thành sợi dây liên kết giữa con người với quê hương, giữa hiện tại với lịch sử, vừa cụ thể vừa mộng mơ, vừa thực vừa hư, đậm chất hoài niệm và trữ tình. Mưa trong bài thơ vì thế mang dáng vẻ rất riêng, gợi nhớ và làm rung động sâu thẳm tâm hồn người đọc.


Câu 2

Người phụ nữ từ xưa đến nay luôn giữ vai trò quan trọng trong gia đình và xã hội. Tuy nhiên, tùy theo từng thời đại, số phận và vị thế của họ có những thay đổi nhất định. Việc nhìn lại sự tương đồng và khác biệt trong số phận của người phụ nữ xưa và nay giúp chúng ta nhận thức rõ hơn về vai trò, giá trị cũng như sự phát triển của xã hội.


Tương đồng lớn nhất giữa phụ nữ xưa và nay là ở bản chất: họ đều là những người giàu đức hi sinh, đảm đang và kiên cường. Dù ở thời đại nào, người phụ nữ cũng luôn dành trọn tâm huyết cho gia đình, con cái, chồng con. Trong văn học, hình ảnh người phụ nữ xưa như Thúy Kiều (trong “Truyện Kiều”), Vũ Nương (trong “Chuyện người con gái Nam Xương”) đều cho thấy sự tần tảo, chịu thương chịu khó, giàu lòng vị tha. Ngày nay, phụ nữ vẫn tiếp tục vai trò đó, vẫn là người giữ lửa trong mái ấm, nuôi dưỡng những giá trị đạo đức gia đình, vẫn thầm lặng hi sinh vì người thân.


Tuy nhiên, điểm khác biệt quan trọng là ở vị thế xã hội. Phụ nữ xưa sống trong xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, họ thường bị lệ thuộc vào cha, chồng, con. Tiếng nói của họ không được coi trọng, số phận dễ bị đẩy vào bi kịch mà không thể tự định đoạt. Nhiều người phụ nữ tài năng, nhân hậu như nàng Kiều, nàng Vân, Ỷ Lan… dù có phẩm hạnh cao đẹp vẫn không tránh khỏi khổ đau vì định kiến, lễ giáo. Trong khi đó, người phụ nữ hiện đại ngày nay đã có nhiều cơ hội để khẳng định mình. Họ được đi học, được làm việc, được tham gia vào các lĩnh vực chính trị, kinh tế, giáo dục… và có quyền tự do lựa chọn con đường sống cho mình. Nhiều người đã trở thành lãnh đạo, nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân thành đạt.


Tuy vậy, dù ở thời hiện đại, phụ nữ vẫn phải đối mặt với những áp lực khác: gánh nặng “giỏi việc nước, đảm việc nhà”, định kiến giới tính vẫn còn tồn tại ở nhiều nơi, và bạo lực gia đình, bất công xã hội vẫn là vấn đề chưa được xóa bỏ triệt để. Điều đó cho thấy hành trình đi đến bình đẳng thực sự của người phụ nữ vẫn còn tiếp tục.


Tóm lại, người phụ nữ xưa và nay đều có phẩm chất đáng quý, nhưng trong xã hội hiện đại, họ đã được trao quyền nhiều hơn để sống đúng với giá trị bản thân. Tuy nhiên, xã hội cũng cần tiếp tục nỗ lực để xoá bỏ định kiến giới, tạo điều kiện để mọi phụ nữ đều được sống, cống hiến và tỏa sáng công bằng, xứng đáng.


Câu 1

Bài thơ được viết theo thể thơ tự do

Câu 2

Hình ảnh tượng trưng xuyên suốt trong bài thơ là “mưa”

- Mưa không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn tượng trưng cho kí ức, nỗi nhớ, tình yêu, vẻ đẹp con người và văn hóa vùng đất Thuận Thành.

Câu 3

Hình ảnh thơ khiến em ấn tượng là:

“Vai trần Ỷ Lan”

- Đây là hình ảnh gợi cảm, giàu tính biểu tượng, vừa tôn vinh vẻ đẹp nữ tính, dịu dàng của người phụ nữ xưa, vừa gợi nhắc về nhân vật lịch sử nổi bật – Hoàng hậu Ỷ Lan.

- Câu thơ khiến em liên tưởng đến sự kết hợp giữa vẻ đẹp ngoại hình và trí tuệ, thể hiện sự tôn trọng, ngưỡng mộ của tác giả với người phụ nữ trong lịch sử và văn hóa dân tộc.

