Bùi Tuyết Linh
Giới thiệu về bản thân
Chọn mốc thế năng tại mặt đất. Theo định luật bảo toàn cơ năng ta có:
W = Wd + Wt = 2/3 * Wt + Wt = 2/5 * Wt
=>W = 5/2.mgh
=> m = 2W / 5 * gh = 2.37, 5/5.1 * 0.3 = 0, 5(kg)
Ta có: Wd=3/2Wt=> 1/2 * m * v ^ 2 = 3/2 * mgh
v = 3gh = 3.1 * 0.3 = 9, 49(m / s)
tóm tắt
đổi 21, 6km / h = 6m / s
m=2t hat an = 2000kg
Giải
ta có:Vt =Vo + at => a= (Vt - Vo)/ t = (6-0)/15=0,4 (m/s^2)
Quãng đường xe đi được là:
S = (Vt^2 - Vo^2) / 2a = (6^2-0^2) / 2.0,4 = 45(m)
a) Ta có: F=m. a = 2000 ,4=800N
A=F. S = 800.45 = 36000(J)
P = A / t = 36000/15 = 240(W)
b) Ta có: Fms =0,005N =0,005.2000.10= 1000 (N)
ADEL II Newton: F - Fms = m.a
=> F=Fms+m. a = 1000 + 2000 ,4=1800(N) A=F. S = 1800.45 = 81000(J)
P = A / t = 81000/15 = 5400(W)
Câu1:
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Nhận định này khiến tôi suy ngẫm về cách sống và quyết định của mình.
Cuộc sống luôn đầy rẫy những lựa chọn và cơ hội. Tuy nhiên, nhiều người thường bị ràng buộc bởi nỗi sợ hãi và sự không chắc chắn, khiến họ không dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Nhưng chính những lựa chọn và hành động rứt khoát của mỗi người mới tạo nên một người khác biệt thành công và trưởng thành.
Khi nhìn lại quá khứ, chúng ta thường hối hận về những cơ hội đã bỏ lỡ hơn là những sai lầm đã mắc phải. Vì vậy, hãy dám thử, dám làm, dám chấp nhận rủi ro. Hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn, để có thể khám phá bản thân và thế giới xung quanh. Đó là cách duy nhất để chúng ta có thể sống một cuộc đời ý nghĩa và không hối tiếc.
Câu 2:
Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc của nhóm Tự lực văn đoàn, với tác phẩm hướng về đời sống bình dị và tình cảm sâu sắc dành cho người nghèo.Trong đoạn trích trên, người mẹ được miêu tả là một người phụ nữ tần tảo, giàu tình thương và luôn quan tâm đến con cái. Dù đã già đi nhiều, nhưng bà vẫn giữ được sự ấm áp và ân cần trong cách đối xử với con trai mình, Tâm.
Người mẹ trong đoạn trích này là biểu tượng của sự hy sinh và tình mẫu tử vô bờ. Dù Tâm đã bỏ rơi bà sáu năm trời, không báo tin mình đã lấy vợ và không để tâm đến những bức thư bà gửi từ quê ra, nhưng bà vẫn đón nhận anh với lòng yêu thương và ân cần. Bà không hề nhắc đến những tháng ngày Tâm không quan tâm đến mình, mà chỉ hỏi về sức khỏe và công việc của anh.
Tuy nhiên, người mẹ cũng là một người yếu đuối và dễ bị tổn thương. Khi Tâm đưa tiền cho bà, bà run run đỡ lấy và rơm rớm nước mắt, cho thấy bà đã bị tổn thương sâu sắc bởi sự thờ ơ của con trai mình.
Đoạn trích cũng cho thấy sự tương phản giữa tình yêu thương vô bờ của người mẹ và sự thờ ơ, thậm chí là lạnh nhạt của Tâm. Trong khi bà cụ luôn quan tâm và săn sóc cho con trai mình, thì Tâm lại tỏ ra thờ ơ và không quan tâm đến cuộc sống của mẹ mình. Điều này cho thấy sự khác biệt giữa tình yêu thương vô điều kiện của người mẹ và sự ích kỷ của con người khi đã trưởng thành và có cuộc sống riêng.
Tóm lại, người mẹ trong đoạn trích là một nhân vật giàu tình thương và hy sinh, luôn quan tâm đến con cái dù đã bị bỏ rơi và thờ ơ. Bà là biểu tượng của tình mẫu tử vô bờ và sự hy sinh không giới hạn.Vậy nên những ai còn có mẹ hãy biết trân trọng và bảo vệ họ đung để mất nhau như người mẹ trong văn bản trên,để rồi phải đau khổ và nhớ nhung nhau suốt quãng đời còn lại.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là:biểu cảm
Câu 2:
Hai lối sống mà con người đã đôi lần trải qua được tác giả nên lên trong đoạn trích là:lối sống thụ động và lối sống tích cực.
Câu 3:
Đoạn văn sử dụng biện pháp so sánh: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng."
Tác dụng:
Tạo ra hình ảnh so sánh giàu sức gợi, giúp người đọc dễ dàng hình dung ra lẽ sống tích cực, chủ động, không ngừng vươn lên của tuổi trẻ.
Làm nổi bật ý nghĩa của việc sống tích cực, không ngừng vươn lên, không thụ động, trì trệ. So sánh đời người với dòng sông nhấn mạnh sự vận động, phát triển không ngừng nghỉ là quy luật tất yếu.
Tăng sức thuyết phục cho bài văn, khiến người đọc thấm thía hơn về thông điệp tác giả muốn gửi gắm.
Câu 4:
Tiếng gọi chảy đi sông ơi" là tiếng gọi của khát vọng, của lý tưởng, của sự sống mãnh liệt thúc giục con người phải không ngừng vươn lên, trải nghiệm, khám phá, không được trì trệ, thụ động. Đó là tiếng gọi của bản năng sống, của sự phát triển, của việc hoàn thiện bản thân.
Câu 5:
Bài học rút ra từ văn bản là con người cần sống tích cực, chủ động, không ngừng vươn lên, trải nghiệm, khám phá cuộc sống. Vì nếu sống thụ động, trì trệ, khước từ trải nghiệm, con người sẽ bỏ lỡ những điều tốt đẹp, ý nghĩa trong cuộc đời, dẫn đến sự hối tiếc và đau khổ. Sống là phải vận động, phát triển, giống như dòng sông phải chảy về biển cả.