Hứa Trường Giang
Giới thiệu về bản thân
Các thí sinh trong cuộc thi đã gặp phải tình huống khó xử:
Họ bị đánh giá, phê bình một cách thẳng thừng, công khai và thiếu tế nhị về ngoại hình, thay vì được tập trung nhận xét về tài năng, giọng hát. Trong đó, có thí sinh bị chê “ngoại hình hạn chế” giữa sân khấu rực sáng, trước đông đảo khán giả và người xem truyền hình trực tiếp. Đây là một sự tổn thương lớn về tinh thần, danh dự và ước mơ.
Trước tình huống ấy, cảm nhận và cách ứng xử của họ:
- Cảm nhận:
Họ cảm thấy sững sờ, đau đớn, tủi nhục và tuyệt vọng. Những lời chê bai thô bạo không chỉ xúc phạm bản thân mà còn khiến họ cảm thấy oán trách số phận, mất tự tin, và thậm chí hổ thẹn với cả hình hài của chính mình. - Cách ứng xử:
Dù bị xúc phạm, thí sinh vẫn phải gượng gạo cười, cảm ơn và rời sân khấu trong đau đớn – một cách ứng xử lịch thiệp nhưng đầy bất lực. Bên trong họ là sự tan vỡ của niềm tin, giấc mơ
Nhan đề “Ai biểu xấu?!” gợi cho em nhiều cảm nhận và suy nghĩ sâu sắc: Trước hết, câu hỏi mang tính mỉa mai, chua chát, thể hiện nỗi xót xa và bất công mà những người “không đẹp” phải chịu đựng trong xã hội quá coi trọng vẻ bề ngoài. Câu hỏi tưởng như đơn giản nhưng lại chất chứa sự phẫn uất, cay đắng: ai muốn mình xấu? Có ai tự chọn ngoại hình cho mình không? Nhan đề còn gợi lên sự bất lực và đau đớn của nhân vật khi bị đánh giá không phải bằng tài năng hay phẩm chất, mà bằng ngoại hình. Nó khiến em suy nghĩ về thái độ thiếu nhân văn của xã hội hiện đại, khi giá trị con người bị lệch lạc bởi chuẩn “đẹp” đầy định kiến. Cuối cùng, nhan đề “Ai biểu xấu?!” cũng như một lời chất vấn ngược lại xã hội: Tại sao lại lấy cái “xấu” làm lý do để loại bỏ ước mơ, khả năng và nhân phẩm của một con người? ==> Một nhan đề ngắn, đơn giản nhưng sâu cay, thể hiện thông điệp nhân văn mạnh mẽ của tác giả Nguyễn Ngọc Tư.
tùy bút