Câu 4

Cấu tứ bài thơ được xây dựng theo mạch cảm xúc của nỗi nhớ và dòng hoài niệm:

- Mở đầu là nỗi nhớ mưa Thuận Thành.

- Tiếp theo, mưa trở thành nhân vật trung tâm, xuyên qua không gian, thời gian và lịch sử để khơi gợi những hình ảnh, địa danh, nhân vật và nét đẹp văn hóa đặc trưng của vùng đất Kinh Bắc.

- Cuối bài là nỗi nhớ lắng đọng, đầy trăn trở và khắc khoải.
=> Cấu tứ uyển chuyển, như dòng mưa nhẹ nhàng thấm sâu vào ký ức, tâm hồn.

Câu 5

- Đề tài: Bài thơ viết về vẻ đẹp con người, văn hóa và lịch sử của vùng đất Thuận Thành – Kinh Bắc, được thể hiện thông qua hình tượng mưa.

- Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi nhớ da diết, niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với quê hương, với những giá trị văn hóa – lịch sử lâu đời gắn với vùng đất cổ kính này.









Câu 1


Trên hành trình dài rộng của cuộc đời, mỗi con người đều cần một “điểm neo” – nơi giữ tâm hồn ta không bị cuốn trôi giữa bao bộn bề, biến động. “Điểm neo” có thể là gia đình, là quê hương, là một người thân yêu, hay đơn giản là những giá trị sống cốt lõi mà ta luôn hướng về. Cuộc sống hiện đại với nhịp sống gấp gáp, nhiều cám dỗ và thử thách dễ khiến con người rơi vào cảm giác lạc lõng, mất phương hướng. Chính lúc ấy, “điểm neo” sẽ là chốn để ta trở về, để phục hồi niềm tin, tiếp thêm nghị lực vượt qua sóng gió. Không có “điểm neo”, con người dễ đánh mất bản thân và trôi dạt vô định. Vì vậy, việc gìn giữ và trân trọng những “điểm neo” trong đời không chỉ giúp chúng ta sống có định hướng mà còn giữ được bản sắc và chiều sâu nội tâm. Một người mạnh mẽ thực sự không phải là người không chao đảo, mà là người luôn biết mình thuộc về đâu giữa biển đời mênh mông.


Câu 2


Bài thơ “Việt Nam ơi” của Huy Tùng là tiếng lòng tha thiết, sâu nặng tình yêu quê hương đất nước, được thể hiện bằng những nét nghệ thuật đặc sắc, giàu cảm xúc và hình ảnh. Qua giọng thơ đầy tự hào và xúc động, nhà thơ đã khắc họa một Việt Nam vừa gần gũi vừa thiêng liêng trong trái tim mỗi người con đất Việt.


Trước hết, nghệ thuật sử dụng điệp ngữ “Việt Nam ơi” xuất hiện đều đặn ở đầu mỗi khổ thơ là một điểm nổi bật. Điệp ngữ này không chỉ tạo nên nhịp điệu giàu cảm xúc, lôi cuốn mà còn như lời gọi tha thiết từ trái tim, gợi lên sự gần gũi, thân thương với Tổ quốc. Tiếng gọi ấy vang lên như một bản hùng ca, vừa dịu dàng như lời ru, vừa mạnh mẽ như lời tuyên ngôn đầy tự hào.


Thứ hai, bài thơ sử dụng hình ảnh thơ phong phú và giàu biểu tượng. Hình ảnh “cánh cò bay trong những giấc mơ”, “đầu trần chân đất”, “bể dâu”, “biển xanh”, “nắng lung linh”… vừa mang chất dân gian vừa có tính khái quát cao. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi lên vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Việt Nam, mà còn thể hiện chiều sâu văn hóa và lịch sử của dân tộc.


Bên cạnh đó, nghệ thuật sử dụng phép đối lập và tương phản được vận dụng hiệu quả: “điêu linh” - “thăng trầm”, “bão tố phong ba” - “vinh quang”, “bi hùng” - “lung linh”… giúp khắc họa một đất nước từng trải qua nhiều đau thương, thử thách nhưng vẫn luôn vươn lên với hào khí và khát vọng sống mãnh liệt. Qua đó, nhà thơ thể hiện cái nhìn toàn diện, sâu sắc về hành trình lịch sử của dân tộc.


Giọng thơ mang đậm chất trữ tình - sử thi, kết hợp giữa cảm xúc cá nhân và tình cảm thiêng liêng dành cho Tổ quốc. Sự kết hợp ấy khiến bài thơ vừa mang vẻ đẹp nội tâm lắng đọng, vừa thể hiện sức mạnh tinh thần của cả cộng đồng. Đây là phong cách thường thấy trong những sáng tác gắn với lý tưởng chiến đấu và tình yêu nước sâu đậm.


Cuối cùng, chất nhạc trong thơ – vốn là tiền đề để bài thơ được phổ nhạc – cũng là một điểm nổi bật. Nhịp thơ linh hoạt, khi thì da diết, lúc lại dồn dập, sôi nổi, làm nổi bật những cung bậc cảm xúc khác nhau: từ tự hào, xúc động, đến khao khát, trăn trở và hi vọng. Điều này khiến bài thơ dễ lan tỏa và chạm đến trái tim nhiều người đọc.


Tóm lại, với nghệ thuật điệp ngữ, hình ảnh giàu biểu cảm, giọng thơ trữ tình sử thi và chất nhạc trong ngôn ngữ, “Việt Nam ơi” của Huy Tùng đã trở thành một tác phẩm đặc sắc, truyền tải sâu sắc tình yêu quê hương đất nước, đồng thời khơi dậy niềm tự hào và trách nhiệm trong mỗi người Việt Nam hôm nay.






Câu 1


Trên hành trình dài rộng của cuộc đời, mỗi con người đều cần một “điểm neo” – nơi giữ tâm hồn ta không bị cuốn trôi giữa bao bộn bề, biến động. “Điểm neo” có thể là gia đình, là quê hương, là một người thân yêu, hay đơn giản là những giá trị sống cốt lõi mà ta luôn hướng về. Cuộc sống hiện đại với nhịp sống gấp gáp, nhiều cám dỗ và thử thách dễ khiến con người rơi vào cảm giác lạc lõng, mất phương hướng. Chính lúc ấy, “điểm neo” sẽ là chốn để ta trở về, để phục hồi niềm tin, tiếp thêm nghị lực vượt qua sóng gió. Không có “điểm neo”, con người dễ đánh mất bản thân và trôi dạt vô định. Vì vậy, việc gìn giữ và trân trọng những “điểm neo” trong đời không chỉ giúp chúng ta sống có định hướng mà còn giữ được bản sắc và chiều sâu nội tâm. Một người mạnh mẽ thực sự không phải là người không chao đảo, mà là người luôn biết mình thuộc về đâu giữa biển đời mênh mông.


Câu 2


Bài thơ “Việt Nam ơi” của Huy Tùng là tiếng lòng tha thiết, sâu nặng tình yêu quê hương đất nước, được thể hiện bằng những nét nghệ thuật đặc sắc, giàu cảm xúc và hình ảnh. Qua giọng thơ đầy tự hào và xúc động, nhà thơ đã khắc họa một Việt Nam vừa gần gũi vừa thiêng liêng trong trái tim mỗi người con đất Việt.


Trước hết, nghệ thuật sử dụng điệp ngữ “Việt Nam ơi” xuất hiện đều đặn ở đầu mỗi khổ thơ là một điểm nổi bật. Điệp ngữ này không chỉ tạo nên nhịp điệu giàu cảm xúc, lôi cuốn mà còn như lời gọi tha thiết từ trái tim, gợi lên sự gần gũi, thân thương với Tổ quốc. Tiếng gọi ấy vang lên như một bản hùng ca, vừa dịu dàng như lời ru, vừa mạnh mẽ như lời tuyên ngôn đầy tự hào.


Thứ hai, bài thơ sử dụng hình ảnh thơ phong phú và giàu biểu tượng. Hình ảnh “cánh cò bay trong những giấc mơ”, “đầu trần chân đất”, “bể dâu”, “biển xanh”, “nắng lung linh”… vừa mang chất dân gian vừa có tính khái quát cao. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi lên vẻ đẹp của thiên nhiên và con người Việt Nam, mà còn thể hiện chiều sâu văn hóa và lịch sử của dân tộc.


Bên cạnh đó, nghệ thuật sử dụng phép đối lập và tương phản được vận dụng hiệu quả: “điêu linh” - “thăng trầm”, “bão tố phong ba” - “vinh quang”, “bi hùng” - “lung linh”… giúp khắc họa một đất nước từng trải qua nhiều đau thương, thử thách nhưng vẫn luôn vươn lên với hào khí và khát vọng sống mãnh liệt. Qua đó, nhà thơ thể hiện cái nhìn toàn diện, sâu sắc về hành trình lịch sử của dân tộc.


Giọng thơ mang đậm chất trữ tình - sử thi, kết hợp giữa cảm xúc cá nhân và tình cảm thiêng liêng dành cho Tổ quốc. Sự kết hợp ấy khiến bài thơ vừa mang vẻ đẹp nội tâm lắng đọng, vừa thể hiện sức mạnh tinh thần của cả cộng đồng. Đây là phong cách thường thấy trong những sáng tác gắn với lý tưởng chiến đấu và tình yêu nước sâu đậm.


Cuối cùng, chất nhạc trong thơ – vốn là tiền đề để bài thơ được phổ nhạc – cũng là một điểm nổi bật. Nhịp thơ linh hoạt, khi thì da diết, lúc lại dồn dập, sôi nổi, làm nổi bật những cung bậc cảm xúc khác nhau: từ tự hào, xúc động, đến khao khát, trăn trở và hi vọng. Điều này khiến bài thơ dễ lan tỏa và chạm đến trái tim nhiều người đọc.


Tóm lại, với nghệ thuật điệp ngữ, hình ảnh giàu biểu cảm, giọng thơ trữ tình sử thi và chất nhạc trong ngôn ngữ, “Việt Nam ơi” của Huy Tùng đã trở thành một tác phẩm đặc sắc, truyền tải sâu sắc tình yêu quê hương đất nước, đồng thời khơi dậy niềm tự hào và trách nhiệm trong mỗi người Việt Nam hôm nay.





Câu 1. 

Phương thức biểu đạt chính là thuyết minh.

Câu 2.

Đối tượng thông tin của văn bản là hệ sao T Coronae Borealis (T CrB), còn gọi là “Blaze Star”, và hiện tượng sao nova có thể xảy ra vào năm 2025.

Câu 3.

Đoạn văn trình bày thông tin theo trình tự thời gian rõ ràng, từ quá khứ (năm 1866) đến hiện tại. Cách diễn đạt này giúp người đọc:


  • Hiểu được lịch sử phát hiện và quan sát của T CrB.
  • Nhận thấy được tính chu kỳ của hiện tượng nova.
  • Cảm nhận được tính cấp thiết và hấp dẫn của việc theo dõi vụ nổ có thể xảy ra bất kỳ lúc nào.
    => Điều này làm tăng tính thuyết phục và hấp dẫn của văn bản.


Câu 4. 


  • Mục đích: Cung cấp thông tin khoa học về hiện tượng sao nova tái phát ở hệ sao T CrB, nhằm nâng cao hiểu biết và khơi dậy sự quan tâm của người đọc đến các hiện tượng thiên văn.
  • Nội dung: Giới thiệu về hệ sao T CrB, cơ chế xảy ra hiện tượng nova, chu kỳ bùng nổ của nó, những quan sát gần đây cho thấy vụ nổ sắp xảy ra, và cách xác định vị trí của nó trên bầu trời đêm.


Câu 5. 


  • Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh minh họa vị trí của T CrB trên bầu trời (hình: vị trí của T CrB theo mô tả của Space.com).
  • Tác dụng:
    • Hỗ trợ trực quan giúp người đọc dễ dàng xác định và hình dung vị trí của ngôi sao.
    • Tăng tính hấp dẫn và sinh động cho văn bản.
    • Bổ sung thông tin mà lời văn khó diễn tả chính xác, đặc biệt hữu ích với người yêu thiên văn.





def generate_sequence(n):

"""Generates the sequence A up to the nth term."""


if n < 0:

return "Please enter a non-negative number."


sequence = [] # This list will hold our sequence


if n >= 0:

sequence.append(1) # A[0] = 1


if n >= 1:

sequence.append(3) # A[1] = 3


for i in range(2, n + 1):

# Calculate A[i] using the rule: A[i] = A[i-1] * 2 * A[i-2]

next_term = sequence[i - 1] * 2 * sequence[i - 2]

sequence.append(next_term)


return sequence


# Let's see the sequence up to the 5th term (A[0] to A[5])

result = generate_sequence(5)

print(result) # Output: [1, 3, 6, 36, 432, 31104]

 

Viết chương trình sinh ra một dãy số A theo công thức sau:

4 [0] = 1

A [1] = 3

A [] = A[i - 1] × 2A [i - 2]

Đầu vào:

Dòng 1: Số nguyên n.

Dấy số theo công thức.

INPUT

OUTPUT

5

1 3 6 36

432


 Bước 1: i = 0;
- Bước 2: Tìm phần tử a[min] nhỏ nhất trong dãy hiện hành từ a[i] đến a[n-1].
- Bước 3: Đổi chỗ a[min] và a[i].
- Bước 4: Nếu i < n-1 thì gán i = i+1; rồi lặp lại bước 2, ngược lại -> Dừng.